ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Vài tháng trước, tôi đã chuyển đến căn hộ áp mái này cùng Ivan.
Thế giới quanh tôi như sụp đổ...
và tôi muốn tự cứu mình và cứu cả anh ấy.
Tôi cảm thấy mình như Noah.
Trong cái chuồng mà tôi dựng lên trên sân thượng...
tôi đã ước mình có thể giữ một cặp của tất cả các loài vật.
Dù sao thì...
tôi cũng không thể cứu được cặp đôi mà tôi quan tâm nhất:
của chính tôi.
Pepa, cưng à...
Anh không bao giờ muốn nghe em nói ''Anh không hạnh phúc''.
Ivan của em.
Cuộc đời anh không còn ý nghĩa nếu thiếu em.
Em có muốn cưới anh không?
Một ngàn lẻ một đêm cũng vẫn là không đủ.
Anh không thể sống thiếu em.
Anh yêu em, anh khao khát em, anh cần em.
Đêm đó trong rừng thật tuyệt vời.
Tại sao chúng ta không kết hôn thêm lần nữa nhỉ?
Em là nàng geisha của đời anh. Sayonara.
Anh không quan tâm đến thành công nếu có em bên cạnh.
Anh sẵn lòng chấp nhận con người thật của em.
Cưng à, có những thứ rất đậm chất Mỹ.
Anh luôn sẵn sàng vì em.
- Em chấp nhận con người anh, cưng à. - Vậy thì tốt quá nhỉ.
Em đã phải quên đi bao nhiêu người đàn ông rồi?
Nói anh nghe điều gì dễ chịu đi.
Hãy lừa dối anh đi.
Nói rằng em luôn chờ đợi anh. Nói đi.
Nói rằng em sẽ chết nếu anh không quay lại.
Nói rằng em vẫn yêu anh như cách anh yêu em.
Cảm ơn.
Cảm ơn rất nhiều.
Nối máy cho tôi với hai số này.
Vâng, trước hết tôi sẽ nối số này rồi mới đến số kia nhé?
Pepa.
Pepa. Cưng à, em ngủ rồi sao?
Vì anh đang vội nên chúng ta đã bắt đầu mà không có em.
Này. Hãy thu xếp đồ đạc của anh vào vali.
Ngày mai anh đi công tác.
Anh sẽ đến lấy và tạm biệt em...
nhưng anh sẽ gọi cho em trước.
Nếu em không muốn gặp anh, hãy để nó ở phòng bảo vệ.
Cảm ơn em vì sự cảm thông hôm trước.
Anh nghĩ mình không xứng đáng với điều đó.
Được rồi, cưng à, anh sẽ gọi cho em.
Ivan à?
"EXA". Xin nghe.
Có Ivan ở đó không?
Anh ấy vừa gọi cho tôi.
Ồ, cô ơi, anh ấy vừa mới đi ra ngoài ngay lúc này thôi.
Này, người đang ở đây nổi giận đùng đùng là đạo diễn của cô đấy. Vì cô không đến.
Vâng. Tôi chuyển máy cho ông ấy đây.
German, em xin lỗi.
Đêm qua em không ngủ được nên đã uống thuốc ngủ.
Được rồi, đừng lo lắng. Chúng tôi đã xong phần của Ivan rồi. Nhưng đến đây ngay đi.
Em đến ngay đây.
Nhưng trước đó em phải đi lấy kết quả xét nghiệm ở Via del Paso đã.
Được rồi, nhưng đừng la cà đấy. Chào em.
Đúng là may mắn cho vài người. Giờ tôi nối máy với xe taxi của anh ta đây.
Ai đã yêu cầu tôi gọi taxi vậy?
Làm ơn, ai đã gọi taxi thì đến tổng đài ngay, làm ơn.
Giữ gìn sức khỏe nhé. Đừng hút thuốc...
và ăn uống điều độ. Còn lại thì đừng lo.
Ông Salcedo, làm ơn ra điện thoại.
Đến lúc rồi. Họ đang đợi ông ở máy số bảy.
Ivan có gọi lại cho tôi không?
Không. Ôi, quên đi thôi cô gái.
Tôi đang làm đây.
Nhưng làm ơn cho tôi chút thời gian.
Và tắt hệ thống loa đi.
Này, đưa tôi tờ giấy đó! Đưa tôi tờ giấy đó!
- Xin lỗi mọi người. - Được rồi, bắt đầu thôi.
Arturo, con có chấp nhận...
Eugenia làm vợ...
và hứa sẽ chung thủy với cô ấy, trong lúc vui cũng như lúc buồn...
khi khỏe mạnh cũng như lúc đau ốm, suốt những ngày còn lại của cuộc đời không?
Vâng, con nghĩ là con muốn.
Còn con, Eugenia? Eugenia?
Thưa cha, con đây.
Con có muốn nhận Arturo làm chồng không?
Đương nhiên là con muốn. Sao con lại không muốn chứ.
Những gì Thiên Chúa đã kết hợp, con người không được phân ly.
Chúng con có thể hôn nhau được chưa, thưa cha?
Con gái ạ, con không nên tin tưởng vào bất kỳ người đàn ông nào.
Kể cả chồng con sao ạ?
Không. Cầm lấy. Cẩn thận vẫn hơn.
Được rồi, xong rồi. Tôi sẽ kiểm soát nó ngay đây.
Cho chiếu phim đi.
- Cậu đi tập đúng không? - Cảm ơn.
Cầm lấy. Uống đi.
Tôi không khát.
Với cái này cậu sẽ ngủ được.
Tôi đã thử rồi và nó chẳng có tác dụng gì cả.
Em đã phải quên đi bao nhiêu người đàn ông?
Cũng nhiều như số phụ nữ anh nhớ thôi.
Đừng đi.
Anh đâu có nhúc nhích.
Nói anh nghe điều gì dễ chịu đi.
Vâng. Em muốn anh nói gì nào?
Hãy lừa dối anh đi. Nói rằng em luôn chờ đợi anh. Nói đi.
Suốt những năm qua em vẫn luôn chờ đợi anh.
Nói rằng em sẽ chết nếu anh không quay lại.
Em sẽ chết nếu anh không quay lại.
Nói rằng em vẫn yêu anh như cách anh yêu em.
Em vẫn yêu anh nhiều như cách anh yêu em vậy.
Cảm ơn. Cảm ơn rất nhiều.
Pepa. Em ổn chứ?
Vâng, không sao đâu. Em đi vệ sinh một chút.
Cô đúng là trơ trẽn thật đấy, Pepa ạ.
Nối máy cho tôi số này, làm ơn.
Cô không có quyền làm thế này, Pepa.
Không quan trọng. Quay số đi.
Cô đang làm trò cười đấy, Pepa.
Tôi đã làm đủ rồi. Thêm chút nữa cũng chẳng sao.
- Em đã khóc đúng không? - Vâng.
Thấy chưa? Thấy chưa? Tôi đã biết mà, Pepa.
Cô quay số giùm tôi hoặc tôi sẽ gọi từ ngoài đường. Họ đang đợi tôi ở trường quay đấy.
Vâng, vâng, xin lỗi, xin lỗi. Cô phục vụ ở đây là để làm việc đó mà, nhỉ?
Cà phê có thể đợi.
Tôi đã ăn sáng rất nhiều trong những năm qua rồi.
Số của cô ta.
Cô ta không học được bài học nào. Cô ta không học được gì cả.
Cô ta không. Cô ta không phải giáo viên như những người khác. Cô ta--
Không có gì.
- Ai đó? - Pepa Marcos. Có Ivan ở đó không?
- Xin lỗi vì đã làm phiền cô. - Tôi không định tha thứ cho cô đâu.
Tôi cần nói chuyện khẩn cấp với anh ấy.
Sao cô dám gọi đến đây?
Làm ơn, thưa bà, đừng quát tôi. Tôi vừa mới ngất xỉu xong.
Với tôi, cô có chết cũng chẳng sao!
Đừng lo. Giữa tôi và Ivan không có gì cả.
- Cút xuống địa ngục đi! - Bà cũng cút xuống địa ngục đi!
Nhưng hãy bảo anh ấy gọi lại cho tôi.
Pepa, cưng à, tha lỗi cho anh. Anh không biết là em đã ngất xỉu.
Ôi, tội nghiệp em quá.
Thật là quá quắt!
Đừng hòng mà bênh vực cô ta!
- Mẹ. - Gì con?
Con muốn nói chuyện với mẹ.
Để lát nữa đi. Mẹ đang kẻ mắt. Con làm mẹ phát cáu đấy.
Vâng. Vậy lát nữa nhé?
Để lát nữa. Lát nữa.
Có chuyện gì vậy?
Con nhỏ khốn kiếp mà Ivan hay ngủ cùng vừa dám gọi đến đây đấy.
Ivan đáng lẽ nên kín đáo hơn và đừng đưa số này cho cô ta.
Tại sao mình không vứt chúng đi từ lúc đó nhỉ?
Vì bố không cho mẹ làm vậy.
Đưa chúng cho con đi. Con có thể bán chúng ở cửa hàng.
Mẹ thích dùng chúng.
Như vậy mẹ có cảm giác rằng thời gian chưa hề trôi qua.
Con tiếc phải nói với mẹ là thời gian đã trôi qua rồi.
Đừng thô lỗ thế, Carmen. Để mẹ con thích mặc gì thì mặc.
Đúng đấy. Nuông chiều bà ấy đi. Thế thì bà ấy sẽ chẳng bao giờ khá lên được đâu.
Để anh giúp em.
- Giữ cái đó đi. - Ở đây này.
Anh thấy thế nào?
Em trông tuyệt lắm.
Anh nói dối khéo thật đấy, bố ạ. Đó là lý do con yêu bố.
Con không thấy nó hơi tối sao?
- Không. - Anh cũng thấy vậy.
- Chào buổi chiều. Tôi làm phiền gì không? - Không. Anh thế nào?
- Tôi khỏe. - Còn căn hộ áp mái thì sao?
- Hài lòng chứ, phải không? - Tuyệt lắm, nhưng tôi muốn cho thuê.
Đừng lo, chúng tôi sẽ cho cô một cái giá tốt.
Tốt quá, vì tôi cũng muốn thuê một căn cho mình.
Tôi gọi điện một chút được không? Tôi đã ở ngoài cả ngày rồi.
Cô muốn căn như thế nào?
Ừm, có sân thượng rộng hơn, nhưng căn hộ thì nhỏ hơn.
- Còn của cô là ở Montalban 7 phải không? - Đúng rồi. Tầng bảy, căn A.
Và 220 mét vuông, đã bao gồm cả sân thượng.
Mô hình của cô thành công lắm đấy. Ai cũng hỏi tôi về nó.
Nó ra đời rất thành công.
Thằng cha khốn nạn đó không gọi cho mình.
- Tôi nợ ông bao nhiêu? - 200.
- Isabel có ở đó không? - Có, nhưng cô ấy đang bận. Cô cần gì?
- Bảo cô ấy là tôi cần gặp cô ấy. - Chờ chút.
Chào cô.
Cô có muốn thử đắp mặt nạ không?
- Không, hôm nay không, tôi đang vội. - Miễn phí đấy.
Họ đang làm demo ngay trong này này.
Nhưng cái tôi cần là thuốc ngủ.
Tôi dùng hết sạch rồi.
- Cô có mang đơn thuốc không? - Không. Chiều nay hoặc mai tôi mang đến.
Nếu không uống chút gì đó, tôi không tài nào chợp mắt được.
- Được thôi. - Cảm ơn.
- Ngoài đời nhìn cô ấy chẳng ra sao cả. - Cô ấy gầy hơn trên tivi nhiều.
Pepa, cưng à, em có đó không? Em không ở đó sao?
Vì không tìm thấy em, anh bắt đầu thấy lo lắng rồi đây.
Em cũng vậy.
Xem ra hôm nay anh không may mắn với em rồi, thôi thì--
Gì cơ?
Anh cảm thấy em đang trốn tránh anh và anh không trách em đâu.
Anh giả tạo thật đấy, anh à.
Anh sẽ gọi cho em. Anh sẽ lại gọi tiếp.
- Xem mình có may mắn lần nữa không. - Vâng.
Chỉ là anh rất muốn được nói chuyện với em.
- Anh nhớ em. - Tôi thấy rồi.
Được rồi, hôn em nhé.
Chào nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.