ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Credit: Đỗ Trần Phương Anh
TẬP 12: kHÔNG QUÊN.
Không! không! không!
Bố ơi! Con muốn về nhà.
Không! Không!
Bố đây con. Bố đây.
Chỉ là ác mộng thôi con yêu.
Chỉ là ác mộng thôi.
Bố đây rồi.
Bố ở đây mà.
Con yêu, bố ở đây rồi.
Sẽ ổn thôi. Ổn cả thôi con yêu.
Đã vài tuần kể từ cơn ác mộng cuối.
Tôi cứ nghĩ con bé đã vượt qua,
nhưng tối qua...
Nó thật tồi tệ.
Một cơn ác mộng khác hả?
Phải.
Tất cả mọi chuyện, bị bắt cóc...
bị nhốt trong một cái lồng
chứng kiến Ian chết và...
Nó cứ tua đi tua lại
trong đầu con bé.
Và con bé... Nó sẽ không bao giờ chịu dứt.
Cái thằng khốn Ian.
Hắn đã ám ảnh con bé.
Con bé không quên được.
Ừ..
Ta đều hiểu việc không muốn
phải nhắm mắt như thế nào.
Chỉ thời gian mới có thể chữa lành.
Chuyện này đang giày vò tôi.
Tôi cảm thấy mình thật vô dụng.
Mỗi đêm tôi cầu nguyện với Chúa
xin người hãy đem
tất cả chuyện này đổ lên tôi
vì tôi có thể chịu đựng được.
Đó là con gái bé bỏng của tôi.
Lẽ ra con bé không phải
chịu đựng những chuyện này.
Anh biết không Lou?
Để tôi nói anh nghe.
Chỉ duy nhất mình anh
mới làm được việc này.
Đó là ở bên cạnh Samantha.
Để con bé biết
nó có một người cha rất yêu nó
và sẵn sàng làm mọi việc
để bảo vệ nó.
Đó chính xác
là những gì con bé cần lúc này.
Đồ ngu!
Cậu đã bị dính bẫy của tôi.
Nếu không có sự bảo vệ của cậu
loài người Trái đất sẽ bị diệt vong.
Anh nên vào trong
và cứu thành phố Gotham.
Xe sẽ đến trong vòng
10 phút nữa đấy.
Được rồi, hai chiến binh!
Để bố xem nào.
Đi nào các siêu nhân.
Đến trường thôi!
Cởi áo choàng ra, đi đánh răng,
soạn cặp đi.
Rất cảm kích vì anh đã quy hoạch
một ngày của anh thế này.
Em biết nó rất phiền phức.
Đây là việc không thể tránh khỏi
khi em kết hôn
với một người hùng thực sự.
Em sẽ đền bù cho anh tối này.
Mm. Em hứa đấy.
Em luôn thế mà.
Em... Không được kì kèo đâu.
Em còn một ngày dài
với nhiều ca phẫu thuật đấy.
Yêu anh.
Anh cũng yêu em.
Con ước gì ngày nào
ông cũng sang chăm con Poppy à.
Ta cũng ước thế đấy, nhóc con.
Khi tan trường ông sẽ ở đây chứ?
Oh, chắc chắn rồi.
Bố mẹ con sẽ về
vào khoảng giờ ăn tối hả?
Vậy ta sẽ cùng nhau
đến J.J.Dolan ăn pizza nhé?
Tuyệt ạ.
Chúng ta sẽ chơi thật vui Poppy ạ.
Chắc chắn rồi.
Là một cậu bé ngoan nhé.
Ông cũng thế.
-Bệnh nhân đã sẵn sàng chưa? -Rồi.
Hãy cho đặt tuyến A
và tuyến trung tâm
trước khi anh ta vào phẫu thuật.
Ừ, ta có thể đặt ống tâm thất
ổn định việc chảy máu trong sọ.
Cô còn bao xa nữa?
Tôi sẽ đến ngay.
Tôi vào đến ga-ra rồi.
Cố gắng lên. Cháu làm được rồi đấy.
Cứ thở đều.
Được chứ?
Xa hơn một chút nữa thôi.
Được rồi, giờ tăng tốc lên.
Chạy đi, tăng tốc lên.
Chạy đi Grace! Chạy đi.
Tăng tốc lên Grace.
Thế đấy.
Hey.
Đây là cái mà ta gọi
6 phút chạy được 18 dặm.
Huy chương Thể dục lần này
cháu đã nắm chắc rồi đấy.
Nghe chú nói rồi chứ?
Tốt, vì kể từ năm ngoái
cháu đã không tập nhiều đến vậy.
Quên năm ngoái đi.
Năm nay sẽ khác.
Cám ơn đã giúp cháu, chú Steve.
Danno nói điều mà bố ghét
còn hơn cả bơi là chạy bộ.
Mặc kệ Danno đi.
Chú rùng mình
khi nghĩ con người đó
sẽ thế nào
khi thành một lão già cộc cằn.
Cháu hiểu.
Nhìn giống xe của chú quá Steve ạ.
Vì nó là xe chú mà.
Nghe này, không được.. rời khỏi đây
Không nói chuyện với bất cứ ai.
Cháu biết rồi.
- Không đi đâu nhé? -Vâng. Cháu hứa mà.
Chú đi đi!
Hey! Hey! Hey!
Thằng khốn!
Thằng khốn nạn.
McGarrett.
Được rồi, tôi tới ngay đây.
Hey. Hey, hey! Khoan tắt máy.
Tôi muốn báo cáo một vụ cướp xe.
Là xe tôi.
Yo. Hey.
Tôi hỏi cậu một câu nhé.
Được chứ? Lý do gì
mà cậu cho rằng đó là ý hay
khi bỏ mặc đứa con gái
12 tuổi của tôi
đứng một mình trên đường?
Sao cậu có thể làm vậy?
Chào buổi sáng. Tôi khỏe lắm.
Còn cậu? Không.
Không, không, không. Đừng có làm vậy.
-Trả lời tôi. -Cái gì?
Đâu có phải tôi bỏ mặc con bé
ngay giữa Makaha đâu.
- Oh, đúng rồi ha. -Huh?
Bởi vì những kẻ điên khùng
và thần kinh, chúng chỉ hoạt động
ở những khu vực có tội phạm cao.
Phải không?
Con bé không gặp nguy hiểm gì Danny.
Tôi đi còn chưa tới 5 phút.
Được chưa? Ý tôi là..
cậu lại nghiêm trọng hóa nữa rồi.
Gì chứ? Tôi nghiêm trọng hóa?
Phải đấy.
Xin lỗi, nhưng tôi không bị ám ảnh
bởi những thứ tồi tệ nhất
có thể xảy ra trong cuộc sống.
Không không. Cậu bị ám ảnh bởi
cái xe cũ rích ấy.
Biết không? Chiếc xe đó
thuộc dòng cổ điển.
Ôi làm ơn đi.
Cái xe đó chỉ là thứ phế thải thôi.
Cậu biết chiếc xe có ý nghĩa
với tôi thế nào mà.
Không biết sao?
Được rồi, đừng có như vậy.
Cậu làm sai, và rồi cuối cùng
tôi lại là kẻ xấu ư?
Cậu là tên xấu xa. Không thấy mình
xấu tính đến mức nào sao?
Không, tôi không thấy.
Các anh đã biết về bác sĩ đó chưa?
Vậy các anh cần thêm thông tin.
Nạn nhân là bác sĩ Christine DuPont.
Cô ấy là bác sĩ trưởng khoa
giải phẫu thần kinh.
Sáng nay cô ấy được gọi
để tiến hành một ca
phẫu thuật khẩn cấp.
Tên bắn súng không chỉ biết
lịch trình của vị bác sĩ
mà còn biết rất rõ
hệ thống an ninh của bệnh viện.
No comments yet. Be the first to leave one.