ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Châm lửa cho bi cậu đi.
Chết cha, tay tôi.
Quá nóng đối với Jonah!
Nước vào đầy mồm tôi rồi.
Ôi chúa ơi!
Tôi phải ra khỏi đây thôi. Phải ra thôi.
Sadie, dậy đi.
Chúa ơi!
Dậy di bố ơi!
Được rồi, bố dậy đây.
Có phải thiên tài của bố đây không? Có phải thiên tài đây không?
Em cần anh đưa bọn trẻ tới trường sáng nay.
- Nhưng anh phải ra ngoài làm. - Sao?
Anh có hẹn với người huấn luyện. Không thể huỷ được, ông ta sẽ phạt anh.
- Anh không nói với em. - Có mà.
- Tuần trước anh nói rồi. - Anh đâu có nói.
Nói rồi, anh còn viết lên lịch như em dặn nữa kìa.
Không, anh chưa nói với em.
- Anh nói rồi. - Chưa nói,
nhưng chúng ta làm gì đây, vì em có hẹn rồi.
Vậy anh sẽ đưa bọn trẻ tới trường.
Đừng dùng trẻ con để che giấu hành tung nhé.
Em có thể lái xe đưa cháu tới trường.
- Cám ơn em rất nhiều. - Hay lắm!
Anh biến em gái em thành tài xế xe limo.
- Em không phiền gì đâu. - Thế là tất cả đều đi làm.
Cháu cười cái gì thế?
Yên lặng nào. Em bắt đầu làm phiền chị rồi đây.
Poo poo. Các quý cô, ngoan nào.
- Dì biết hôm qua cháu làm gì không? - Làm gì?
- Tìm trên google từ "sát nhân". - Cháu tìm "sát nhân" à?
- Vâng. - Tại sao thế?
Ý dì là, nó nói gì?
Nó không nói gì cả. Chỉ hiện hình ảnh ...
của người chết nằm trên sàn, máu văng khắp nơi và ...
Đó chỉ là sốt cà chua.
Ai muốn nghe nhạc nào? Dì muốn nghe Rent.
Cháu muốn nghe nhóm Green Day.
Không, chúng ta nghe Rent.
Không, em muốn nghe Green Day.
Chị có búp bê của em!
- Đừng chế nhạo em mà! - Đây!
Sadie, sao cháu lại làm thế? Đừng ném đồ vào người em cháu.
Chị đánh cháu.
- Cháu có đánh em không? - Cháu không có.
Làm cho em vui đi. Được rồi mà.
- Không làm nó vui được đâu. - Không sao mà.
Con bé làm rơi mấy viên bi đầy ra sàn.
Đưa lại cho em đi.
Cậu chắc là đã hiểu hết điều kiện cá cược chưa?
- Vì chuyện này nghiêm túc đấy. - Chưa.
Martin, nghe này.
Cậu không được cạo râu hay cắt tóc trong 1 năm,
và nếu cậu có thể làm được, tớ sẽ trả tiền thuê nhà cho cậu.
Nhưng nếu cậu cạo, thì phải trả tiền thuê cho cả 5 người.
Cám ơn vì khoản miễn phí nhé.
Này Martin, có kỳ cục không khi cậu gia nhập Taliban,
rồi lại làm người Mỹ?
Như khi cậu thấy phụ nữ lái xe hơi, cậu có tè ra không?
Coi chừng đấy Serpico, cậu không biết bạn bè cậu là ai đâu.
Thôi, các cậu không thể lúc nào cũng lấy tớ ra mà chế nhạo.
Nhưng đây là thi mà Martin. Tên là "Cuộc thi của những gã dơ bẩn".
Bọn tớ sẽ chế nhạo cậu cho đến khi nào cậu cạo râu.
Đó là luật. Đó là toàn bộ vấn đề.
Cậu sẽ phải bị thúc ép đi cạo râu.
Nhìn mặt cậu cứ như khớp ngón tay của Robin Williams.
Các cậu không được chọc tớ. Trong luật đâu có cho phép.
Martin, sao cậu không chịu lắng nghe trong khi tớ giải thích luật?
Cậu toàn nhìn tớ bằng ánh mắt vô hồn đó thôi.
Cứ như là nói chuyện với tượng sáp vậy.
Mọi người, sẵn sàng chưa?
chính xác trong phim nào và đoạn nào ngôi sao họ yêu thích sẽ cởi đồ"
Hay quá, xuất sắc.
Quá hay, phải không?
Chúng ta làm đi.
Nào mọi người, bắt đầu ghi chép nhé?
Charles Manson? Cậu có ý nào khác không?
Tốt lắm, hãy bắt đầu với một vụ lớn.
Jamie Lee Curtis, lúc 1 tiếng 10 phút, trong phim Trading Places.
Cả hai ngực nhé.
Tôi có Julianne Moore "Râu Đỏ".
Phim Short Cuts, lúc 2h17p, thấy "rừng rậm", không ngực.
Phim đặc biệt của Julianne Moore. Cô ấy thích nó.
Tôi đã xem,
và với "rừng rậm" của cô ấy thì Short Cuts là tên sai cho phim đó.
Hay lắm, làm tốt lắm.
"Rừng rậm" của cô ấy giống mê cung trong The Shining, nhưng màu đỏ
và không có Scatman Crothers trong đó.
"Rừng rậm" màu đỏ.
"Rừng rậm" màu đỏ.
Nếu bạn muốn có làn da rám nắng như các ngôi sao, nên nhìn anh ấy.
Chúng tôi sẽ quay lại ngay trên E!News. Hãy ngồi yên.
Jessica Simpson đã đến chưa?
Để tôi kiểm tra xem.
Cô ấy lên đường chưa? Ra khỏi nhà chưa? Mọi người?
Cho tôi biết khi nào cô ấy đến nhé.
Cô ấy sắp đến. Đã sẵn sàng lên hình chưa?
Cô ấy sẵn sàng lên hình chưa?
Nếu cô ta phải làm tóc và trang điểm trong 3 tiếng, thì không thể kịp.
Tôi còn phải làm American Idol. Không ở đây mãi được.
Chương trình đó trực tiếp. Tôi phải làm, phải đến đó.
- Chúng ta sẽ phỏng vấn gì? - Không có chuyện đời tư.
Không câu hỏi đời tư nào à?
Đừng hỏi cô ta về em gái và việc sửa mũi.
Không hỏi gì về phẫu thuật thẩm mỹ.
Không hỏi đời tư.
Cô ta không muốn nói về ngực mình cũng như bình phẩm của cha cô ta.
Tuyệt, ta sẽ nói chuyện về Trung Đông và có thể là chiến lược rút lui.
Hy vọng cô ta có thái độ tốt.
Tôi có nên hỏi cô ta về chuyện Triều Tiên không?
Hay là nhờ cô ta chỉ địa điểm trên quả địa cầu?
Tôi không hiểu được những tài năng trẻ ở đây.
Chẳng có nghĩa lý gì cả. Tôi có đến 4 công việc.
Tôi nổi tiếng hơn phân nửa số người chúng ta từng nói chuyện đấy.
Không ai ủng hộ.
Không có ai bảo họ ngồi xuống
và nói "Thôi nói nhảm đi!"
Nhưng ai cũng làm việc cho họ.
Người ta được trả lương. Người ta có sữa để bú.
Không ai nhìn vào mắt, mặt đối mặt và nói họ "Thôi đi"
Và tất cả các ngôi sao cứ thế mà huyênh hoang.
Họ làm thế đấy. Họ phá hỏng cả ngày của tôi.
Nó làm tôi điên lên. Giờ tôi đang đổ mồ hôi đây.
Anh có muốn ... Anh biết gì không?
Anh có muốn chúng tôi đến gọi anh khi cô ta đến không?
Anh muốn tới phòng nghỉ một chút không?
- Cho mát một chút, được chứ? - Ừ, đó là ý hay.
Có cần tôi đem gì tới không? Anh muốn uống nước không?
- Cần bánh quy không? - Phải, bánh quy, cám ơn.
- Được, chúng tôi sẽ lấy ít bánh. - Xin lỗi, tôi đi tè đây.
Chúng ta có gì nào? Bánh socola có không?
- Allison? - Vâng.
Jack và tôi muốn gặp cô trong văn phòng ông ấy.
Vâng.
Cám ơn vì đã đến, Allison.
Chúng tôi muốn nói với cô trong ngày hôm nay
vì chúng tôi đã tranh cãi khi họp trực tuyến với New York, về cô.
Các vị ... về tôi? Các vị nói về tôi à?
Chúng tôi hỏi lẫn nhau
liệu cô có ăn hình khi đứng trước máy quay không.
Các vị đã quyết định thế nào?
Họ ... họ quyết định rằng họ thích cô,
và họ muốn đưa cô lên máy quay.
- Thật sao? - Tôi biết. Tôi cũng bất ngờ.
Chúa ơi, đây là tin tốt nhất. Cám ơn các vị rất nhiều.
- Tuyệt quá. - Chúc mừng cô.
- Cám ơn. - Tôi xem nụ cười đó là "Vâng, tôi nhận"
Đúng vậy, tôi vui quá. Chúa ơi!
Sẽ rất nhiều việc đấy. Tôi đang chờ xem thế nào đây.
Sẽ rất khó khăn. 1 công việc khó khăn.
Về công việc, hầu như phải làm lập tức,
cô sẽ có được vài thứ ...
- Vâng - ...mà những người khác không có.
Một trong số đó, là thẻ hội viên câu lạc bộ thể dục.
Các vị muốn tôi giảm cân à?
Không, tôi không muốn cô giảm cân.
Không, chúng tôi không thể ép cô làm điều đó.
Chúng tôi không nói giảm cân. Chúng tôi nói là gọn gàng hơn.
Gọn gàng.
Gọn hơn 1 chút.
Thanh mảnh, nhỏ nhắn hơn.
Đừng làm mọi thứ nhỏ đi. Tôi không định nói cách đó.
Gọn gàng hơn thôi.
Chúng tôi không muốn cô giảm cân. Chỉ cần cô khoẻ hơn thôi.
- Vâng. - Cô biết đó, bằng cách ăn ít đi.
Chúng tôi muốn cô về nhà và bước lên cân
rồi viết ra số cân của mình, trừ đi, khoảng, 20.
- 20. - Nhớ cân đều.
Hãy nhớ là cô đã có cái này, có cái này,
và mọi người sẽ thấy cô ở đây.
Tuyệt quá, chúa ơi.
Này anh
Hả?
Em được thăng tiến.
- Chúc mừng em - Cám ơn anh
Có thể giờ em tự thuê nhà riêng được rồi.
Bàn chuyện đó sau đi.
Tổ chức ăn mừng thôi.
Được, làm thôi.
- Pete sẽ trông bọn trẻ chứ? - Ừ!
Bọn anh có thể ở nhà xem Taxicab Confessions.
- Em định làm gì? - Em chưa biết nữa.
Chị vui quá.
Chị đụng phải anh ấy 1 đêm nọ đang thủ dâm.
Anh ấy có cái nhìn ngây thơ vô số tội không?
Anh ấy chết cứng người hay là đã làm xong?
Không, anh ấy giả vờ như đang không làm gì dưới lớp che.
Ôi không.
Chị mua mấy cái khăn đẹp, còn anh ấy lại bắn đầy ra chúng.
Deb và Pete, mãi mãi bên nhau. Và ...
Và khi đã làm thế rồi thì chúng không còn mềm nữa.
Em có thể nói chúng ta đẹp hay xấu tuỳ vào việc có được vào hay không.
- Các quý cô. - Vậy là chúng ta đẹp.
- Nếu không được vào thì gì em cũng thua. - Sao thế anh bạn?
Vì chúa, anh định để chúng tôi chờ ngoài này đến bao giờ?
Cái quái gì thế?
Cậu biết bộ phim tớ vừa coi lại hôm trước không, nó như là ...
làm tớ mê mẩn, và tớ chưa từng xem nó, vì hoá ra nó là phim Munich.
Ôi Munich.
Anh bạn, Munich thống trị. Munich tuyệt vời.
No comments yet. Be the first to leave one.