ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
15...
14...
13...
- 12... - Đứng thẳng lên.
- 11. - Đứng thẳng lên.
- 10. - Đứng lên.
- 9. - Chỉ mấy con điếm mới chậm chạp vậy thôi.
- 7. - 43...
- 6... - 42...
- 5... - 41...
- 4... - 40...
- 3... - 39...
- 2... - 38...
- 1. - 37.
Ngươi phải làm tốt hơn. Ngươi phải làm tốt hơn!
Nói đi.
Tôi phải làm tốt hơn, thưa ngài.
A!
Cà chua ở trong tủ lạnh còn chuối trong tô hoa quả.
Tôi mua một chút ở tiệm tạp hóa, và lúc nào cũng mua cà chua trước.
Chúng tôi không hỏi thông tin.
Anh ấy chỉ nói như vậy? Đó là vấn đề đấy.
Ai cũng sẽ làm vậy, cây cà chua, giá cà chua là một phần của thỏa thuận.
Ừ thì, tôi đã nghĩ họ sẽ có sản phẩm tốt hơn đó chứ.
Nhưng mà chúng sẽ mọc ở sân sau thôi, cứ lấy thỏa thích.
Nếu anh muốn ăn cà chua quanh năm suốt tháng,
anh phải lấy chúng ở một trong hai trạm.
Anh bị cái quái gì thế?
Tới sân bay.
Hãy đánh thức anh.
Hãy đi với anh.
Ở bên anh bất cứ nơi nào em thích.
Hãy đánh thức anh trong vòng tay ấm áp của em.
Hãy để anh nghe giọng em.
Hãy ôm anh, ôm anh gần em.
Đó là lựa chọn của em, ôi, chúa ơi.
- Xin chào. Bạn đã gọi tới... - John McCleary.
Hãy để lại tin nhắn sau tiếng bíp.
Xong cả rồi.
Đi vào trong đi.
- Gì cơ? - Vào trong. Cứ vào đi.
300 đô? Đồ ký sinh trùng!
Mẹ ơi, con về rồi.
50,60,70,
75.
Tôi chả có giàu đâu. Tôi chỉ là một người phụ nữ với 75 đô.
Này.
Vui khi gặp con, nhỉ?
Mẹ bắt được con rồi đấy.
- Mẹ bắt được con rồi. - Ừ, tốt đấy.
Bắt được rồi, bắt được rồi!
Mẹ đang coi cái quái gì vậy?
Ồ...
hôm nay có phim Sát nhân cuồng loạn.
- Ừ. - Ừ.
Làm mẹ sợ đấy. Ôi con trai, nó làm mẹ sợ đấy.
Vậy sao mẹ coi nó một mình?
Mẹ không biết nữa. Đáng lẽ mẹ phải đợi con.
Ồ...
- Joe? - Vâng?
Con ở lại một chút được không?
Cứ ở lại đi.
- Được thôi. - Cứ...
có phải bởi vì mẹ đã coi mấy phim đáng sợ phải không?
Cho tới khi mẹ coi xong thôi.
Joe?
Vâng?
Gì thế mẹ?
Gì?
Mẹ không khóa vòi nước được!
Ồ, mẹ không có...
mẹ không tìm được gì cả.
- Mẹ đang tìm gì vậy? - Mẹ không tìm thấy bàn chải đánh răng.
Nó ở sau cái gương ạ.
Đợi chút nào...
ồ, ồ, được rồi.
Mẹ ơi? Nhanh nào!
- Lẹ đi. Con mở cửa đấy. - Không, không, không, không! Dừng lại!
- Cứ để mẹ... - Con mở cửa đấy.
Không, không, không!
Mẹ đang làm gì vậy? Mẹ đang làm trò quái gì vậy?
- Nước tràn lan mọi nơi! - Mẹ không có làm trò gì cả!
Đúng vậy mà! Chả có gì cả. Mẹ cứ thay đổi sắp đặt... ra đi.
Mẹ cần không gian của riêng mình!
- Cái gì của mẹ cơ? - Không gian của mẹ.
Được thôi. Xuống nhà mà lấy.
Được, mình chỉ cần cái...
mẹ có chắc mẹ có thể xuống cầu thang nổi không?
Cái gì? Ổn mà.
Ổn thôi, nếu như mẹ đi chậm.
Mẹ biết phải làm gì mà.
Người đàn ông đó gọi.
Nói là muốn gặp anh, ngay lập tức.
Con trai anh có nói nó đã thấy tôi không?
Này, nó chỉ đi với... một thằng bạn mà thôi.
Nó chỉ là... tình cờ thôi mà.
Nó có nói anh nó gặp tôi ở đâu không?
Không.
Không, tôi... tôi biết là anh chẳng muốn tôi biết mà.
Moises đâu có ý định gặp anh đâu, Joe. Nó...
đừng có hét vào mặt tôi.
Nó chỉ là một đứa trẻ quái dị ngu ngốc.
- Tôi biết, nhưng mà... - Nó...
chúng ta xong rồi, Angel.
Joe, nó đâu có ý định gặp anh đâu.
Thôi mà.
Cầm tiền đi.
J...
chúng ta như Jack và Jill.
K, bạn thật đáng yêu.
L
là ánh sáng tình yêu trong đôi mắt bạn.
M, n, o, p
tôi có thể như vậy cả ngày.
Ừ, mẹ có thể vậy mà.
Q, r, s, t.
Theo thứ tự chữ cái mà nói...
bạn ổn mà.
Bạn đã hoàn thiện cuộc đời tôi.
V có nghĩa bạn thật ngọt ngào.
W, x, y, z.
- Mẹ ơi... - Gì?
Cái tủ lạnh này tởm quá.
- Sao thế? - Mẹ để...
và tất cả đống này thối rữa hết rồi.
Ôi, con yêu, con đang kiếm gì vậy?
Pho mát kem này là từ năm 1972.
Mẹ sẽ xài. Để đó đi.
- Janice sao rồi? - Janice là ai cơ?
Ôi, thôi mà. Con biết Janice là ai mà.
Ý mẹ là bạn gái con 20 năm trước à?
Cô ấy có thể đã là một người mẹ tốt.
Thôi đi!
Joe?
Tới đây!
Đi lên hả?
Đống này là gì vậy?
Từ đứa nhóc Cincinnati.
Bố mẹ là người bán hoa.
Lời cảm ơn về việc đã đưa con gái họ về an toàn.
Hoa.
Josephine yêu hoa.
Tôi chả bao giờ tự thấy được.
Lũ khốn cứ thế mà chết, và bốc mùi khắp nơi.
Chúa phù hộ cô ấy.
Này, ừm...
nghe này, chúng ta phải xóa số Angel.
- Tôi sẽ tìm một dịch vụ khác. - Được thôi.
Không thành vấn đề.
Thế, Angel nghỉ.
Anh có thể ừ... cứ gọi tôi trực tiếp, anh biết đó, như người bình thường thôi.
Không có viên màu xanh.
- Tôi thích màu xanh. - Hừm.
Thằng khốn!
Tại sao tôi ở đây?
Thượng nghị sĩ bang, albert Votto.
Tôi làm bảo vệ cha của hắn hồi những năm 80.
Mất dấu hắn sau khi hắn bị buộc tội.
Tôi tìm được viên màu xanh rồi nè.
Người vợ - vợ của Votto Junior-
Tự tử mấy năm trước.
Đứa con gái của họ trốn khỏi nhà từ đó luôn.
Tôi nghe đây.
Votto gọi tôi sáng nay.
Con bé đã mất tích hồi cuối tuần.
Anh ta không muốn cảnh sát dính vào
hiện anh ta đang bên phe Thống đốc Williams.
À!
Anh ta trả 50 ngàn tiền mặt.
Đầu mối như thế nào?
Anh ta nhận được tin nhắn nặc danh với một cái địa chỉ.
Gặp anh ta tại câu lạc bộ Union lúc 2 giờ chiều.
Josephine II đang được sửa chữa, nhờ điều này.
Tôi sẽ chở cô ấy qua bến tàu với màn trình diễn pháo hoa siêu bự.
Cậu, tôi, vài miếng bít-tết, bia lạnh, hoàng hôn...
cậu nói sao nào?
Gì cơ?
235 phía đông đường 31.
Tin nhắn ghi như vậy đó.
Anh có con không, Joe?
Không.
Nina.
Con bé tên Nina.
Tôi đã nghe những nơi như vậy...
mấy đứa con gái tuổi vị thành niên.
Thượng nghị sĩ, nếu con bé ở đó,
tôi sẽ cứu nó.
McCleary nói anh rất tàn bạo.
Tôi có thể như vậy.
Anh sẽ cần cái này.
Tới địa chỉ này lúc 3 giờ sáng.
Khách sạn Caribe, phòng 701.
Tôi muốn anh dùng vũ lực với chúng.
- Chìa khóa đây. - Chúc anh một ngày tốt lành.
Mày đang làm gì vậy?
Phiền anh chụp giúp chúng tôi một tấm được không?
Gì cơ?
Phiền anh chụp giúp chúng tôi một tấm được không?
Cảm ơn anh rất nhiều.
Chúng ta đang làm cái quái gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.