ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Synced from ivy68's sub and added missing lines. Enjoy the movie.
Tội ác của sự lãng mạn.
Mọi người đến những khách sạn tình yêu...
để thỏa mãn nhu cầu tình dục.
Nhiều khách sạn tình yêu nằm trong quận khách sạn tình yêu.
Trong những năm 90, gái điếm làm việc trên phố Maruyama-cho...
ở quận khách sạn tình yêu.
1 điều bí ẩn đã xảy ra...
đêm bước qua thế kỉ 21.
Chờ chút
Alo?
Taxi! Taxi!
Maruyama-cho
Vâng, tôi đang tới? Có chuyện gì thế?
Có việc nghiêm trọng xảy ra.
Số 35, phố Maruyama-cho, Shibuya, quận khách sạn tình yêu.
Cho cô ấy qua.
Thám tử, đường này!
Thám tử Yoshida!
Lối này.
Ở đây.
Đèn pin.
Thám tử.
Đây là những cánh tay người nộm.
Nhưng từ phần eo trở lên, là người thật.
Cao hơn 1 chút nữa.
Đó là đầu búp bê.
Còn 1 cái nữa. Ở phía sau.
Từ phần eo trở xuống là người.
Chân đã bị cắt.
- Là 1 loại sơn nào à? - Tôi nghĩ thế.
- Còn cái này? - Tôi đoán là máu.
''Lâu đài''.
Có lẽ là tên nan nhân.
Chương 1: lzumi Kibuchi
- Anh về rồi đây. - Mừng anh trở về.
Đúng vị trí lắm.
Cám ơn anh.
Em có tiến bộ đấy.
Cám ơn anh.
Đó là khi cô nhận thấy.
Đôi mắt anh như là của chính mình.
Và khao khát của anh thật rõ ràng.
Kazumi tình cờ chạm mặt anh.
Và dâng hiến cho anh mà không cần 1 lời.
Người đàn ông do dự 1 phút giây.
Anh ta trườn bàn tay vào lưng cô.
Và ôm cô nồng nhiệt.
Và như người ta thường nói, ''cờ đến tay ai người đó phất''.
Anh hôn cô say đắm.
Gặp tác giả của truyện ''Sở thú lúc nửa đêm''.
- Tôi rất thích tác phẩm của anh. - Ôi, cám ơn anh.
- Đây. Cám ơn đã đến dự. - Tôi bắt tay anh được chứ?
Cô về à?
Vâng. Tôi không muốn làm trễ nải mọi người.
Cám ơn anh vì mọi thứ.
- Anh đi đây. - Chúc 1 ngày tốt lành.
Vào đi.
Chúa ơi! Thật là xuất sắc.
Vậy đây là hôn nhân hạnh phúc đó hả.
Tớ muốn khoe rằng bạn tớ đã kết hôn với Yulkio lkilkuchi.
Xin lỗi, tớ hết háo hức rồi.
- Không sao. - Tớ xem phòng làm việc của anh ấy được không?
Ừ, tớ cũng thế. Bọn tớ xem được không, lzumi?
Không phải ở đây. Văn phòng của anh ấy ở nơi khác.
- Sao cơ? - Anh ấy đi làm lúc 7h mỗi sáng.
Và về nhà chính xác lúc 9h tối.
- Vậy anh ấy không sáng tác ở đây à? - Không, anh ấy nói cần tập trung.
Vậy anh ấy không ở nhà cả ngày à?
Anh ấy đúng giờ như học sinh tiểu học ấy.
- Còn ăn uống thì sao? - Tớ thường ăn 1 mình.
Tôi muốn làm gì đó.
Trước khi 30 tuổi. Đó là tất cả những gì tôi nghĩ.
Tôi muốn làm 1 cái gì đó 1 cách tuyệt vọng.
Bất cứ thứ gì.
Tôi muốn kiềm nén điều này.
Tôi kinh tởm chính mình. Yêu chồng mình là đủ rồi.
Ý hay đấy, lzumi.
Thật ạ?
Anh đã lo em không có gì làm suốt cả ngày.
Thật đấy. Dù sao đây cũng không phải nhà búp bê của lbsen mà.
Anh mừng cho em đấy.
Chào! Cô có muốn thử 1 loại xúc xích mới không?
Muốn ăn thử chứ?
Xúc xích ngon lắm đấy.
Ăn thử nhé.
- Rất ngon đấy ạ. - Nói to hơn đi.
- Khách hàng không nghe thấy đâu. - Vâng ạ.
Chồng cô là nhà văn nổi tiếng à? Tôi nghe mọi người nói thế.
- Tôi sẽ không đối xử với cô đặc biệt đâu. - Tôi xin lỗi.
Thưa bà, ăn thử loại xúc xích này đi ạ.
Khi cơn khó ngủ này kết thúc, tôi sẽ ngừng cuộc hành trình này lại.
Tôi muốn dừng lại.
- Anh đi làm đây. - Chúc anh 1 ngày tốt lành.
Mẫu thử xúc xích đây.
Thử loại xúc xích này đi ạ.
Thưa cô, hãy thử dùng loại xúc xích này đi ạ.
- Tôi sẽ thử. - Vâng ạ.
Đẹp lắm.
Tôi đang nói cô đấy! Cô đẹp lắm.
Sao một cô gái xinh đẹp thế này mà phải làm việc ở đây chứ?
Cô có nghĩ đến chuyện làm người mẫu không?
Khi nào cô nghỉ trưa? Tôi sẽ nói rõ hơn.
Cô Eri Tsuchiya.
Cái này để hợp pháp hóa.
Cô có thể làm việc theo giờ và trả tiền theo từng ảnh 1.
Xem đi.
Mọi người đẹp quá.
1 vài cô gái khỏa thân...
Tôi có phải chụp ảnh khỏa thân không?
Đó là vẻ đẹp của phái nữ.
Và cô có tất cả những thứ đó.
Ghé qua studio nhé. Tôi sẽ gọi cho cô.
- lzumi. - Vâng ạ!
Này, lzumi!
- Vâng ạ? - Đến đây.
Đây không phải xà phòng của anh. Loại nhỏ đâu rồi?
Xin lỗi, em không nhớ là nhà mình hết...
Không xin lỗi gì hết.
Em biết anh không thích xà phòng Nhật mà.
Em xin lỗi.
Xà phòng tốt nhất là loại nào?
Là loại Savon de Marseille của Pháp.
Vậy là em biết.
Vậy sao em không mua nhiều dự trữ?
Em xin lỗi.
Chờ đã.
Đứng đó. Để anh cho em xem người anh.
Vâng.
Gần đây em không thấy người anh đúng không?
Vâng.
Và anh không được như trước nữa phải không?
Không...
Không? Nói rõ đi.
Em yêu anh dù anh có thế nào mà.
Tốt. Thế nên anh mới yêu em.
Em có thể chạm vào cái đó của anh nếu em muốn.
- Được ư. - Ừ.
- Còn thế này? - Em vui lắm.
Tốt.
- Anh đi làm đây. - Chúc anh 1 ngày tốt lành.
Gọi tôi nhé, Eri Tsuchiya.
A lô?
Tôi biết là bất ngờ nhưng ngày mai cô rỗi chứ?
Ngày mai?
Như người ta hay nói đấy, cờ đến tay ai người đó phất mà.
Đừng lãng phí thời gian.
Ta không còn thời gian đâu.
Cô đến rồi!
- Cô ấy đến rồi. - Chào mừng cô.
Vào đi. Có dễ tìm không?
Đây là lzumi Kikuchi!
Chào lzumi!
Vào đi.
Cô có thích studio không?
Tôi chỉ là không cưỡng lại việc nói chuyện với cô ấy.
- Anh ấy đây rồi. - Chào, tôi là Martini Maki.
Chào mừng.
Gọi anh ấy là Martini nhé.
- Giữ giỏ cho cô ấy nhé. - Tôi cầm nhé?
Ngồi đi.
Đẹp lắm. Khuôn mặt nhỏ nhắn.
Còn váy Tàu thì sao?
Được đấy, tôi rất thích.
Đó là 1 lựa chọn.
Cái đỏ nhé?
Cô mặc màu đỏ đẹp lắm. Thử đi.
Cô thích màu đỏ à? Đỏ, được đó.
Bảng màu đâu rồi?
Ok, làm thôi.
- Thế nào rồi? - Cô ấy sẵn sàng rồi.
Bắt đầu nào.
Sẵn sàng rồi. Lối này.
Thư giãn nào. Vai căng quá.
Cô ấy là của anh đấy.
Anh ấy là đạo diễn.
Bắt đầu nào.
Sẵn sàng chứ
Thử 1 pô nhé. Đặt tay lên hông nào.
Tốt lắm!
Biểu cảm lắm!
Dễ thương quá!
Cho tôi xem móng vuốt mèo nào.
Đẹp lắm!
Đẹp!
Tiếp nào. Tốt quá!
Bỏ tay ra nào, đừng ngại.
Tốt lắm.
Cô ấy đây rồi.
- Như là nghệ thuật thôi mà. - Đẹp lắm.
Đẹp lắm, tôi không rời mắt được đấy.
Cô là tuyệt nhất đấy.
Đừng lo, mở ra 1 chút.
Cô đẹp lắm, không sao đâu.
- Tuyệt! - Tôi thích lắm.
Bây giờ...
Chụp thử ảnh khỏa thân nhé.
Cô đẹp lắm, sẽ không sao đâu.
Nhưng...
Sao lại không? Chỉ là thử vài tấm thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.