ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Phim VIP .vn giới thiệu bộ phim Ngài Luật Sư The Counselor (2013) Xin đừng xóa Credits khi dùng
Anh dậy chưa?
Chưa.
Mấy giờ rồi?
2.
Gần 2 giờ.
Sáng hay chiều?
Anh chẳng nghiêm túc gì cả.
Không hẳn.
Chiều rồi.
Anh biết.
Mấy giờ anh bay?
7 giờ 40, tới Amsterdam.
2 tuần rồi em không gặp anh...
vậy mà tối nay anh lại đi sao?
Anh hiểu.
Anh chỉ đi vài ngày thôi.
Chúa ơi, em thật gợi cảm.
Em làm gì thế?
Có làm gì đâu.
Chắc họ phải mang băng-ca mà đưa anh đi mất.
Nói điều gì nóng bỏng với anh đi.
Em muốn anh luồn tay vào váy em.
Em có mặc váy đâu nào.
Nếu có thì phải làm sao?
Anh thích em nói thế mà.
Anh biết,
nhưng phải thực tế vào chứ.
Sao em không nói anh nghe...
xem em muốn anh làm gì?
Em muốn anh chạm vào em.
Muốn anh chạm vào đâu?
Chạm vào bên dưới kia.
Thật à?
Thật mà.
Nói nóng bỏng hơn đi.
Em muốn anh chạm vào em.
Em ướt chưa?
Rồi.
Đúng thế thật.
Ừ.
Chúa ơi, em ướt sũng.
Em biết.
Sao em làm mình như thế được?
Nghĩ về anh mà.
Nghĩ về anh thế nào?
Nghĩ về gương mặt ngọt ngào của anh, ở giữa chân em.
Khoan đã...
Em nghĩ mình nên thay áo thôi.
Anh không muốn.
Chậm... Chậm...
Chậm thôi...
Sao anh biết phải làm thế nào?
Anh ở bên những cô gái dâm đãng mà.
Anh hủy hoại em đấy.
Hi vọng thế.
Chúa ơi, em có nơi ấy khêu gợi quá.
Em biết không?
Nói anh nghe phải làm gì đi.
Anh biết phải làm gì mà.
Nói đi.
Em làm anh sốc thì sao?
Sốc nặng vào.
Em muốn anh dùng tay.
Sao cơ?
Anh nghe rồi.
Không tin được em lại nói thế.
Tin đi.
Em trụy lạc hơn rồi đấy, phải không?
Anh cứ tưởng điều đó không có ý nghĩa với phụ nữ chứ.
Tùy thuộc vào cô nào thôi.
Em muốn anh đưa ngón tay vào.
Tìm điểm G của em. Và ấn nó.
Ối!
Ôi Chúa ơi...
Ôi...
Chúa ơi, em thật khêu gợi.
Ôi Chúa...
Em sẽ thích...
vì nó gợi nhớ tới nơi nào khác đấy.
Đấy không phải lý do.
Em thích vì chính nó thôi.
Không cần phải giống thứ gì khác nhỉ.
Không.
Anh có làm em nhớ tới ai không?
Có.
Người em nhớ à?
Người đã chết.
Em không nghĩ mình thấy nhớ đâu.
Nhớ thứ gì đó là hi vọng nó quay lại...
nhưng lại không thể được.
Em đã biết vậy khi còn bé.
Em không nghĩ vậy hơi lạnh lùng à?
Sự thật thì làm gì có nhiệt độ.
Kia rồi.
Mời theo tôi.
Chào buổi sáng.
Tôi muốn tặng cô ấy thứ gì đó...
mà đeo vào không bị thiếu thoải mái.
Tôi không muốn tặng cô ấy viên kim cương...
quá lớn làm cô ấy ngại phải đeo.
Có lẽ cô ấy can đảm hơn anh tưởng tượng đấy.
Pillow à?
Không, Asscher.
Nhìn các góc đi.
Rồi,
giờ thì đưa nó vào hộp phân loại.
Pillow có cung lửa nhẹ ở cách bên.
Nhưng đây là phiên bản mới lấy từ mỏ cũ.
Nhìn màu sắc đi.
Đặt úp nó xuống đi.
Ông nhìn vào mặt dưới à?
Ừ, sẽ nhìn xuyên thấu hơn.
Nó có màu vàng.
Nitơ làm nó có màu vàng đấy.
Các màu bắt đầu bằng hạng D.
D là loại không màu.
Thế tôi đang nhìn loại nào?
H.
Màu tốt chứ?
Rất tốt.
Sự thật là bất kỳ thứ gì...
anh có thể nói về kim cương...
là vết rạn tự nhiên của nó.
Một viên kim cương hoàn hảo...
sẽ tạo nên những tia sáng đơn nhẹ.
Anh có thấy cạnh tròn không?
Không.
Nhỏ lắm. Ta gọi nó là vết rạn.
Phải rồi.
Tôi nghĩ mình thấy rồi.
Viên này thuộc loại nào?
VS1.
Có người sẽ xếp hạng nó cao hơn đấy.
Ông xếp hạng nó cao hơn mà.
Ông thích viên này không?
Thích.
Mấy carat thế?
3.9.
Đắt đấy.
Nói xem anh thấy gì.
Hãy nhớ, anh không tìm kiếm sự xuất sắc.
Đây là một công việc khắt khe.
Ta chỉ tìm kiếm điểm bất hoàn hảo.
Đây là viên 5 carat.
Nói xem anh thấy gì.
Mặt sau có vẻ lớn.
Phần trên và dưới có vẻ không hợp nhau.
Phần lưng bị cong.
Tốt lắm.
Phụ đề dịch bởi P H I M V I P .vn
Nhưng chẳng có viên kim cương nào hoàn hảo.
"En este mundo, nada es perfecto."
Cha tôi thường nói thế.
Ông là người Sephardi à?
Đúng.
Ông biết tiếng Tây Ban Nha không?
Biết.
Tây Ba Nha trong tôi mà.
Có lần tôi nghĩ đất nước mình sẽ quay về từ phần mộ...
nhưng làm gì có chuyện đó.
Mọi quốc gia đã hất cẳng người Do thái...
đều phải chịu chung số phận.
Số phận gì?
Anh không muốn nghe đâu.
Ta nên bàn về đá quý thôi.
Loại đá giá trị nhất là kim cương đỏ...
lấy từ mỏ Argyle.
Cực kỳ hiếm.
Cả đời tôi chỉ mới thấy 2 viên.
Giá thì vượt tầm tưởng tượng.
Tôi rất muốn nghe.
Nói thế nào nhỉ?
Chẳng có nền văn hóa nào được cứu rỗi cho văn hóa Semitic.
Nền văn hóa được biết đến trước nó là của Hi Lạp.
Và sau nó thì chẳng còn nền văn hóa nào.
Chẳng còn.
Khẳng định bạo gan đấy.
Trung tâm của mọi nền văn hóa...
là tìm thấy bản chất của người hùng.
Người được mọi người sùng kính.
Trong thế giới cổ, đó là một chiến binh.
Nhưng ở thế giới Tây phương, đó là người của Chúa.
Từ Moses cho tới Christ.
Nhà tiên tri, người sám hối.
Nhân vật không hề có trong văn hóa Hi Lạp.
Không nghe tới. Không tưởng tượng.
Vì chỉ có một người của Chúa, không phải người của thần thánh.
Và vị Chúa này là Chúa của người Do thái.
Chẳng còn vị Chúa nào.
Người ta xem ông... Nói sao nhỉ?
Như kẻ cắp.
Kẻ cắp ở phương Tây.
Sao anh có thể đánh cắp Chúa trời được?
Người Do thái nhìn thấy những kẻ hành hạ mình...
ăn vận lễ phục thuộc về nền văn hóa cổ đại của chính mình.
Mọi thứ đều phải chịu sự suồng sã lạ lẫm.
Nhưng khả năng phù hợp luôn rất tệ...
và đôi tay luôn nhỏ máu.
Cái áo đó...
No comments yet. Be the first to leave one.