ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
JadViE
Aleika xin nghe. Tôi giúp được gì cho quý khách?
Tôi muốn đặt bàn cho tối nay.
- Xin lỗi, anh phải đặt trước vài tháng. - Được rồi, tôi hiểu.
Cảm ơn rất nhiều.
Aleika xin nghe. Tôi giúp được gì cho quý khách?
Nhận đơn.
- Sẵn sàng chưa? - Rồi.
Thêm 1 bánh phô mai nữa.
Tôi có thể giúp anh mang qua đó.
Được rồi, tôi chịu hết nổi rồi.
vậy thì anh biết đó...
anh ấy có thể đến bất cứ lúc nào.
Ah, heh-heh.
Nhìn kìa, anh biết gì không?
Anh ấy ở kia, là bạn tôi.
Anh làm bạn trai tôi được không?
Chỉ một lúc thôi.
- Anh không phải sát nhân hàng loạt chứ? - Cái đó còn tùy.
Cô đã mấy lần đến mức 'hàng loạt' rồi?
Năm lần.
Ồ không, chúng ta ổn rồi.
Jess.
Nicky.
Rượu vang burgundy.
Rất giỏi.
Hết sức bối rối, anh biết đấy.
Sao anh biết hết được vậy
Chủ yếu là nhờ uống rượu.
Phải, khi cô uống, cô học hỏi.
Trong trường hợp đó tôi suýt chút đã là chuyên gia về rượu.
Tôi sẽ hướng dẫn chi tiết cho anh.
Rất hân hạnh được phục vụ, bếp trưởng Eisenburg.
Đầu bếp?
Eisenburg.
Yeah. Heh.
Có lẽ do tôi uống Rohypnol, nhưng mà việc này rất là vui.
Cảm ơn anh rất nhiều vì đã cứu tôi.
- Phải, chúng ta đã cho anh ta thấy. - vậyng.
Phải cảm kích anh ấy, anh ấy đã làm hết sức luôn.
Đó là điều tôi đang bỏ lỡ tối nay sao?
Tôi tiễn cô đến đâu được không?
Thực ra, tôi sống ở đây.
Trên lầu.
Ồ, vậy à?
Chúa ơi, đó là chồng tôi!
- Câm miệng lại! - Derek, khoan đã!
- Tao sẽ giết mày! - Derek, thả anh ấy ra.
Đồ chó má! Hắn chết chắc rồi!
Cho tao một lý do để không giết mày đi.
- Tôi không muốn suy nghĩ. - Sao?
Tôi nghĩ anh nên giết tôi đi. Nói thật, chắc anh quen bị ngược đãi.
Đừng đùa với anh ấy, Nicky, anh ấy từng đi tù đấy.
Từng đi tù lâu đấy.
Nếu anh biết những chuyện tôi sắp làm với cô ấy...
- lm đi, đồ khốn! - Sau đó thì cô ấy sẽ chẳng ích gì cho anh.
- Anh thực sự nên bắn tôi đi. - Cái mẹ gì?
- Chúng ta đang nói chuyện quái gì vậy - Tiệc độc thân ở Saudi Arabia.
Tiệc độc thân ở Saudi Arabia.
Còn hơn cả R Kelly.
Làm ơn, bắn tôi đi.
Đừng nói nhăng cuội nữa, tao giết mày thật đấy.
Thực ra anh đang làm ơn cho tôi đấy. Ung thư.
Khối u to bằng quả đào.
Bóp cò đi, anh sẽ thấy.
Anh bị ung thư hả?
- Anh ta lật tẩy mình rồi. - Anh biết sẽ không thành công mà.
- Hai người dở tệ. - Đưa chúng tôi ít tiền đi.
- Không thì sao? - Không thì anh ấy bắn vào cổ anh.
Anh không bắn người bị ung thư đâu. Bà của anh cũng bị ung thư.
- Anh ta không bị ung thư, đồ ngu! - Hai người đúng là làm hỏng bét rồi.
Trước tiên, anh phải chờ cô ấy cởi được quần tôi đã.
Và rồi anh phải cho tôi cơ hội bỏ chạy. Như vậy hai người mới lấy được tiền.
Và không bao giờ được lật bài.
Không bao giờ được buông vai.
Phóng lao phải theo lao.
Anh phát hiện ra khi nào thế?
Khi cô chôm ví của cái gã dưới nhà.
Tào lao!
Không, thật đấy.
Nếu anh đã thông minh vậy, sao còn lên đây.
Sự tò mò của dân nhà nghề.
Và tôi thích vú, cô biết đấy.
Tôi cho đây là hai bên cùng có lợi.
- Tặng cho hai người ngón tay cái. Động tác đó đúng là dở thật. - Tôi cảm thấy được mà.
Anh ta say như chết, giờ có mổ ruột thừa thì anh ta cũng không biết.
Mấy người dở tệ!
Cô thực sự nên cảnh giác hơn.
Tôi theo cô hai dây nhà rồi. Cô không thấy tôi hả?
Sau đầu tôi làm gì có mắt.
Nếu cô muốn chơi trò này, cô nên trưởng thành đi.
Tôi có thể tư lo cho mình.
Không, cô sẽ bị thương đấy.
Tôi mời cô uống cà phê nhé?
Tôi không uống cà phê.
Được thôi.
Được thôi.
vậy anh nghĩ sao?
Nội gián? Cho tôi biết đi.
Mọi thứ. Tôi chơi trò này lâu rồi.
- Tôi muốn trở thành siêu trộm. Đó là điều tôi muốn làm. - Ồ, thật sao?
- Thật. - Ừ, được rồi.
Ông nội tôi từng học được một tuyệt chiêu mờ ám ở Harlem.
Ba tôi là cộng sự của ông nội.
Uh...
Một ngày kia họ bị bắt bài.
Một tay xâ hội đen bắt gặp ông ấy đang ra hiệu.
Mọi người rút súng ra, đứng cả lên.
Không có lối thoát. Trừ một lối.
Nút hoảng loạn Toledo.
Đó là cái gì?
Cô bắn cộng sự của mình, chứng minh hai người không đi chung.
Anh giết cộng sự của mình?
Cô hy vọng là mình không làm thế.
Có thành công không?
3 phát không trúng.
vậy là bố anh giết ông nội anh?
Đó là thế giới cô đang sống.
Những kẻ chểnh mảng bị giết.
Tôi không được sinh ra trong giới này như anh.
Tôi là một đứa bé mắc chứng đọc chậm, sống ở gia đình ba mẹ nuôi.
Không triển vọng, không tương lai.
Ý tôi là cho đến giờ tôi chưa làm điếm cũng là một kỳ tích rồi.
- Dạy tôi đi. - Không.
- Tại sao không? - Tôi sắp rời thị trấn.
Khoan, này, tôi có thể trả công anh.
- Nếu việc đó có ích. - Ví của ai đấy
Peter Walfer.
Chúng ta sẽ làm thật nhanh. Vì trời lạnh lắm rồi.
Tôi sẽ cho cô xem vài chiêu, nhưng đến cuối ngày,
đây là một trò chơi của tiêu điểm.
- Thông minh lắm. - Giờ, sự chú ý cũng như ánh đèn sân khấu.
Và công việc của chúng ta
là khiêu vũ trong bóng tối.
Tôi không cảm nhận được anh lấy nó.
Bộ não con người chậm chạp. Không thể làm nhiều việc một lúc.
Chúa ơi! Từ lúc nào...?
Được rồi, chuyện cô lấy ví tiền không là gì hết.
điều chúng ta đang nói đến còn phức tạp hơn nhiều.
- Anh lấy ví của tôi khi nào thế? - Cô đang học rumba hả?
Thật ra đó là một môn thể thao có ích. Cảm ơn rất nhiều.
Cô đang dùng tay suy nghĩ.
Cô phải thâm nhập vào đầu nạn nhân, nhìn nhận từ quan điểm của họ.
Hành vi của con người rất dễ đoán.
Nếu tôi nhìn vào tay mình, tự nhiên nó sẽ thu hút cái nhìn của cô
và cho phép tôi bước vào không gian của cô.
Nhưng khi tôi nhìn lén cô, nó khiến cô nhìn thẳng vào tôi.
Đáng yêu lắm.
Tôi chạm vào cô ở đây, tôi chôm đồ ở đây.
Tôi vỗ vào cô ở đây, tôi chôm đồ ở đây.
Tôi bước đến đây,
cô sẽ vả vào mặt tôi chứ? - Tại sao?
Tôi sẽ vả nếu cảm thấy tay tôi đang để ở đâu.
Được rồi, tôi hiểu rồi, hiểu rồi.
Đặt ra tiêu điểm cho họ.
Lấy bất cứ thứ gì cô muốn.
Cô sẽ an toàn.
Tại sao tôi lại thích nơi này chứ?
Nó có không gian, đóng cửa suốt 1, 2 tháng.
Có thể lấy được rất nhiều địa chỉ mạng, thay bằng mạng của chúng ta.
Chưa kể, sợi cấp độ quân sự.
Bao nhiêu phòng tắm? Có to không?
- 2 tắm, dùng chung. Dạ dày của anh ta vẫn chưa khỏe. - Ừ.
Anh ta nên đi rửa ruột.
Horst, anh ta nặng 200kg. Anh ta sẽ không đi rửa ruột đâu.
Anh sống ở đây? Khách sạn Hyatt?
Ừ, tôi thích đi ăn giữa buổi sáng.
- Anh nên ghé qua. - Không, không ăn giữa buổi. Tôi muốn rửa ruột.
Các vậyn động viên đang ở điểm xuất phát.
Bắt đầu.
- Thẻ tích điểm Haigen, trong ví của tôi. - Thừa nhận đi, anh bị ấn tượng!
Tôi chôm Được ví anh và tìm thấy anh tít dưới này.
Làm ơn đi, Giải Thế giới, Giải Final Four,
Sugar Bowl, Super Bowl, tất cả những giải đấu lớn đều có tay trộm cắp.
Tôi vẫn tìm ra anh. Việc đó cũng đáng tưởng thưởng chứ.
Thế cô đã đi bao nhiêu khách sạn Haigen?
Tất cả là ba, mỗi cái năm lần.
- Tôi muốn tham gia. - Có lẽ tôi đến đây chỉ để xem thi đấu.
Tôi đã hỏi thăm về người điều hành trò chơi ở Harlem.
Nhóc Hartsky là ông nội của anh. Bucky Spurgeon là bố của anh.
'Bố' là một từ rất hào phóng đấy.
Còn anh là Nicky Spurgeon. Người ta gọi anh là Mellow.
- Chỗ tôi không thiếu người. - Ôi, thôi nào, chúng ta...?
Chúng ta có thể...?
Chúng ta có thể bỏ qua đoạn tôi nói thân phận của anh không?
Và anh hãy tin rằng chúng ta có cần mục đích.
Vì tôi rất dở chuyện đó, tôi chỉ muốn tham gia thôi.
- vậy tôi sẽ không tự làm được sao? - Không.
- Tôi không chống lại được sức quyến rũ sao? - Không.
Không giọng nói trẻ con? Không ánh mắt luyến lưu?
Tôi vô vọng rồi.
- Đó là những chiêu tôi thích nhất. - Tôi xin lỗi.
Tôi để nghị cô học hỏi được không? Một cách chuyên nghiệp.
Ý tôi là anh có thể...
Anh có thể chỉ cho tôi...
trong phòng anh.
- Làm dở tệ! - Vậy sao?
- Cô có thấy gợi cảm không? - Một chút.
Cũng phải, được rồi, đi thôi.
- Khoan, chúng ta đi... Tôi được tham gia hả? - Không.
No comments yet. Be the first to leave one.