ആദ്യത്തെ 185 വരികൾ.
BÁC SĨ BÊN BỜ VỰC
ĐÂY LÀ TÁC PHẨM HƯ CẤU MỘT SỐ CẢNH ĐƯỢC TẠO RA BẰNG AI
DIỄN VIÊN NHÍ VÀ ĐỘNG VẬT ĐƯỢC QUAY MỘT CÁCH AN TOÀN
Đồ khốn dối trá!
Ông định làm gì với số tiền quý giá của tôi đây?
Ông định làm gì với 15 triệu của tôi?
Ôi không. Chúng ta phải làm sao đây?
Ôi không.
Ông không sao chứ?
Ông Park! Ông đang làm gì vậy?
Công ty bảo hiểm nói với tôi rằng tôi bị đau thắt ngực,
chứ không phải nhồi máu cơ tim!
Và họ sẽ không chi trả cho đau thắt ngực.
- Ông làm thế chỉ vì chuyện đó thôi sao? - "Chỉ vì chuyện đó"? Wow.
Vậy 15 triệu là trò đùa với ông à?
Khi đau thắt ngực tiến triển, nó sẽ trở thành nhồi máu cơ tim.
Chính xác!
Vậy nên đó không phải là nhồi máu cơ tim!
Lẽ ra ông chỉ nên cho tôi thuốc kháng axit như tôi đã nói,
để tôi có thể đến bệnh viện vào sáng hôm sau!
Tại sao ông lại làm ầm ĩ chuyện trực thăng lên làm gì?
Tôi mất 15 triệu mà thậm chí còn chẳng nhận được tiền bảo hiểm.
Nếu tôi kê đơn thuốc kháng axit và để ông đợi đến khi tới bệnh viện,
thì ông đã nhận được rồi.
Dưới dạng tiền bảo hiểm nhân thọ.
- Ông đang nói gì vậy? - Cái gì?
Không…
Bảo hiểm nhân thọ?
Đồ lang băm chết tiệt!
Ông Park! Chúng ta hãy bình tĩnh nói chuyện!
- Buông ra! - Buông…
- Ông… - Ông Park.
Có vẻ như có sự hiểu lầm ở đây.
Chúng tôi sẽ kiểm tra tình hình trước
- và… -
Chúng tôi thực sự xin lỗi! Đợi một chút!
Này!
Ông nghĩ mình đang đi đâu thế?
Đồ lang băm dối trá!
Trả lại 15 triệu cho tôi!
TẬP 3 TRẢI QUA MỘT NGÀY KHÁC
Ôi trời. Chuyện này tệ rồi.
Ông Park bình thường là một quý ông,
nhưng một khi đã cãi nhau với ông ấy, ông ấy sẽ không bao giờ bỏ qua.
Ông ấy giống như con chó bun ngoạm chặt lấy khúc xương vậy.
Dù sao thì, bác sĩ Do à, cậu thực sự tiêu rồi.
QUÁN CÁ SỐNG BÊN VÁCH ĐÁ
- Dì ơi. - Chúng tôi đến rồi.
Trời đất ơi.
Tôi rất tiếc khi phải nói với các người điều này…
- Chuyện gì vậy ạ? -
Chúng tôi hết sạch nguyên liệu rồi.
- Dì đang… - Cái gì?
Dì hết sạch nguyên liệu rồi ạ?
Dì vừa bảo chúng tôi đến ăn thịt heo chiên xù cách đây 20 phút mà.
Đúng vậy.
Tôi thề là mọi thứ vẫn ổn vào 20 phút trước, nhưng mà…
- -
- Chào ông Park. - Chào.
Đời là thế đấy.
Phải không?
Chỉ một tuần trước, chính tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ mất trắng 15 triệu.
Ông biết không?
Tôi nghĩ lỗi là do mình, nên tôi sẽ ăn một mình.
Giờ chúng ta ổn rồi, đúng không?
- Chúc các người ăn ngon miệng. - Tôi sẽ đi cùng ông ấy.
Hẹn gặp lại sau nhé.
Ôi trời.
CỬA HÀNG TẠP HÓA
Trời đất.
Tại sao cậu lại đi cùng tôi?
Nếu ông Park nhắm vào cậu thì sao?
Biết đâu người nhắm vào ông ấy lại là tôi.
Đừng lo.
Cậu có hối hận không?
Cậu có ước rằng mình cứ giả vờ không biết và để mặc ông ấy không?
Việc tôi có hối hận hay không cũng chẳng liên quan.
Bởi vì dù thích hay không, vết rách vẫn là vết rách thôi, phải không?
Tôi chắc rằng ông Park chỉ nhất thời mất bình tĩnh
vì hóa đơn đột ngột quá lớn thôi.
Tôi tin là ông ấy sẽ sớm nguôi ngoai.
Ông ấy còn có thể làm gì hơn được nữa chứ?
Hửm?
Hóa ra
ông ấy vẫn còn có thể làm hơn thế.
Trời đất ơi.
Cảm ơn tất cả mọi người vì sự vất vả của các bạn dưới cơn mưa.
Các bạn ở đây à?
Đừng khách sáo thế ạ.
Đây là loại công việc chúng tôi nên làm cho cư dân.
Ồ, nhìn kìa.
Bác sĩ Do Jiui.
Cậu đúng là một gã thu gom rác tử tế đấy.
Chắc hẳn sẽ tốt hơn nhiều nếu cậu làm vậy ngay từ đầu.
Như thế thì tôi vẫn còn giữ được 15 triệu.
- -
Phải rồi.
Tôi không chịu nổi nữa rồi.
- - Cậu không sao chứ?
Cậu làm gì vậy?
- Tôi cứ tưởng một trận ẩu đả sắp-- - Cái gì?
Cậu có điều gì muốn nói à?
Không có gì ạ. Chúc ông bảo trọng.
Tất nhiên là cậu ta chẳng có gì để nói rồi.
Không có gì để nói, phải không?
Cố gắng nhẫn nhịn đi.
Tôi tin là ông ấy chỉ đang bực bội thôi.
Tại sao anh cứ bảo tôi phải nhẫn nhịn mãi thế?
Tôi vừa làm gì sai chứ?
Đây là điều ít nhất chúng ta có thể làm cho họ. Dù sao họ cũng là cư dân.
Không.
Tôi sẽ không chịu đựng chuyện này nữa.
Tôi không có lý do gì phải làm vậy cả!
TRUNG TÂM Y TẾ CÔNG CỘNG
Trời đất. Nhìn xem điều này bất tiện cho cả hai chúng ta thế nào,
vì cậu chỉ kê cho tôi thuốc dùng trong ba ngày thôi.
Cơn ho của ông không hề thuyên giảm.
Có lẽ vì bác sĩ kém cỏi trong công việc của mình.
Ông có đang dùng loại thuốc nào khác hoặc đã từng mắc bệnh gì trước đây không?
Để xem nào…
Không.
Để tôi kiểm tra miệng của ông nhé. Ông nói "A" cho tôi được không?
Tôi cũng sẽ đo nhiệt độ cho ông.
Lạy chúa tôi…
Sao lại cứ phải chọc ngoáy thế nhỉ?
Ho mãn tính là một dấu hiệu xấu đấy.
Có lẽ tốt hơn là ông nên đến đất liền để chụp X-quang--
Tại sao cậu lại cứ háo hức đẩy bệnh nhân đến đất liền thế?
Tôi không phải là kẻ khờ khạo như trưởng trạm đâu!
Tôi không đủ khả năng chi trả cho việc đó,
nên đưa thuốc cho tôi mau lên!
Tôi không phải là cái máy bán hàng tự động chỉ biết nhả thuốc cho ông đâu!
Cái gì?
Ra ngoài đợi đi.
Được rồi.
Để tôi giải thích--
Chào bà. Hôm nay bà thấy chỗ nào không ổn ạ?
Vẫn là vấn đề cũ. Đầu gối của tôi.
Đầu gối của bà ạ?
Đó là lý do tôi đã bắt những con này và mang chúng đến đây.
Tôi nghe nói những con này rất tốt cho việc đau đầu gối.
Ôi, bà ơi!
Đây là…
- Đó là gì thế ạ? -
Cậu nghĩ là gì nào?
Tôi mang chúng đến để trị liệu bằng ong đốt. Cậu biết cách dùng mà, đúng không?
Trời ơi, bà ơi.
Bà không được phép tự trị liệu bằng ong đốt trực tiếp như vậy đâu.
Bà phải dùng nọc ong đã qua tinh chế được chiết xuất từ ong mật
rồi tiêm bằng kim tiêm cơ.
Vậy nên làm ơn hãy cất chúng đi ạ.
Chết tiệt thật. Thế là tốn bao công sức vô ích.
Bà ơi, bà phải mang thứ này về đi ạ.
Tôi lấy nó làm gì chứ? Đâu có ăn được.
Nhưng tôi cũng đâu có ăn được…
- Bà Eom? - Gì cơ?
Làm ơn hãy ngồi xuống và đợi chút ạ.
Gì thế?
Bà phiền cất giùm tôi chỗ này được không ạ?
Cậu muốn tôi cất nó đi?
Tại sao chứ?
Cậu nghĩ một bà già nhà quê như tôi có thể cầm ong bằng tay không à?
K-Không hẳn là vậy ạ.
Được rồi. Ý cậu là mệnh lệnh của tôi, thưa hoàng thượng.
- Á… -
Dừng lại đi.
- - Nghiêm túc đấy! Tôi đã bảo bà dừng lại rồi mà!
Ra ngoài ngay! Bà bị sao thế hả?
- -
Thôi nào!
- -
Nó đốt rồi!
Nó đốt rồi!
Cháu xin lỗi, bà Eom.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
- Chạy mau! - Ồ, anh thấy đấy…
Chuyện gì vậy?
Mọi người chạy mau đi!
TRUNG TÂM Y TẾ CÔNG CỘNG
- Đau quá! Ra ngoài đi! - Cái cửa!
Chạy đi!
- Tránh xa ra! - Nhanh lên!
- Nhanh lên! - Đứng yên đó!
- Đây rồi! - Đứng yên đó!
Đứng yên đó!
No comments yet. Be the first to leave one.