ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Edit: ivy68-HDVN
Trời ơi.
Mặt mày ai cũng thiểu não.
Thường thì dự đám tang phải thế.
Nền Cộng hòa già cỗi và nhu nhược.
Vậy nên chết đi là cách giải thoát tốt nhất.
Không được nói như vậy.
Không được tin như vậy.
Ông là người không nên đùa cợt
về bạo chúa nhất. - Tôi nghiêm túc đấy.
Chúng ta muốn
làm hòa với Caesar
vì tương lai La Mã mà.
Tương lai của La Mã.
Chấm dứt trò khôi hài này,
tôi sẽ về nông thôn ở
và đợi cho thành phố tỉnh táo trở lại.
Chỉ còn việc làm đó là giữ được danh dự.
Ông bạn à,
chúng ta đâu còn danh dự nữa.
Nếu có thì ta đã đang ở cùng
Cato và Scipio ở kiếp sau rồi.
Viện nguyên lão sẽ lắng nghe Marcus Tullius Cicero.
Vào đêm trước ngày diễn ra lễ khải hoàn,
ta đề nghị Gaius Julius Caesar
trở thành Hoàng đế
và nắm quyền La Mã
trong 10 năm.
Như vài người biết,
Caesar và ta không hợp nhau.
Tuy vậy,
ngài ta đã tỏ ra
thông thái, độ lượng
và bất bại trong chiến trận.
Hãy để sự kiện này kết thúc
mối xung đột nội bộ này.
Ta cam kết trung thành
và hy vọng mọi người cũng vậy.
Ta mong đề nghị
của Marcus Tullius Cicero
được chấp thuận.
Đề nghị được nhất trí thông qua.
Nhiều người ở đây
đã chống lại ta.
Nhiều người muốn ta chết.
Có lẽ giờ vẫn còn.
Nhưng ta không muốn
ôm hận hay trả thù.
Ta chỉ yêu cầu...
các người hợp sức với ta
xây dựng đế chế La Mã mới...
1 La Mã công bằng,
hòa bình và người dân
có đủ ruộng đất,
không chỉ những người có đặc quyền.
Ủng hộ ta trong việc này
và mọi bất hòa sẽ được xóa bỏ.
Chống lại ta...
và La Mã sẽ không tha thứ cho các người lần thứ 2.
Các nguyên lão...
chiến tranh kết thúc rồi.
Thưa bà.
Atia nhà Julii đang ở đây.
Atia?
Đang ở đây.
Bà ấy muốn gặp bà.
Atia...
trong nhà ta?
Atia yêu quý.
Thật vui được gặp bà.
Bà bạn tội nghiệp.
Chúng đã làm gì bà?
Bà thật tử tế.
Mời ngồi.
Xin lỗi đã không đến sớm hơn
vì không biết đối mặt với bà thế nào.
Việc này... thật là độc ác.
1 quý tộc bị cởi đồ và đánh đập ngay giữa phố.
Thật kinh khủng.
Bà thật sự vẫn khỏe chứ?
Ta đang hồi phục.
Đã tìm ra bọn thủ ác chưa?
Chưa nhưng sẽ sớm thôi.
Ta cũng chắc thế.
Bà uống nước chanh chứ?
Cảm ơn.
- Brutus vẫn khỏe chứ. - Khỏe.
Anh ta rất sáng suốt khi phò trợ cho chú của ta.
Ta chỉ sợ anh ta lại muốn
hành động can đảm gì.
Đàn ông thật ngớ ngẩn khi nghĩ về danh dự phải không?
Ta đến hỏi xem bà có thể
ngồi với ta trong lễ khải hoàn.
Có cả tá kẻ nịnh hót vây quanh
xin ta cho chúng 1 chỗ,
nhưng nếu phải chọn thì ta sẽ
chọn người bạn tốt nhất Servilia
người đã phải chịu quá nhiều đau khổ.
Bà thật tử tế...
nhưng ta nghĩ ta không xứng.
Thật là tiếc.
- Bà chắc chứ? - Ta chắc.
- Nếu bà đổi ý... - Ta sẽ báo bà hay.
Ta nghe nói Octavia đã rời khỏi thành phố
mà không ai biết đi đâu.
Ta hy vọng không có việc xấu xảy ra.
Không.
Nó đang ở nhà 1 người họ hàng của ta ở Paestum,
thơ thẩn cả ngày vì 1 thi sĩ trẻ tuổi nó gặp ở đó.
Nó sẽ về đúng dịp lễ.
Em trai.
Em làm gì ở đây?
Đến đưa chị về.
- Đây là nhà chị. - Không phải.
Ở đây chị hạnh phúc.
Em không tin.
Chỗ của chị là ở cùng với gia đình.
Tệ đến mức phải bỏ trốn.
Nhưng với đám người này? Cuộc sống này không tốt.
Vậy ở với gia đình là tốt sao?
Sự sai trái của chúng ta làm Mẹ Đất khó chịu.
Là bọn thầy tế ngoại bang của chị nói vậy thôi.
Chúng lừa đảo. Chúng chỉ muốn tiền của chị.
Thầy tế chẳng là ai cả. Họ chỉ là người hầu ở đây.
Đây là nhà của Mẹ Vĩ đại.
Bà chẳng cần gì từ chị.
- Chị chỉ là sâu bọ trong mắt bà. - Chị không phải sâu bọ.
Chị là con gái nhà Julii.
Thật tệ khi chị bỏ trốn như vậy.
Ảnh hưởng xấu tới thanh danh gia đình
nếu bị đồn ra ngoài.
Chị cứ tưởng em bảo chị về
vì em nhớ chị. - Đừng ngốc thế.
Đúng là bọn em rất nhớ chị.
Mẹ nhớ chị.
Thậm chí cả người hầu và thú vật
cũng nhớ chị nữa. - Còn em?
Còn em.
Em nhớ chị.
Chị không thể về.
Việc gì làm cũng đã làm rồi.
Em tha thứ cho chị. Mẹ cũng vậy.
Em tha thứ cho chị?
Mẹ cũng vậy?
Nếu chị không tha thứ thì sao?
Dù chị có nghĩ mẹ đã làm gì đi nữa,
thì cũng chỉ
vì mẹ thương chị.
Chị không bao giờ tha thứ cho bà ta.
Sự tha thứ của chị là không thích đáng.
Chị phải về nhà.
Chị xin lỗi.
Chị không thể.
Em không muốn dùng vũ lực.
Các thầy tế sẽ bảo vệ chị.
Không đâu.
Em mua chuộc chúng rồi.
Khá là rẻ.
Xin em
hãy cho chị ở đây.
Chị đã làm gì thế?
Hỡi các thần dân của Aventine!
Hỡi các thần dân!
Hỡi các thần dân của Aventine!
Tên ta là Lucius Vorenus,
dòng dõi Stellatina, cựu binh của quân đoàn số 13.
Vài người ở đây có thể biết ta.
Ta mang tới tin tốt.
Caesar đã chấm dứt chế độ bạo ngược của quý tộc
và bảo đảm các thường dân
sẽ được lắng nghe. - Quay trở về Gaul đi, đầu củ gừng.
Đúng là ta giống người Gaul
nhưng ta đích thực là 1 người La Mã.
Ta đổ máu vì La Mã.
Cha ta đổ máu vì La Mã.
Cả ông nội ta và ông cố ta.
Vợ ta... sinh ra ở Aventine!
Ta là 1 người La Mã chính cống!
Ta được bầu làm quan tòa ở đây
và ta thề
sẽ mang hòa bình, thịnh vượng
và công bằng
đến cho Aventine.
Ngày mai
Caesar sẽ tổ chức lễ khải hoàn,
1 biểu hiện của tình yêu mà ngài dành cho người La Mã.
- Cứt! - Sao mày không câm mỏ lại...
Hãy là 1 quý phu nhân.
5 ngày hội hè và vui chơi
để tưởng thưởng cho sự tin tưởng và ủng hộ mà
người La Mã dành cho Caesar.
Tự do thì có. Bọn tao đã cho hắn sự tự do
và cả danh dự của mình!
Ta sẽ không nhân danh Caesar
nếu ta không tin, không hiểu,
rằng trong tim ngài ấy chỉ muốn
điều tốt nhất cho nền Cộng hòa.
Thời đại mới.
Lễ khải hoàn ngày mai, 1 thời đại mới.
Cùng với lễ khải hoàn ngày mai, 1 thời đại mới sẽ bắt đầu.
No comments yet. Be the first to leave one.