ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Anh có nghĩ Amma sẽ an toàn
khi Camille ở trong nhà không?
Chị có thể giết em ngay tại đây
và chàng Dickie vẫn không thể biết được.
Chả ích gì đâu.
Cô nói chuyện với người ta, chọc tức họ.
Mọi chuyện chưa bao giờ là lỗi của con,
nhỉ?
Phụ đề được thực hiện bởi Nuker Nuker Subbing Man
Chết tiệt.
Mình vẫn ở Wind Gap.
Hôm nay bảo trọng nhé.
Camille.
Bố muốn nói chuyện với con.
Để khi khác nhé, được chứ?
- Ừ. - Xấu quá.
Này chị gái!
Xin chị đừng giận.
Em chỉ giận vì chị bỏ bom em tối qua.
Chị không bỏ bom em. Chị làm việc của mình.
Với chàng cảnh sát hấp dẫn. Là em thì sẽ xoạc anh ta luôn.
Im đi, Jodes.
Đây là bạn trai của chị tớ.
Đó không phải bạn trai chị.
Chưa thôi, nhưng anh ấy thích chị.
Nhìn là biết.
Xin hãy thứ lỗi cho em.
Đôi lúc khi em phô trương trước bạn bè,
em trở nên kích động.
Chị không muốn tranh cãi với em.
Muốn xem ảnh hài hước không?
Cậu nhóc ở trường, tên J.C.,
nghĩ ra bức ảnh biếm họa điên rồ.
Hài vãi!
Ai cũng nghĩ anh ta là hung thủ, nhỉ?
- Làm vài hơi không? - Không. Cảm ơn.
Được. Nếu chị đổi ý,
thì ra sau chuồng ngựa tìm bọn em.
- Camille. - Gì?
Đừng bảo với mẹ.
Chúa ơi!
Tay em đỡ hơn chưa?
Anh biết phụ nữ nhà Crellin mà.
Những người hồi phục chậm.
Anh thái nó ra nhỏ hơn được không?
Sao mẹ chưa sửa soạn?
Nhờ con gửi lời xin lỗi của mẹ tới Jackie.
Vết đứt tay làm mẹ nhức quá.
Nó gần như chỉ là vết xước.
Với con thì có thể là thế.
Con chắc họ sẽ thất vọng khi mẹ không tới.
Mẹ sẽ tặng quà để họ...
Cơ hội để họ nói về mẹ.
May mà có con tới đó để bao biện cho mẹ.
Con chắc là sẽ không có dịp đó đâu.
Ở Wind Gap,
người ta hay đi gom rác vào thứ Tư.
Chúa ơi.
Cứ tự nhiên, Thanh tra à.
Hy vọng ông không phiền. Do cửa mở.
- Anh muốn gì? - Tôi cần biết
lý do ông theo dõi John Keene.
Ai bảo tôi đang theo dõi John Keene?
John Keene. Tôi tình cờ gặp cậu ta ở cửa hàng.
Nói rằng, "Anh cũng theo dõi tôi à?"
- Thằng nhóc đó bị hoang tưởng đó. - Thôi nào.
Có nhiều xe cảnh sát trong thị trấn mà.
Ý anh là sao?
Ta cần chia sẻ thông tin trước khi cô bé khác
trong thị trấn này bị mất răng.
Ý tôi là thế đó.
Tôi sẽ chia sẻ trước, vì tôi là khách ở đây, được chứ?
Hôm nay tôi sẽ gặp nhà báo.
- Ai, cô Preaker? - Ừ.
Cô ta biết gì đó.
Tôi không biết là gì.
Cô ấy mà nói với tôi, tôi sẽ nói với ông.
Làm sao anh biết được cô ta sẽ nói với anh?
Cứ coi đó là trực giác đi.
Dân Wind Gap gọi đó là chuyện khác.
Thỏa thuận không?
Ông có thông tin gì cho tôi?
Keene.
Keene!
Tôi cho cậu nghỉ việc.
- Cái gì? - Về đi.
Xin lỗi, gì cơ?
Cậu xong việc rồi! Về nhà đi!
Thật đó à? Tôi đã làm gì?
Cái thị trấn chó chết.
Camille Preaker!
- Chào cháu yêu. - Chào bạn yêu.
Chào.
Con bé tới rồi.
Mẹ cậu đâu?
E là bà ấy đang dưỡng thương.
Nhưng bà ấy ổn. Chỉ bị đứt tay do bụi hoa hồng thôi.
Nhưng bà ấy muốn tới lắm.
Tào lao.
Adora sẽ ổn thôi. Bà ấy rất mạnh mẽ.
Sắp tới Ngày Calhoun rồi.
Ngày đó luôn làm bà ấy hứng khởi.
Ngày Calhoun. Đó là ý hay à?
Đó là trí óc của một nhà báo chuyên về tội phạm.
Mọi nghi phạm trong thị trấn đều đang lượn lờ quanh bãi cỏ nhà Adora
với đống thịt tươi và non.
Chúa ơi, Jackie, thật bệnh hoạn.
Điều đó thật ngu ngốc.
Xin lỗi! Chào!
Cho chúng tôi mượn thực đơn được không?
Cảm ơn.
Camille này, bọn tôi muốn biết.
Cậu nghĩ ai là hung thủ? Bọn tôi muốn biết chi tiết.
Tôi muốn biết tất cả mọi người nghĩ gì.
Cô ta bị sao thế?
Cô nghĩ bố Anna,
Bob Nash. Hắn là thủ phạm.
Hắn là kẻ dâm dê.
Mỗi lần tôi vào cửa hàng,
hắn chỉ nhìn chằm chằm vào ngực tôi.
Ai chả thế.
Có lẽ cô nên đầu tư mua áo lót chất lượng hơn.
Vả lại, Bob Nash luôn ghét nhà Keene.
Ta đều biết lý do.
Đó chỉ là chuyện phiếm thôi.
John Keene và Ashley,
cô con gái hoạt náo viên Tiểu Thư Hoàn Hảo của Julie Wheeler,
làm chuyện mà có trời mới biết ở vườn sau nhà mình.
Tôi muốn cậu ta là nô lệ của tôi.
Cá là cậu nhóc đó đã giết cô bé Nash
rồi giết em gái mình
để xóa dấu vết.
Không, tôi không...Không.
Tôi không nghĩ John giết em gái mình.
Cậu ta có vẻ hơi dễ thương.
Quá dễ thương.
- Thôi đi. - Đó là một gia đình lập dị,
và cậu ta là đứa lập dị nhất trong số đó.
Zeke, chàng không thể ra trận và đánh bọn Yankee đó.
Ai sẽ bảo vệ con cái chúng ta?
Anh biết em sợ, nàng Millie,
tai họa sắp giáng xuống Wind Gap rồi.
Em biết phải làm gì, người chồng dũng cảm của em?
Em hãy chiến đấu như anh.
Anh phải đi rồi, vợ yêu. Lính đang đợi anh.
Và rồi...
Millie Calhoun đã làm một điều không tưởng vào thời điểm đó.
Bà ấy dạy phụ nữ Wind Gap bắn súng.
Rồi bà thành lập
lực lượng nữ dân quân đầu tiên
mà thế giới từng biết đến.
Tốt lắm, các em.
Giàu trí tưởng tượng đấy.
Nghỉ giải lao một chút.
Tớ không nghĩ thầy ấy thích màn trình diễn vừa rồi.
Im đi, Jodes. Cậu thì biết gì chứ?
Mà dù sao thầy ấy cũng là kẻ lập dị.
Chó chê mèo lắm lông.
Hôm nay thầy không thích màn trình diễn của bọn em à?
Nó có tính giải trí.
Ở Wind Gap chưa từng có một lực lượng nữ dân quân.
Sao thầy biết? Thầy đâu phải người ở đây.
Mẹ em nói lịch sử đều được viết nên bởi đàn ông, vì thế...
tất nhiên họ sẽ đề cao bản thân.
Lịch sử là lịch sử, Amma.
Em không thể thay đổi mà chỉ học hỏi từ nó thôi.
Đó là lý do thầy luôn buồn bã?
Là vì thầy không thể thay đổi quá khứ của mình?
Đừng buồn, thầy Lacey.
Mẹ. Này.
Dậy nào mẹ.
Cho mẹ ăn và tắm nào.
Được chứ? Con đỡ cho.
Con đỡ được mẹ rồi.
Bữa tối đã xong.
Mày ở đâu rồi hả?
Chính thức?
Ừ.
Sao cô dám chắc
anh ta sẽ làm thế?
Vì anh ta có tham vọng.
Cớm thích thấy tên mình trên trang báo.
Và hôm nay tôi ổn.
Ừ, tôi cũng thế.
Này, cảm giác trở về nhà thế nào?
Điều gì không giết được ta sẽ làm ta mạnh mẽ hơn.
Trừ phi nó giết cô.
Cảm ơn. Tôi cần điều đó.
Và tôi cần bài viết mới.
- Đi kiếm đi. - Rõ, thưa sếp.
Hôm nay không được, cháu à. Mẹ cháu không được khỏe.
Hầu hết buổi hẹn hò đầu tiên là đi ăn tối và xem phim.
Tôi thì được đi tham quan hiện trường vụ án.
Điều đó nói lên cái gì về anh
khi anh nghĩ đây là buổi hẹn hò?
Không nói nhiều về đời sống xã hội.
Ừ, đúng vậy.
Ta đã thỏa thuận, nhớ chứ?
Tôi sẽ trả lời công khai một câu hỏi
về mọi hiện trường vụ án tôi đưa anh tới.
No comments yet. Be the first to leave one.