ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Bạn có từng mơ
về khi bạn mắc sai lầm ngốc ngếch hủy hoại cuộc đời bạn chưa?
Giờ tôi đang như vậy đấy.
Nhưng không phải mơ.
Tôi chẳng thể làm gì để ngăn cản điều sắp xảy ra.
Hàng năm trời chuẩn bị, hàng nghìn giờ trôi qua,
tất cả đều tan biến trong vài giây.
Vào thời khắc cuối cùng này, tôi chỉ có một suy nghĩ…
và đó là…
Tiêu đời rồi!
Muốn biết sao lại ra thế này không? Để tôi cho bạn xem.
24 GIỜ TRƯỚC
CHO CÁ ĂN NHẮN TIN CHO BỐ MẸ YÊU
TƯƠNG LAI
ĐÃ ĐO
CHÚNG TA ĐO RỒI
TƯỞNG ĐÙA SAO?
Cảnh báo an ninh. Phát hiện chuyển động ở sân sau.
- Elsa, gì thế? - Cảnh báo an ninh.
Phát hiện chuyển động ở sân bên.
- Elsa, rèm! - Mở toàn bộ rèm cửa.
Không, không, Elsa! Đóng rèm! Đóng rèm!
Đang đóng toàn bộ rèm cửa. Cảnh báo an ninh.
- Phát hiện chuyển động ở cửa trước. - Elsa, thôi đi.
Cảnh báo an ninh. Phát hiện chuyển động ở cửa trước.
Suỵt!
Khỉ thật!
- Elsa, tắt đèn! - Đang tắt toàn bộ đèn.
Khỉ thật!
Brett! Nhìn xem, có ít bia này.
Nhớ không? Như hồi lớp ba ấy. Nhưng hơi khác một chút.
- Phải rồi. Cỡ đó hơi nhiều bia đấy. - Brett, giờ cậu thích hóa trang hả?
Đang học hỏi thôi.
Quyết định xong rồi mà. Mai email tới thôi. Quan trọng gì nữa nhỉ?
Không biết nữa, chỉ là…Chỉ là…
Chào cậu, Kayla.
- Stace, đừng đăng lên mạng nhé, thôi mà. - Sao nào? Nhưng trông cậu…
Tớ không muốn yêu đương gì đâu! Thật đấy, nhé?
Cậu chẳng biết hài hước từ hồi lớp sáu rồi,
trừ áo choàng lần này.
Bố mẹ tớ về trong 12 giờ. Rõ chưa?
Bọn tớ vừa nói thế.
- Chuyện tớ không yêu đương à? - Không. Nghĩa là còn…
Mười một giờ 45 phút nữa để chìm trong men.
- Phải! - Bọn này cũng yêu cậu!
- Thôi nào, Bretty! - Này!
- Nào! - Được rồi, uống đi!
Này, các cậu! Tiệc tùng dưới nhà thôi, được không? Cảm ơn.
- Uống đi nào! - Các cậu, dừng lại đi! Dừng lại.
Đừng. Tớ đã bảo đừng đăng mà, Stace.
- Gì thế? - Gì?
- Này! - Đã bảo đừng đăng lên mạng rồi.
- Chào cậu, Kayla. - Chào cậu!
Tớ chỉ đang xem qua đồ của cậu thôi.
Thật hả?
Đùa đấy. Tớ đang đợi để đi vệ sinh.
Làm gì có…Trong đó đâu có ai. Còn chẳng phải đợi nếu cậu muốn...
- Vào đi. - Hay thật. Tớ bị bắt quả tang rồi.
Tớ tìm thấy tấm hình của bọn mình này! Nhớ điệu cô-ti-công không?
Ừ. Sao nó ở đó?
- Tình cờ thật. - Tớ thích lắm.
Những quy chuẩn, luật lệ. Mọi thứ đều thật đơn giản.
- Tớ thấy nó thật hoàn hảo. - Phải. Tớ cũng vậy.
Thật á? Cậu sao?
Không đâu. Thực ra tớ…
Ý tớ là tớ cũng thấy rất hay, rất vui. Cậu cũng rất tuyệt nữa.
Tớ á?
Cậu luôn nền nã như thế.
Tưởng cậu sẽ mời tớ dự dạ vũ khi lớn.
Cậu nghĩ vậy à?
Cuối cùng, tớ chẳng dự dạ vũ nào. Còn cậu?
Tớ cũng thế. Không khiêu vũ gì cả.
Không ngờ cậu lại là người mở tiệc.
Không hẳn là tiệc của tớ, hay là…
tiệc tùng gì cả. Chỉ là… Như mọi người ấy mà.
Tại nhà cậu mà.
À phải. Tại nhà tớ, đúng thế.
Chẳng như mọi người nói, cậu cũng hơi ngông.
- Đợi đã, cái… - Chào cậu. Ổn chứ?
Chào cậu.
Bảo Clint đến phòng bố mẹ cậu gặp tớ nhé?
Gì cơ?
Bảo Clint đến phòng bố mẹ cậu gặp tớ.
Không được, Stacy. Không được vào phòng đó!
Trời ạ! Cậu lo phòng của cậu đi.
Đợi đã, gượm đã nào.
- Khoảnh khắc đổi đời. Phải ghi nhớ. - Thôi mà bố, xem luôn nhé?
Bố…Đợi đã nào. Từ từ.
Brett, bố muốn nói là bố muốn uống mừng.
Con đã sống ngoan ngoãn suốt 17 năm qua.
Con sẽ nhận lấy mọi điều tốt đẹp trong tương lai.
- Điểm GPA 4.65… - Xin cảm ơn Gia sư Marheem.
- …điểm SAT 1590… - Cảm ơn khóa Định hướng Tương lai.
Con chỉ bỏ sót một câu có vẻ quá dễ với con…
Quốc gia đã công nhận kèn Cla-ri-nét rồi. Là nhạc cụ đấy.
Vũ khí chiến lược của ta đấy.
Chính xác. Như bố vẫn thường nói, trở thành phiên bản tốt nhất của bản thân,
đạt đến tiềm năng của mình, đấy chính là thành công.
Thành công thì sẽ có tự do. Tự do sẽ có
- điều tốt… - Bố!
Xin bố đấy, ta xem được chưa?
Xem thôi nào!
- Bùm! Phải! - Chà.
- Tuyệt! - Đỗ Cornell.
- Đỗ Cornell. - Được.
Được rồi. Trường tiếp theo nào.
Trời ơi, Yale nhận rồi. Đỗ vào trường Yale rồi!
Khu ký túc nhỏ xinh đó! Em cũng muốn đến!
Penn nữa! Dartmouth cũng đỗ luôn! Quá giỏi!
- Được lắm. Trường Brown này. Bùm! - Cả Brown luôn.
Brown đấy! Trường cuối là Harvard, bấm xem đi con.
Ngay đó. Bấm vào xem nào.
Trời…Đợi đã. Con trong danh sách chờ của Harvard.
- Sao? - Là Harvard đấy.
Thôi nào! Bảy trên tám trường. Tuyệt quá rồi! Ta...đấu bao nhiêu người?
- Tám trăm bảy lăm. - Tám trăm bảy lăm! Đúng thế, 875!
Kỹ năng toán học có ích rồi đấy.
Chúc mừng!
- Chào cậu. - Chào.
- Lại bồ mới hả? - Đừng làm ông ấy phổng mũi.
- Tớ đâu thể lờ ông ấy. - Có đấy.
Như kiểu lờ đi những cảnh khó chịu ấy, hiểu chứ?
Họ cứ thế làm chủ ư? Tớ...
- Cơ bản là thế. Cậu có tin gì không? - Chẳng quan trọng.
Trời. Tin xấu à?
- Không nói thì đi bộ. - Được. Giữ bí mật nhé.
- Tại sao? - Không muốn thành gã đó.
- Gã nào cơ? - Gã thi đỗ vào Cornell.
Yale và Columbia. Rồi Dartmouth, Penn, Brown và Princeton nữa.
Cậu đùa đấy à? Thế là đỗ hết còn gì.
Trừ Harvard ra. Đang trong danh sách chờ.
Thật thảm bại.
May là cậu chỉ biết đến bóng.
Không phải đối mặt với… cảm giác kỳ quặc đó.
Người anh em, cậu vừa cán đích đấy. Đừng có kêu ca nữa đi.
- Đừng hỏi, tớ không muốn bàn. - Wisco và Tulane? Thôi nào!
Trong danh sách.
- Còn cậu? - Cậu ta đỗ bảy trên tám trường.
Điên thật đấy! Thế cậu trượt trường nào?
- Harvard. Trong danh sách chờ. - Chà.
Danh sách chờ của Harvard. Thảm bại thật nhỉ? Đúng là…
- Thứ hạng kìa. - Ừ.
- Đỉnh. - Tuyệt.
Trời ạ, tớ hiểu rồi.
Cậu sẽ đỗ Wisco hay Tulane thôi. Điểm số của cậu ổn mà.
Chẳng biết nữa. Điểm GPA tệ. Chuyên cần tệ. Thế giới tệ bạc với tớ.
Nick, cậu chọn bao nhiêu dân tộc trong hồ sơ?
- Bốn. Thêm vài thứ nữa. - Phòng tuyển sinh sẽ hứng thú lắm đây.
Khó ưa.
Cậu sẽ vào bảng đó.
TRƯỜNG TRUNG HỌC CALI VINH DANH BẢNG VÀNG
Thôi mà.
Chào học sinh trường Cali.
Hôm nay là ngày trọng đại cho các bạn năm cuối và mong sẽ có tin vui.
Phụ huynh của một bạn vừa báo rằng
con mình đã đỗ bảy trên tám trường đại học hàng đầu.
Xin chúc mừng thủ khoa của chúng ta, Brett Blackmore!
Giỏi lắm anh bạn!
Thật đáng tự hào!
- Được đấy, anh bạn! - Cảm ơn nhé.
Trông cậu vui ghê!
- Lộ rõ vậy à? - Tất nhiên.
Tớ vui. Chỉ là bố mẹ tớ gọi điện khoe với trường.
- Ừ... - Họ gọi cả đài tin tức,
rồi mở tiệc tùng với bạn bè.
Đài tin tức thì hơi quá.
- Ừ. - Rồi sẽ qua thôi
- và cậu sẽ đi khỏi đây. - Hỏi nhé?
Bốn năm qua, có phải tớ chỉ biết học?
Ừ, cũng khá đúng.
- Thế là đi tong cấp ba tươi đẹp nhỉ? - Là sao?
Chẳng biết nữa. Cậu bảo rằng cậu tưởng
tớ không bao giờ mở tiệc và tớ hơi ngông…
Đùa thôi mà! Đùa đấy. Nhớ không?
Ai thèm quan tâm người khác nghĩ gì nhỉ?
Không phải tớ rồi. Rõ là thế.
Cậu thì không nhỉ?
- Quan tâm điều người khác nghĩ ấy. - Rõ vậy à?
Tớ chưa hỏi cậu. Cậu được nhận vào trường nào?
- Tớ đỗ vào trường đứng nhì danh sách. - Tuyệt. Ở đâu thế?
Chẳng quan trọng. Tớ cũng chẳng có tiền để đi học.
- Cậu có thể đăng ký hỗ trợ gì đó mà. - Tớ đang tính kế hoạch khác.
- Bí mật hả? - Có lẽ.
Cũng có lẽ là không. Còn tùy.
Tùy vào gì cơ?
Cậu tự tìm hiểu đi.
TÌM BẠN KAYLA CHIA SẺ ĐỊA ĐIỂM VỚI BẠN
Này!
TIN TỨC KÊNH 6
- Cậu là Brett Blackmore. - Không, xin lỗi.
- Gần đúng. - Khỉ thật.
- Hai cậu quen Brett Blackmore không? - Huyền thoại đấy.
Ru rú trong nhà, chỉ biết học. Kẻ nhạt nhất Mỹ.
Nhà hàng mời hai bữa cho anh chàng thông minh.
Thôi đi. Điểm SAT cao hơn tớ, học bổng toàn phần của Santa Clara.
- Theo dõi tớ à? - Có thể.
Thêm kem cho Clint. Thêm thạch cá nhân sau.
Thôi nào Stace, vụ giao kèo hả? Hai năm trước rồi mà.
Giao kèo là giao kèo. Năm cuối rồi nên…
- Ta sẽ…Cậu biết đó. - Đừng để cậu ấy xin xỏ nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.