ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Đã đến buổi sáng thứ sáu,
Và lại một ngày đẹp trời nữa
ở Scranton, Pennsylvania.
Ôi chúa ơi!
Nghe máy đi, nghe đi, nghe đi.
Chúng ta gặp vấn đề nghiêm trọng rồi.
Được rồi mọi người, khóa cửa tắt đèn đi.
Giả bộ như chúng ta không đi làm.
Chúng ta gặp nguy hiểm hả sếp?
Không có thời gian để hỏi đâu việc này là thật đấy.
Im lặng... Tất cả mọi người...
Michael, tôi có nên gọi...
Sao cơ?
Gã bên IT và tôi có ấn tượng đầu không mấy tốt đẹp.
Tập 9 Giám sát email.
Đúng vậy, tôi đã tự cài nó.
Nhưng các anh lại có cài đặt mật khẩu bảo vệ...
Thì có nghĩa là anh phải nhập mật khẩu.
Mật khẩu của anh là gì, Michael?
Uh...
Có phải là...
- 1234? - Đúng rồi.
Sếp Michael...
- Em xin lỗi. - Đừng làm vậy nữa.
Em xin lỗi. Chuyện sao rồi sếp?
Tại sao anh ta lại ở đây? Sếp đang làm gì vậy?
- Tôi không thể nói cho cậu được. - Sếp phải nói cho em biết.
- Tôi không phải nói với cậu điều gì cả. - Nghe này, sếp Michael,
Em biết sếp không muốn nghĩ về điều này
nhưng nếu có chuyện gì xảy ra với sếp
thì em cần phải biết ai là người đứng lên thay sếp.
Dwight, tôi không bị gì hết, được chứ?
Tôi đang khỏe hơn bao giờ hết. Nhìn đây.
Việc đó không quan trọng, sếp có thể bị phình động mạch não...
- Tôi sẽ không bị... ... - Hoặc là bị xe tông...
- Cậu thôi đi. - ...hoặc bị rúc gầm xe buýt, bị tàu hỏa cán.
Sếp có thể bị ngộ độc, té giếng đạp phải mìn, chết nghẹn.
Tôi...nếu tôi đạp phải mìn ở Scranton, Pennsylvania, và chết,
Cậu sẽ đảm nhiệm vị trí của tôi được chưa?
Sao cậu còn chưa đi?
Có những điều chắc chắn sếp sẽ không chia sẻ với nhân viên.
Lương của anh ta, việc đó sẽ khiến họ buồn.
Giường ngủ của họ.
Và tôi sẽ không nói với họ rằng
tôi đọc e-mail của họ.
Vậy làm sao để tìm kiếm.
Bởi từ khóa.
Thử từ "lợi nhuận" xem.
Không, hãy thử "Michael Scott. "
"Michael,"sếp" và "vui tính "
Ôi chúa ơi! Xem kìa.
Email từ Stanley.
Stanley, một người tốt bụng tệ hại.
"Xin lỗi vì tôi đã không trả lời sớm hơn,
"Hôm nay tôi không đến được vì sếp tôi, Michael,
"lão ta như một gã khốn nạn và khiến tôi về trễ. "
Stanley chỉ là một kẻ lười nhát.
Chứ không phải nhân viên suất sắc gì.
Có chuyện gì vậy, Michael?
Sao sếp lại xem dữ liệu máy tính chúng tôi.
Ôi không! Ai cũng phát điên rồi sao?
Mấy người nói xấu gì tôi nữa.
Tôi là robot chắc?
Ta sẽ phá hủy mọi thứ trên đường của ta.
Thật ra, chúng tôi...
Thật ra...
Được rồi.
Cho xin can dầu.
Cho xin can dầu.
Người máy.
Thật ra chúng tôi nhận được thông báo của bên IT
rằng sếp sẽ giám sát e- mail.
Cái gì? Ôi không, phí mất mấy trò nãy giờ của tôi.
Vậy là đúng sao? Sếp đã vào e-mail của mọi người sao?
Mọi người biết vấn đề ở đây là gì không?
Tôi nghĩ là tôi biết rồi.
Vấn đề ở đây là khi mọi người nghe thấy từ "Đại ca"
họ lập tức nghĩ đến sợ hãi hoặc điều gì xấu
Nhưng tôi thì không, tôi nghĩ , "Tôi yêu mến đại ca của tôi "
Tôi phải xóa nhiều thứ đi.
Rất nhiều... thứ.
Ồ này, báo cho em biết nếu cô có email nào nhạy cảm,
thì em phải xóa chúng ngay đi.
- Em biết rồi. - Tốt.
Này!
Có chuyện vừa xảy ra.
Dwight vừa nhắc Angela rằng cô ấy phải xóa
email nhạy cảm của mình ngay.
- Cái gì? - Em biết chứ..
- Anh có nghĩ họ... - Không đâu.
- Đúng vậy. - Không thể đâu.
Nhưng vẫn có thể.
Giống như việc đập một con nhện bằng một cuốn sách vậy.
Nó sẽ rất gớm, nhưng tôi phải nhìn vào
và đảm bảo là nó đã chết.
Vậy nên, nếu các anh có quay được gì...
Này, Dwight?
Bạn của em bị cảm nắng với hai cô đồng nghiệp làm cùng.
Tuyệt.
Một cô thì chân dài với tóc nâu
cô còn lại thì lùn nhưng tóc lại vàng óng
cô ấy rất vui tươi nhưng lại hay phán xét người khác.
Anh nghĩ cậu ấy nên chọn ai?
Liệu anh ta có được hồ sơ bệnh án của hai người đó không?
Um...
Tôi nghĩ điều tuyệt nhất của nước Mỹ ngày nay
chính là việc số hóa hồ sơ bệnh án.
Là một tình nguyện viên cho cảnh sát,
tôi có thể xem hồ sơ bệnh án của bất kỳ ai.
Hoặc kể cả lịch sử phẫu thuật của họ.
Kể cả bệnh án nhiễm nấm men.
Ở quận này bệnh đó nhiều kinh khủng.
Có lẽ vì chúng ta ở hạ nguồn
của cái nhà máy bánh mỳ cũ đó.
Meredith nhận được một lời mời từ Jim.
Thịt nướng chỗ Jim tối nay.
Tối nay ư?
Không biết thư mời tôi đâu.
Bấm vào danh sách khách mời.
Angela, Stanley, Oscar, Meredith,
Phyllis, Kevin, Creed.
Chắc là...
Không có.
Chào cô, Angela. Cô sao rồi.
Tôi vẫn ổn.
Cô có mời ai cùng đến bữa tiệc của Jim tối nay không?
Không, chúng ta phải đi cùng ai sao?
Không, tôi cũng không biết nữa. Tôi nghĩ chắc không cần đâu.
Phiền cô tránh ra nhé.
Giữa sếp và nhân viên lúc nào cũng có khoản cách.
Đó là quy luật tự nhiên.
Phần lớn họ đều ngại.
Họ tự thấy họ không ngang hàng với tôi.
Tôi thì lại thấy mình là một người khá gần
cũng như một trong số họ.
Nhưng có lẽ tôi phải cần trở nên dễ gần hơn nữa.
- Sếp định ăn ở đây cùng mọi người sao? - Tất nhiên rồi.
Phải giao lưu với hội chứ, hội mà tôi ở trong đó.
Giao lưu với ly mỳ của tôi.
Đây là một bữa ăn trong ly. Ngay đây. Nóng hổi thơm ngon.
Làm tôi nhớ về thời sinh viên.
Sống với thứ này. Thức ăn bổ não.
Các cậu biết tôi nhớ gì về đại học nữa không?
Tiệc tùng.
Ai cũng tham gia cả.
Từ dân thể thao, đến lũ mọt sách,
đến cả các giáo sư.
Giáo sư mà cũng đi tiệc sao?
Đúng vậy, họ là thành phần vui nhất.
Lúc nào chúng tôi chẳng mời họ.
Đúng vậy, tôi sắp tổ chức một bữa tiệc.
Tôi có ba thùng bia nhập khẩu,
dàn karaoke,
Và... tôi không mời Michael.
Vậy là đủ ba yếu tố cho một bữa tiệc tuyệt vời.
Không phải thù oán cá nhân gì. Tôi chỉ thấy nếu ông ấy ở đó,
mọi người sẽ không còn thư giãn, vui vẻ được nữa.
Và bạn cùng phòng của tôi cũng muốn gặp mọi người.
Vì cậu ấy khẳng định là tôi bịa ra Dwight.
Anh ta quá thật ấy chứ.
Sao vậy?
Ồ đúng rồi!
Cám ơn anh.
Hỏi nhanh nhé?
Trên mạng, có rất nhiều chọn lựa
để đến được bữa tiệc tối nay
- và tôi tự hỏi... - Anh nói nhỏ tiếng được không?
Tại sao?
Bởi vì không phải ai cũng được mời..
- Là ai cơ? - Ai mà không biết chuyện gì?
Michael.
Tại sao chỉ Michael?
Bởi vì nó là điều bất ngờ.
Thật ư?
Ồ, thật là hoàn hảo.
Vậy nên đừng nói ra đấy.
- Tôi không nói đâu. - OK.
Vậy là Dwight tiệc tối nay là để làm Michael bất ngờ.
- Thật ư? Tuyệt quá. - Anh biết.
Hay là chúng ta bảo anh ta nấp và đợi ở đâu đó.
Ôi trời.
Mà nhân tiện đây, anh đang định
đặt trước thức ăn các thứ
em có nghĩ là Roy sẽ đến hay là...
Ồ không, anh ấy không đi được.
OK, tuyệt.
- Này. - Chào sếp.
Sắp hết giờ rồi nhỉ.
Vâng, 4:00 rồi.
Một tiếng nữa để lo nốt việc mà cậu quên làm.
Này, không biết tối nay cậu có kế hoạch gì chưa
nhưng nếu cậu rãnh sao ta không đi làm vài ly nhỉ?
Ồ,...
Em không thể.
- Cậu có kế hoạch rồi sao? - Vâng, đúng vậy.
Vậy sao? Tôi cũng có hẹn rồi.
- Thật ư? - Có chứ, tất nhiên rồi
Bởi vì sếp vừa mới mời em...
Tôi nay ư? Tôi nay thì tôi bận rồi.
Tôi phải đi học lớp diễn xuất. Lớp diễn ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.