ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
ĐƯỜNG CỦA SÚNG
Này.
Này-- Đúng rồi, anh đấy. Đứng dậy.
Anh bị thiểu năng à?
Cút khỏi cái xe chết tiệt này ngay.
Này, thằng bất lực! Cút khỏi cái xe chết tiệt này!
Này, thằng khốn! Mau đem cái mông trơn tuột của mày cút khỏi xe tao!
Nghe tao đây! Mau cút khỏi cái xe này cùng với cái mông chết tiệt của mày!
Im cái miệng con đàn bà đó lại, không tao qua đó cho mày biết thế nào là lễ hội đấy.
Làm gì đi chứ.
Đi đi.
Mày sẽ ước là sáng nay mình đừng bao giờ thức dậy, thằng khốn nạn...
...vì bạn trai tao sẽ xử đẹp mày.
Và sau đó, trong khi hắn đang xử...
...ông chú bê đê chết tiệt của mày ở đằng kia...
...tao sẽ cắt phăng cái của quý của mày rồi gửi cho mẹ mày, thằng bóng lộ.
Đồ bê đê khốn kiếp.
Thấy sao hả? Thích lắm phải không?
Thằng bóng lộ chết tiệt. Mày thích thông đít à?
Thích chơi trò bệnh hoạn đó sao?
Lên đi.
Mày thích kiểu đó à? Mày thích chơi với con trai à?
Hắn sẽ thông đít mày đấy! Thích không?
-Hắn thậm chí còn chẳng phải gay, nhưng hắn sẽ làm chỉ vì-- -Cưng à, bình tĩnh.
Con nhỏ đó mồm mép tép nhảy, nhưng nó không đùa đâu.
Tao sẽ đánh cho mày ngớ ngẩn và hành cho mày ra bã.
Mày muốn khiêu vũ với đàn ông à? Nhường mày điệu đầu tiên đấy.
Khoan đã. Nghiêm túc đi. Thôi nào.
Tại sao anh lại gây sự với bọn họ?
-Nhìn mặt tao này! -Em trông thật xinh đẹp.
Em trông xinh đẹp hơn bao giờ hết.
Để ghi vào hồ sơ, tôi sẽ tự gọi mình là ông Parker.
Cộng sự của tôi sẽ là ông Longbaugh.
Có một trật tự tự nhiên.
Cách mà mọi thứ vốn dĩ phải là như vậy.
Một trật tự nói rằng người tốt luôn chiến thắng...
...rằng bạn sẽ chết khi đến lúc hoặc khi bạn đáng phải nhận lấy...
...rằng kết thúc luôn có hậu, dù chỉ là cho người khác.
Đến một lúc, rõ ràng là con đường của chúng tôi đã được chọn...
...và chúng tôi chẳng có gì để cống hiến cho thế giới này...
...lựa chọn của chúng tôi thu hẹp lại chỉ còn tội phạm vặt hoặc làm thuê lương thấp.
Vì thế chúng tôi đã bước khỏi con đường đó...
...và đi tìm vận may mà chúng tôi biết đang chờ đợi mình.
Một khi đã khỏi con đường cũ, bạn phải làm mọi thứ để kiếm ăn, để tiếp tục tồn tại.
Bạn không được đánh mất cơ hội vì những thứ vụn vặt.
Không tài sản. Không tiện nghi.
Nhu cầu là gánh nặng lớn nhất.
Một lít máu của bạn có thể kiếm được 50 đô.
Một phát tinh trùng, ba ngàn đô.
Bạn giữ cuộc sống đơn giản, và bạn có thể tự nuôi sống bản thân theo đúng nghĩa đen.
Anh nghĩ điều gì đủ điều kiện để anh trở thành người hiến tặng?
Tôi tự nhận mình là một người khá thông minh...
...ngoại hình ưa nhìn, thể chất khỏe mạnh, ổn định.
Cảm ơn, ông Hermann.
Dị tính chứ?
-Tôi có thể hỏi anh một điều không? -Được chứ.
Anh có phải là gay không?
Thấy chưa, anh đã hỏi tôi liệu tôi có phải là dị tính không.
Tôi cũng hỏi anh điều tương tự, chỉ là tôi làm rõ về câu trả lời mà tôi đang tìm kiếm.
-Tôi chỉ hỏi anh có phải là dị tính không thôi. -Ồ, tôi chưa từng giết người bao giờ.
-Xin lỗi? -Tôi chưa từng giết người bao giờ.
-Tôi đâu có hỏi anh đã làm chưa. -Tôi coi đó là một điều kiện.
Tôi chỉ tự hỏi tại sao điều đó lại khiến anh nghĩ là điều kiện để hiến tinh trùng.
Tôi cho rằng đó là một điều chết tiệt-- Xin lỗi, một điều kiện quan trọng.
-Chưa ai từng nói vậy cả. -Anh đã từng hỏi chưa?
-Chưa. -Anh nên hỏi đi.
Lấy ví dụ Los Angeles đi, được chứ?
Nếu tôi nói rằng Los Angeles đã trở thành, trong những năm qua...
...một thánh địa cho dân đồng tính di cư, thì tôi nói đúng.
Nhưng nhìn xem tôi đang nói gì này.
Tôi đang làm cho nghe như thể dân gay là những kẻ du mục, nếu không muốn nói là những kẻ săn mồi đồi bại...
...những kẻ có nhu cầu ngầm là phải di chuyển khắp nơi.
Tôi cũng đang ví von họ với người Hồi giáo, hoặc người Hồi giáo với họ.
Nói L.A. đầy rẫy bọn gay là đang trung thực.
Đó có phải chuyện to tát không?
Chẳng ai nhắc đến chuyện quan hệ với xác chết cả.
-Thật bệnh hoạn. -Chính anh là người nhắc đến đấy.
-Tôi chưa bao giờ làm vậy. -Tôi đâu có hỏi điều đó.
Anh nên hỏi đi.
-Thằng bóng. Nói ra đi. -Không.
-Nói đi. -Tôi không nói.
Anh không thấy buồn cười sao khi tôi sờ mông một phụ nữ và cô ta đấm tôi...
...thì cô ta đang đấu tranh cho quyền lợi của mình?
Nhưng nếu một thằng bóng sờ mông tôi và tôi đấm nó bất tỉnh...
-...thì tôi là kẻ kỳ thị đồng tính. -Bỏ qua chuyện đó đi.
-Anh có phải là gay không? -Gia đình có tiền sử bệnh tâm thần không?
Giờ không còn quan trọng là anh nói gì nữa, đúng không?
Quan trọng là cách anh nói ra sao.
Ừ. Anh đợi chút được không? Được rồi.
Chúng ta đang nói đến đâu rồi? Được rồi, nghe này.
Cứ coi như anh không hút hai bao thuốc mỗi ngày đi.
Hãy bỏ qua chuyện ăn sáng bằng rượu whisky.
Hãy tưởng tượng anh sống đàng hoàng lại, thức dậy trước buổi trưa...
...và bằng cách nào đó kiếm được việc. Steff? Làm ơn.
Cô vẫn không phù hợp để làm người mang thai hộ đâu.
Nhìn này, có một cô gái đến đây, sắp đến ngày sinh...
...được trả cả triệu đô tiền mặt.
Nghe có vẻ nhiều phải không? Sai lầm.
Cô ta đến để điều trị, tầm ba lần trước khi phôi thai bám dính.
Hóa ra cặp vợ chồng đó hoàn toàn khỏe mạnh.
Chỉ vì người vợ không muốn phải mang thai đứa con của chính mình.
Họ bảo cô gái phải ăn gì, khi nào được ra ngoài...
...vệ sĩ theo dõi cô ta từng phút khi ra khỏi nhà.
Tất nhiên là nghe rất đáng ngờ. Đó là điều tôi đang nói đấy.
Cô ta phải sống với những người này trong phần lớn một năm.
Tội nghiệp cô gái, như một tù nhân vậy. Không đáng đâu.
Được rồi, nhìn này. Nếu đó là cảm nhận của em, thì tùy em thôi. Anh không biết nữa.
Tại sao em lại gọi điện và hỏi nếu em không chịu nghe lời?
Cứ gọi cho bác sĩ đi. Có lẽ ông ta giúp được em.
Không. Ông ta có trong danh bạ. Tên là Painter. Allen Painter.
Ừ.
Và vấn đề là thế này.
Một vài kẻ lắm tiền, một người phụ nữ mang thai...
...vài tên vệ sĩ, và tên của một bác sĩ.
Khoảng cách xa nhất giữa hai điểm là một kẻ bắt cóc và tiền của hắn.
Nhưng chúng tôi đã chán ngấy trò này rồi.
Em cảm thấy thế nào, cưng?
-Tuyệt vời. -Vâng.
Thật tuyệt, Hale.
Cô ấy không ghét anh đâu, Robin.
Cô ấy chắc chắn là ghét, ông Chidduck ạ.
Anh đang lo lắng về đứa bé.
Không, tôi đã--
Thôi nào. Phụ nữ cần sự an toàn giống như đàn ông cần sự công nhận.
Cô ấy muốn quá khứ, hiện tại và tương lai của mình đều được đảm bảo ngay bây giờ.
Và trong vài ngày nữa, đứa bé này sẽ trở thành một phần quá khứ của anh.
Và việc anh rời đi mà không biết nó có được an toàn hay không....
Tôi sẽ không bao giờ yêu cầu anh tin tưởng tôi.
Đó là tiếng khóc của một linh hồn tội lỗi.
Nhưng hãy tin vào cuộc sống.
Luôn tin vào cuộc sống.
Nếu anh đủ cẩn thận để lắng nghe...
...cuộc sống sẽ tự chăm sóc mọi thứ.
Anh sẽ là một người cha tốt, ông Chidduck.
Và cô ấy sẽ là một người mẹ tốt. Anh sẽ thấy thôi.
Ngay khi cô ấy nhìn thấy đứa bé, bản năng sẽ trỗi dậy.
Tôi biết chắc là vậy.
Tôi cầu Chúa là cô đúng, Robin.
Bởi vì nếu đứa bé này không thay đổi....
"Thằng bé"?
Anh không muốn biết. Tôi xin lỗi. Tôi....
Cô đã nói "thằng bé."
Thằng bé.
Tôi phải đi khám bác sĩ Painter bây giờ đây.
Tôi sắp có một cậu con trai.
Tôi sắp có một cậu con trai.
Vậy là tôi không làm hỏng chuyện rồi chứ?
Không, anh không làm hỏng đâu.
-Đúng không? -Phải.
Đúng.
Đi nào.
Lần nào cũng vậy.
Bốn gọi Một.
Nói đi, Một.
Ừ. Tôi chắc là không có gì đâu, nhưng anh có thể lái xe qua mặt tiền tòa nhà không?
-Lưng của cô thấy sao rồi? -Tốt hơn rồi.
-Thật chứ? -Vâng. Tốt hơn rồi.
Dưới đây à?
Chắc cô không thể đợi để nhóc tỳ này chào đời phải không.
Thực ra, tôi cũng chẳng bận tâm nếu nó cứ ở trong đó mãi.
Vậy nên trừ khi có biến chứng gì, tôi sẽ không gặp lại cô cho đến ngày 15.
Đây là video tôi đã kể với cô.
Một vài điều cô nên biết về việc sinh nở.
Cảm ơn.
Vâng, cô có thể thảo luận điều đó với....
Này.
Được rồi các chàng trai, chúng ta muốn mọi chuyện êm đẹp, nên hãy bỏ súng xuống.
-Thôi nào, chúng tôi tóm được các anh rồi. Kết thúc rồi. -Này, này, này.
-Cái gì? -Dân chúng, này. Dân chúng.
Các anh không thấy có súng ở đây sao?
Cút ngay!
Ra ngoài mau!
Được rồi, các anh. Thôi nào. Chuyện này không hay đâu.
Các anh bỏ súng xuống. Tôi sẽ đếm đến ba, và sau đó tôi sẽ--
-Chết tiệt. -Các anh làm cái quái gì vậy?
Các anh phải bảo vệ cô ấy chứ.
-Chết tiệt. Tôi đã bảo gì nào? -Khốn thật.
Đi đi.
Mau đi đi.
Bọn chúng không sợ chết, chỉ sợ thua thôi.
Các anh sẽ không rời khỏi đây mà còn sống đâu.
Ai đó đã gọi cảnh sát rồi.
Các anh biết họ sẽ tới mà. Đi đi.
-Di chuyển. -Chắc không?
Di chuyển! Đúng vậy.
Thư giãn đi. Cố thư giãn đi. Đang di chuyển.
-Tóm được cô ấy rồi. -Được rồi.
Đang di chuyển.
Di chuyển.
-Di chuyển chưa? -Chưa.
-Di chuyển chưa? -Di chuyển đi.
-Tóm lấy cô ấy. -Di chuyển.
Ổn mà.
Di chuyển.
Bốn gọi Một, chúng đã vượt qua.
Chúng đang tiến về phía các anh. Đừng, tôi nhắc lại--
Đưa cô gái đi.
Đừng đến phòng khám bác sĩ.
Lên tầng cao nhất và chờ đợi bao lâu tùy ý.
Các anh hiểu tôi nói gì không?
No comments yet. Be the first to leave one.