ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Ông của con đã gọi đêm qua và nói ta bảo con rằng...
ông ấy sẽ mang một thứ rất đặc biệt về từ Prague.
Wow, Prague. Đi đến Prague tuyệt thế nào nhỉ?
Đó là một nơi xinh đẹp. Đầy những tòa lâu đài hùng tráng.
Hầm ngục nơi mà Vaclav Havel bị nhốt vào giờ đã là một nhà trọ.
Bà có thể ở lại đó chỉ với 50 đô một đêm.
Có lẽ trong chuyến đi Châu âu sắp tới chúng ta nên đến đó chơi và ở lại.
Chắc chắn rồi. Sau đó chúng ta có thể đến Thổ Nhĩ Kì...
và ở luôn lại cái nơi quay Midnight Express.
Lorelai, con đang làm gì vậy?
Bỏ phần dính bơ.
Kể từ khi nào mà con không thích bơ vậy?
Kể từ cái ngày mà con nói, 'Cái gì đây?'
và mẹ nói, 'Bơ. '
Bà quay lại với con đây.
Hãy nói ta nghe về hoạt động tuần tới ở Chilton đi.
Hoạt động gì cơ? Sao mà bà biết được chuyện đó?
Ừ đúng rồi, sao mà mẹ biết được việc này? - Ta đã đọc tin mà ta nhận được từ Chilton.
Từ khi nào mà mẹ nhận được tin vậy?
Với tư cách là người đóng góp lớn đến việc giáo dục của Rory...
Ta nhận ra là ta có quyền yêu cầu được nhận tin tức từ trường.
Mẹ nghiêm túc đấy à? Không phải tin tốt sao, bởi vì con còn chả thèm đọc chúng.
Một trong hai chúng ta phải nên luôn được cập nhật thông tin về chuyện học hành của con bé ở trường.
Này mẹ, con đã đọc thư rồi.
- Vậy sao? - Đúng vậy đấy.
Có tấm hình gì trên bìa vậy?
Đó là tấm hình của một đứa nhà giàu trong một bộ đồ kẻ sọc.
- Đó là một con cú có bộ lông đốm. - Bộ kẻ sọc caro.
Loài cú này sắp tuyệt chủng, và Chilton đang tổ chức quyên góp để cứu chúng.
Nếu con để ý, con đã đưa một con rất đẹp.
Mẹ, đừng quyên góp thay cho Rory. Con sẽ làm điều đó.
Làm sao con có thể khi mà con còn không thèm đọc thư cơ chứ?
- Con đã đọc rồi. - Vậy mà con không biết họ tổ chức quyên góp à.
Đây là trường tư. Họ luôn tổ chức quyên góp.
Con sẽ để ý lần tới.
- Về những con cú thì sao? - Chúng sẽ sống.
Rõ ràng là sẽ không đâu. Đó là lí do tại sao họ cần tổ chức quyên góp.
Vậy là con có một hoạt đông sắp đến?
Vâng, nhưng con nghĩ là con sẽ không đi.
Vớ vẩn. Dĩ nhiên là cháu phải đi rồi.
Mẹ, nếu Rory không muốn đi, con bé không cần phải thế.
Ta không hiểu tại sao con bé lại không muốn đi.
Con biết là mẹ chẳng hiểu đâu.
Cháu sẽ đi lấy lon Coke khác.
- Con đã nói gì với con bé? - Mẹ đang nói gì vậy?
Nếu con bé không muốn đi, điều đó chắc chắn là do con đã nói thứ gì đó.
Mẹ, con thề. Mọi thứ mà con nói về việc nhảy nhót là...
hãy đi, nhảy nhót, đấm lộn, ăn nhậu, tự sướng...
và sau đó sẽ bị đem đấu giá cho gã nào đó ở băng Sausalito.
Lorelai, việc này nghiêm túc.
Mẹ, con không nói gì cả, được chứ?
Rory không muốn đi hoàn toàn là quyết định của con bé.
Hãy cứ bỏ qua nó đi, làm ơn.
- Được. - Được thôi.
Có vấn đề gì với cà chua vậy?
Nó đang kết thân với kẻ thù.
Sao con không đề cập đến buổi khiêu vũ?
Bởi vì con không đi đâu. Oh.
Nhưng sao con lại không đi?
Bởi vì con ghét khiêu vũ.
Trả lời tốt đấy.
Trừ khi con thật sự chưa bao giờ dự một buổi tiệc khiêu vũ.
- Thì sao? - Thì con sẽ chẳng có cơ sở gì để mà so xét.
- Không, nhưng con có thể tưởng tượng nó như thế nào. - Chắc rồi.
Tuy nhiên, không hẳn là đúng như vậy đâu, vì con chưa bao giờ dự một cái nào cả.
Con đang dựa trên những ý kiến của việc khiêu vũ
từ phim Sixteen Candles. - Thì?
Con nên có một lí do chính đáng hơn để ghét thứ gì đó trước khi con quyết định hoàn toàn ghét nó.
Tin con đi, con sẽ ghét nó.
Mọi thứ sẽ thật ngột ngạt và chán, nhạc nhẽo cũng dở thôi.
Bởi vì chẳng có đứa nào trong cái trường này ưa nổi con, Con sẽ đứng ở đằng sau suốt cả buổi...
nghe nhạc của 98 Degrees, nhìn Tristan và Paris bàn bạc xem...
ai sẽ làm con khốn khổ trước.
Được rồi. Hoặc mọi thứ sẽ sáng rạng và sôi động.
Con sẽ đứng trên sàn nhảy nghe nhạc của Tom Waits...
với vài anh chàng đẹp mã nào đó mà con sẽ ngắm nhìn đắm đuối...
đến mức mà con còn chẳng nhận ra Paris và Tristan bị ăn thịt bởi gấu.
- Anh chàng nào cơ? - Mẹ không biết, có lẽ là anh chàng nào đó treo mình trên cây trước nhà hàng ngày chỉ để đợi con trở về.
Dean chẳng leo lên cái cây nào nhà mình cả.
Cậu ta đập đầu vào một cành cây khi mà mẹ đi ra ngoài quá nhanh tuần trước.
- Sao mà mẹ quan tâm đến những chuyện xảy ra nếu con đi thế? - Mẹ không quan tâm nếu con có đi.
Mẹ chỉ muốn con không bỏ lỡ những trải nghiệm này
chỉ vì con sợ hãi.
Con sợ hãi sao? Điều gì?
Việc hỏi Dean, và lỡ cậu ta nói không...
về việc đi dự buổi khiêu vũ với một đám nhóc chẳng bao giờ coi con là bạn...
hay về việc đi nhảy ở nơi đông người...
hay là việc biết được rằng con không bao giờ nên khiêu vũ ở nơi đông người.
Được rồi, được rồi, con hiểu rồi.
Nghe này, mẹ biết con không phải kiểu Cô Nàng của Bữa Tiệc,
và mẹ yêu con bởi lẽ đó...
nhưng... đôi khi mẹ vẫn thắc mắc.
Con không muốn tham dự là bởi vì... con thực sự không muốn hay là...
bởi vì con ngại làm như vậy?
Nếu con không muốn đi...
bởi con không muốn đi và không bởi vì con ngại...
vậy thì đây sẽ là lần cuối mẹ đề cập đến việc này, Mẹ hứa.
Con không có chiếc váy nào cả.
- Mẹ có thể làm cho con 1 cái. - Thật sao?
Ừ. Chúng ta có thể có thêm vài đôi giày mới, và vài đôi bông tai mới.
- Chúng ta có thể làm tóc cho con nữa. - Mẹ sẽ không nghĩ con là đứa đần chứ?
Điều đó phụ thuộc vào kiểu tóc mà con chọn.
Buổi khiêu vũ này sẽ là rất tuyệt vời cho con.
Translated & edited by Kyle
Anh ấy sẽ nói "không" thôi.
- Tại sao cậu ta sẽ nói vậy chứ? - Thế thì tại sao anh ấy phải nói "có"?
Rory, chả có nghĩa lí gì khi mà cậu có bạn trai
nếu anh ta không đi khiêu vũ với cậu.
Anh ấy không phải bạn trai tớ.
- Thật à? - Không.
- Vậy thì cậu ta là cái gì? - Anh ấy là "Gentleman caller".
Được thôi, Blanche.
Tớ không biết xem anh ấy là gì nữa, nhưng anh ấy không phải là bạn trai.
Cậu có nghĩ anh ấy là bạn trai tớ không?
Tớ nghĩ hai cậu dành thời gian ra không để hôn những người khác,
hiển nhiên đó là chuyện yêu đương rồi.
- Bạn gái. - Cậu.
- Bạn trai. - Cậu ta.
Không phải đâu, nó nghe thật kì cục.
Nghe này, hai cậu đã trò chuyện rồi phải không?
Rồi, Lane. Babies come from the stork (European folklore).
- Những chuyện khác. - Những chuyện khác gì?
'Chúng ta đã hẹn hò được vài tuần rồi. Chúng ta là gì của nhau đây?
'Nếu lỡ có đứa con gái nào khác rủ anh đi chơi, anh có muốn đi không?'
Làm thế nào mà am hiểu chuyện này dữ vậy?
Những người có thể, thì làm. Không thể, thì dạy.
Cậu ta đây rồi.
- Tớ nên làm chuyện này sau. - Không.
- Cậu phải làm nó ngay bây giờ. - Tại sao?
Bởi vì tớ phải về nhà sớm, và vì mẹ tớ đã ném cái TV đi...
khi bà ấy bắt gặp tớ xem V.I.P.
Vậy nên tớ rất chán, và tớ cần cái gì đó thú vị.
Được thôi, tớ làm đây.
Chúc may mắn.
À, này Rory, nhớ là phát âm rõ vào.
- Tớ sẽ đọc khẩu hình miệng của cậu ngoài đây. - Được.
Hey.
Oh, ừ, này. Bận rộn nhỉ.
Yeah, anh phải bỏ những gói hàng đậu xanh này lên kệ.
- Em muốn giúp chứ? - Yeah, chắc rồi.
Em...Em thích việc xếp đậu.
Được thôi, uh.. đi theo anh.
Vậy anh có làm việc vào thứ bảy không? Em quên mất rồi.
Well, điều đó còn tùy.
Đôi khi anh đến chỗ làm nếu không có việc gì. Sao vậy?
Không có gì.
Có một thứ này ở trường em vào thứ bảy.
Well, nó không hẳn là ở trường,
nhưng đại loại là nó do trường tổ chức.
Nó là cái gì?
Nó là một cái nơi mà khi anh đến, họ chơi nhạc...
cậu ăn diện và nhảy nhót, và có thịt gà.
- Thịt gà? - Em không biết liệu có thịt gà không.
Nhưng ít nhất thì họ thường phục vụ thịt gà...
bởi vì nó rẻ và mọi người đều muốn ăn nó.
Vậy nên sự logic của việc lựa chọn thịt gà cũng không thực sự tồi.
Anh chịu thua.
- Đó là một buổi khiêu vũ.. - AH.
Và nó không phải kiểu thà chết để đến hay gì khác,
nhưng đây là ngôi trường mới, và việc trở thành một phần của cộng đồng
thì thực sự quan trọng ở Chilton.
Vậy là em đang mời anh đi khiêu vũ với em?
Không.
Đúng vậy. Ý em là, nếu anh muốn, em sẽ đi chung.
Well, điều đó có lẽ là tốt vì đó là trường của em.
Đúng vậy.
Vậy thì anh đi chứ?
- Thật lòng sao? - Yeah.
Anh, uh...
Anh chưa bao giờ đến dự một buổi khiêu vũ.
Bởi vì nó không thỏa đáng?
Yeah, và đó không phải là cách mà anh muốn dùng thời gian của anh.
Ý tôi là, đó không phải là con người của anh. Được thôi, hẳn rồi.
Thêm đậu đi, làm ơn.
Em muốn đi, phải vậy không?
Không, không có. Em không ham muốn đến đó gì cả.
Em chỉ nghĩ lướt qua nó thôi, và đó là tất cả.
Vậy, uh, anh cần phải mặc cái gì đây?
- Gì cơ? - Đến buổi khiêu vũ.
Anh cần phải mặc thứ gì?
- Thứ gì cũng được. - Thôi nào.
Thật đấy, thứ gì mà anh cảm thấy thoải mái là được.
- Rory... - Loại quần nào cũng được.
- Rory... - Đó là áo khoác và cà vạt.
- Oh, man. Nhưng anh cũng có thể chỉ mặc áo mà không cần cà vạt cũng được.
- Được. - Thật sao?
Yeah.
- Cảm ơn anh. - Không có chi.
AAAH!
Ow.
- Kim chỉ thêm đây. - Ôi chúa lòng lành!
Tôi đã làm việc cực khổ để hoàn tất chiếc váy cho Rory...
Tôi không có cả thời gian để ra ngoài luôn ấy.
Geez, cô đi trông thật buồn cười.
Tôi biết. Tôi đang bận làm cái váy cho Rory,
và tôi nghĩ là tôi đã làm cái gì đó dãn ra.
Đây, ngồi đi. Tôi có đem băng thuốc ACE trong túi đây.
Tôi không chắc là chúng ta có thể quấn nó như thế nào,
nhưng có lẽ là chúng ta có thể làm cái gì đó sáng tạo.
- Sookie. - Xem nào.
No comments yet. Be the first to leave one.