Selfie

Selfie

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

സീസൺ 1

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

Selfie S01E05 HDTV x264-KILLERS
കമന്ററി എഴുതിയത് Rexy Momo

ടാഗുകൾ

HDTV
hdtv
x264
HD
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2014-12-25
ഡൗൺലോഡുകൾ: 22
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: No

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.

Bạn đã được định là sẽ thành công.

Kết quả kiểm tra còn tốt hơn mọi khi.

Mọi người đều yêu quí bạn.

Nhưng còn quan trọng hơn, là họ thật sự cần bạn.

Tại sao?

Vì bạn sở hữu rất nhiều đặc tính độc đáo.

Em cảm ơn.

Nhưng em vẫn cảm thấy là mình vẫn còn cả một hàng trình, dài,

- để tự-khám phá bản thân nữa. - Shh.

- Anh đang nói với Lozenge. - Oh. Là Lozenge ạ.

Knock, knock.

Terrence, công việc mới ở bên ban Dịch vụ cho khách hàng thế nào?

Ấn 1 cho tuyệt vời nào.

Beep.

Ấn 2 để thanh toán nhé.

Mà hay lắm nhé... số 2 đúng là số ấn để thanh toán đấy...

- Được rồi, ra ngoài đi, Terrence. - Oh, dĩ nhiên rồi.

Oh! Em suýt nữa thì quên.

Sếp của chúng ta/bố-vợ-của-em đã nhờ em chuyển cái này.

Đó có phải là điều mà anh đang nghĩ đến không?

Sam đang mời anh đến ngôi nhà tại Santa Barbara à?

Chắc chắn ạ.

Tuyệt!

Tuy... Tuyệ...

Sam chỉ mời những quản trị cấp cao mà ông ấy muốn tiến cử thăng chức

đến giao lưu tại nhà mình vào dịp cuối tuần.

Whoa. Giao lưu ạ.

Không đâu. Thăng chức.

Đó mới là từ đáng mừng, Charlie à.

Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi

Eliza. Eliza.

Buổi sáng tốt lành, Henry! Anh có khỏe không?!

Tôi sẽ trả lời với cô là tôi không bị... điếc.

- Cô đang la hét đấy. - Oh.

Xin lỗi nhé, tôi chỉ đang tập Kegels cho nó khác người thôi.

Thôi được rồi, hiểu, tôi muốn cô biết là...

Cô vẫn đang tập mấy trò đó à?

Đừng. Làm ơn đừng có tập chúng nữa.

Và tôi cần hủy lịch làm việc của chúng ta vào thứ Sáu.

Ooh. Anh có hẹn hò à?

Không, nhưng tôi hi vọng là chuyện đó vẫn ổn.

Vẫn đang chờ cái cô gái này

mà tôi được giới thiệu nhắn tin lại.

- Cô ấy không nhắn lại tin nhắn của anh à? - Không, nhưng tôi nghĩ không sớm thì muộn cũng được thôi mà.

Whoa-ho, tin nhắn không phải là một điều anh có thể không sớm thì muộn mà vẫn nhận được đâu.

Nhìn nhé. Chào.

Thấy không? Freddy nhắn lại ngay cho tôi này.

Thôi được, nhưng, chính xác bây giờ thì tôi không quan tâm đến mấy vấn đề tin nhắn đó.

Thấy không? Chỉ hai giây thôi, mà Freddy đã giận vì tôi không kịp nhắn lại đó.

Tôi hiểu. Tôi hiểu rồi.

- Có một chuyện rất quan trọng đã xảy ra. - Chuyện gì vậy?

Tôi đã được mời

tới thăm cả trang trại của Sam Saperstein ở Santa Barbara.

Chuyện đó... chuyện đó là chuyện quan trọng à, vì... Nhìn này!

- Cô lấy cái đấy ở đâu vậy? - Terrence.

Oh, vậy chắc là có nhầm lẫn gì rồi.

Điều này không thể đúng được? Tại sao chứ?

Bởi vì thông thường, những cách đối đãi này của Sam

là cách mà ông ấy xem xét các lãnh đạo cấp-cao

những người mà... cô biết đó, được để mắt đến.

Um... Tôi luôn luôn được để mắt đến mà.

Mà thực tế, tôi cũng khẳng định luôn là không ai trong công ty này được để mắt hơn tôi đâu.

Ví dụ nhé, khi tôi đi ra khỏi phòng, không thể không nhìn được đâu.

Đầu tiên là, đấy không phải là ý của tôi khi nói được để mắt đâu.

Hãy cố không nhìn nhé.

- Eliza. - Thử cố đi xem nào.

Oh, Chúa ơi.

Không nhìn.

Vẫn không nhìn đâu.

Khoan nhé, khoan nhé.

Khoan, khoan, khoan, khoan nhé.

Không có ai lại nói "Khoan nhé" nhiều như vậy trước khi rời phòng đâu.

L-làm ơn dừng lại đi! Cô sẽ làm bản thân bị thương đó.

Hiểu.

Được rồi.

Nhìn rồi nhá! Ha ha!

Thôi được, đó chính xác là điều mà tôi đang muốn nói đấy, Eliza.

Cô không có chút tẹo chuyên nghiệp nào,

- nên tôi rất khó có thể nghĩ là... - Cái gì?

Rằng Saperstein sẽ không để ý đến số lượng không đối thủ

khi là nhân viên kinh doanh có doanh thu cao-nhất công ty của tôi sao?

Nghiêm túc đó? Chỉ vì tôi không phải là một anh chàng mặc com-lê,

thì anh không thể nghĩ là sếp sẽ không thể tặng thưởng cho kỷ lục của tôi

như là để tôi, nói nhé, Giám đốc Kinh doanh chả hạn?

Chuyện không liên quan đến việc cô không phải là một anh chàng mặc com-lê.

Hơn nữa, công việc của tôi vất vả hơn anh nhiều.

Tôi phải làm việc với các bác sỹ. Còn đối tượng của anh chỉ là công chúng thôi,

mà họ sẽ sẵn sàng mua bất cứ thứ gì anh để trước mặt họ

miễn là họ nghĩ là chúng có thể chữa được cho những đứa con khụt-khịt, dinh dính của họ.

- Cô vừa nói "hơn nữa" đấy à? - Chắc chắn rồi. Túm lại, hơn nữa...

Tôi xứng đáng được thăng chức.

- LLC*. (*Laughing like crazy - Cười như điên) - Có thể cô nói đúng.

Nhưng?

Nhưng...

Nhưng tôi nghĩ trong trường hợp này thì có vẻ như cô là khách đính kèm của tôi đấy.

- Khách đính kèm á? - Đúng, tôi xin lỗi, nhưng...

Tôi không là khách đính kèm của ai cả.

- Tôi là V.I.P. đó, đồ quỉ cái. - "Đồ quỉ cái" á? Chỉ có tôi thôi mà. Chỉ một quỉ thôi.

Bộ tôi có phải khách đính kèm tại bữa tiệc Halloween của Adam Levine không?

Hay tiệc Giáng Sinh của Avril Lavigne?

Hay bữa tiệc túi của Sherri Shepherd?

Hay buổi khai trương lại của cửa hàng Victoria Secret tại Nam Pasadena,

mà tôi đã không đi, nhưng thật tế đã được mời,

và nếu như tôi đi, thì đã nhận được một cái quần lọt khe miễn phí rồi?

Thế bộ tôi là khách đính kèm tại

buổi giảm giá-trước cho khách hàng thân thiết trước Thứ sáu đen tối của Target? Hmm?

Hay là khách đính kèm tại buổi bán đồ giảm giá bất ngờ tại xe của Jennifer Meyer?

Hay là vì tôi là khách đính kèm tại buổi của Scott Disick...

Hiểu rồi, Eliza, hiểu rồi.

Vấn đề là, tôi nhận lời mời là khách đính kèm. Nhưng không bao giờ là họ cả.

Hiểu, tôi rõ ràng là đã chạm vào nọc. Tôi sẽ rút lại câu đó.

Tôi rất xin lỗi. Cô được mời đến đây với đúng tên của mình.

Và anh rõ ràng phân biệt mấy cô nàng tóc đỏ xinh xắn.

Và tôi dĩ nhiên, phân biệt mấy cô nàng tóc đỏ xinh xắn rồi.

Và Eliza đã không và sẽ không bao giờ là...

khách đính kèm.

Họ đây rồi!

Anh chàng của chúng ta.

Và khách đính kèm.

Này. Hãy hiểu theo hướng này này.

Bây giờ ông ấy có thể hiểu cô là khách đính kèm,

nhưng khi dịp cuối tuần này kết thúc, cô có thể ở mặt khác

của cái áo choàng nhung đỏ của Sam mà.

Làm ơn đừng dùng tiếng lóng hộp đêm để cố tỏ ra đồng cảm với tôi nữa.

Thật sự chỉ khiến mọi việc trở nên tệ hơn thôi.

- Và tôi muốn về nhà. - Không, cô không thể làm vậy được.

Ông ấy nghĩ cô là khách cùng với tôi, nên nếu như cô bỏ về,

Tôi sẽ bị âm đó, và tôi thật sự không muốn bắt đầu

dịp cuối tuần thăng chức quan trọng của tôi bằng một chuyện tệ như vậy đâu.

Đây rồi.

Rất trân trọng từ Trang trại của Saperstein.

Chúng ta có xà phòng bánh in theo tên, miếng tắm làm bằng tổ ong tự nhiên...

Uh, hạt cacao tự nhiên của Peru rắc-vàng,

và, dĩ nhiên,

đồ ngủ hình động vật, có nhồi bông và được may theo kích cỡ của hai người.

Tôi là unicorn. Tôi nhận được bộ unicorn này.

Ah!

Và đây là lịch của chúng tôi.

Làm ơn hãy báo trước cho chúng tôi về bất cứ chế độ ăn kiêng nào

hoặc khi hai người muốn đặc lịch các dịch vụ.

Những dịch vụ gì vậy.

Oh, trị liệu rolfing bằng đá nóng, mát-xa mặt kiểu Phần Lan,

chụp x-quang có hương thơm, thay tóc sử dụng tia laser,

Mát-xa kiểu thịt-bò Wagu của Nhật...

Và chính lúc đó, tôi đã nhận ra là Henry cần tôi đến như thế nào,

nên đã quyết định làm một điều thật vị tha.

Tôi muốn cái này, cái này,

cả cái này, thêm đây, đây, đây, và cái này nữa.

- Uh, chị vừa chỉ hết tất cả các mục đó. - Tốt nhất là nên đặt mục này hai lần nhé.

Cảm ơn nhé, T.

Được rồi.

Hai người sẽ ở bên nhà phía Đông,

từ đây có thể nhìn sang vườn nho của hàng xóm Oprah đấy.

Thưa sếp, ngôi nhà của ngài thật là tuyệt.

Một thực dân Tây Ban Nha đã xây từ hồi 1923 đấy,

vậy mà nàng ấy nhìn vẫn thật vĩnh cửu.

Vậy. Thế còn mạng wi-fi ở nhà mình ạ?

Em chỉ thấy một cái ở đây có tên là, uh, "không phải mạng của Gayle."

Gayle không phải là người duy nhất ở đây không dùng mạng đâu.

Ở đây tại nhà của Saperstein, chúng ta không dùng mạng.

Không có tín hiệu gì cả.

Chúng ta không có gì...

... ngoài tình thân cả.

- Oh. - Tôi nghĩ là hai người sẽ hiểu là chúng ta chỉ cần có vậy.

Sẽ không sao đâu.

Không sao đâu.

Henry, cậu sẽ ở phòng split bamboo,

được đặt tên theo tư thế "kama sutra" yêu thích của vợ tôi đấy.

Mời vào.

Này.

Cho tôi mượn bộ đánh bóng giày trong túi chào mừng của cô nhé?

Của tôi hết sạch rồi mà mới chỉ đánh được một chiếc ủng.

- Nhìn này. Chẳng phản chiếu được tí ánh sáng nào cả. - Oh! Tôi để kia kìa.

- Cảm ơn nhé. - Tôi nên chọn bánh waffle việt quất của Bỉ

hay ba đĩa thịt muối khi thức dậy vào sáng mai?

Không món nào cả.

Cô nên xuống bàn để cùng ăn sáng với chủ nhà của chúng ta.

Tôi không gọi để ăn đâu.

Tôi chỉ muốn căn phòng có mùi waffle khi tôi tỉnh dậy.

Hoặc thịt muối. Không, không, waffle.

Không, thịt muối vẫn hơn.

Tôi hi vọng là cô đã giành thời gian xem qua lịch của dịp cuối tuần này,

và tôi chắc cũng không cần nhấn mạnh thêm

là có mặt đúng giờ tại mỗi sự kiện là bắt buộc đâu nhỉ.

Cả bánh Waffle và thịt muối nhé!

Huh?

Tôi nghĩ là sẽ có cơ hội được nói chuyện ngắn vào bữa sáng ngày mai.

Tôi sẽ rất cảm ơn nếu cô để cho tôi cơ hội đó.

- Cảm ơn nhé. - Đúng là bực mình quá.

Chúa ơi.

Ở đây có món trứng rán caviar,

mà phải đến thứ hai tôi mới tweet được.

Cảm giác, "ugh" lắm.

Và sau màn đồ uống, tôi sẽ từ từ chia sẻ tầm nhìn của mình

về tương lai của công ty của chúng ta.

Rồi khi ăn tráng miệng, tôi sẽ tiếp tục nói về

công ty của chúng ta 5, 10 năm nữa sẽ ra sao.

Rồi vào buổi chiều, tôi sẽ nhắc lại chuyện xưa

về khởi đầu khiêm tốn của tôi khi còn là nhân viên trợ lý,

rồi vui vẻ chia sẻ một giai thoại

More Vietnamese subtitles for Selfie

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left