ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Mm-hmm. Để tôi nói cho nó biết.
Sheldon, em phải lên phòng hiệu trưởng ngay bây giờ.
Ooh...
Các cậu lúc nào cũng làm như vậy.
Tại sao lại vậy chứ?
Uh-huh. Được rồi. Tôi sẽ đến ngay.
Có chuyện gì vậy?
Hiệu trưởng muốn nói chuyện với tôi.
Ooh...
Trưởng thành giùm tôi cái!
Chào bố!
Oh.
Con làm gì ở đây vậy?
Cược được gọi lên phòng thầy hiệu trưởng.
Bố cũng thế.
Con lại gây chuyện gì phải không?
Theo như con nhớ là không.
Còn bố thì sao?
Bố hy vọng là không.
Có lẽ đó là một tin vui.
Sheldon, đã bao giờ con được gọi lên phòng hiệu trưởng vì ...
tin vui chưa?
- Chưa bao giờ ạ. - Mm.
Chà, tin vui cho hai bố con đây.
Tôi cũng linh cảm thấy điều đó. Đó là tin gì thế?
Chúng tôi vừa nhận được kết quả kỳ thi PSAT và Sheldon
đạt điểm tuyệt đối.
- Tuyệt! - Cám ơn nhé Tom.
Tôi sẽ dán cái này lên tủ lạnh.
Không, anh không hiểu vấn đề rồi.
Sheldon là đứa học sinh duy nhất của trường này từng làm được điều đó.
Với độ tuổi đó thì có lẽ là cả nước này chỉ có mình nó.
Bài thi đó thú vị lắm. Con khá là thích nó.
Vậy ý anh là sao?
Có nghĩa là nó đã quá giỏi rồi, George.
Tôi đã được rất nhiều trường đại học liên hệ để xin gặp nó.
Kiểu như để cho học bổng và các thứ ư?
Cho tất cả mọi thứ!
Họ còn thậm chí sẽ trả tiền cho anh để được nhận nó.
Đúng là con trai bố có khác!
Lần cuối bố rửa tay là khi nào vậy?
Thôi nào!
Tập 18 Điểm số tuyệt đối và kẹo dẻo nướng bằng đèn đốt.
Em có tin nổi không?
Điểm tuyệt đối đấy!
Giỏi lắm, cục cưng của bà.
Và không chỉ thế thôi đâu.
Các trường đại học đã bắt đầu đánh hơi để có thể sớm nhận nó đấy.
Trường đại học gì cơ? Nó mới 10 tuổi thôi mà.
Thầy hiệu trưởng đã nói trường Caltech đang rất quan tâm con.
Caltech ở đâu cơ?
California, mẹ à.
California?!
Chả phải ngay trong tên đã có chữ "Cal" rồi sao.
Mẹ không được nói leo.
Chữ "tech" là viết tắt của "technology."
Shelly, về phòng ngay đi. Để người lớn nói chuyện.
Dựa trên những gì đã trải ra, con tin là con cũng là một người lớn ở đây rồi.
Và con phải được đối xử như một người lớn.
Lẽ ra mình phải nói theo cách khác!
Anh thật sự nghĩ rằng thằn nhóc bé nhỏ đó sẵn sàng vào đại học ư?
Này, anh còn không nghĩ rằng nó sẵn sàng học trường trung học nữa kìa,
nhưng em nhìn lại đi, một năm rưỡi rồi còn gì.
- và có ai bị gì đâu. - Chuyện đó thì khác.
Nó có anh và Georgie ở đó,
và nó vẫn sống chung một nhà với mẹ và chị gái nó.
- Và ta nữa chứ. - Tất nhiên rồi.
Anh hiểu ý em mà.
Vậy sao anh lại cứ tạo điều kiện cho nó như vậy?
Bởi vì những cái trường đó đang quan tâm vào lúc này.
Nó giống như việc chọn cầu thủ vậy.
Phải giải quyết nhanh gọn lẹ.
Việc này thì chẳng liên quan gì đến bóng bầu dục cả.
Ồ vậy ư? Nếu một ngày nó không còn thông minh nữa
và họ không còn muốn nhận nó nữa thì sao?
Làm sao chuyện đó có thể xảy ra được?
Làm sao anh biết được. Nhỡ nó bị đập đầu thì sao?
Mẹ có chịu giúp con không thế?
Xin lỗi nhé, ta không được phép nói leo.
Ít nhất bố còn ở cùng phe với em.
Việc đó chẳng có ích gì đâu. Mẹ sẽ thắng thôi.
Mẹ lúc nào chẳng thắng chứ.
Nhưng đằng nào em chẳng phải đi học đại học.
Nếu em đi học đại học, em biết chuyện gì sẽ xảy ra không?
Em sẽ được tận hưởng việc học tập những thứ cao siêu hơn?
Em sẽ chết chắc.
Em sẽ lăn ra nhà và chết.
Không đời nào.
Em còn chẳng thể tự mình lo khi bị boo-boo (bị trầy xước) nữa là.
Cho chị biết nhé, trường đại học nào cũng đầy đội ngũ
y tế chuyên nghiệp.
Việc em bị boo-boo sẽ ổn cả thôi.
Sheldon! Xuống lại dưới nhà đi nào!
Để xem kết quả sẽ như thế nào.
Chị đã biết kết quả rồi. Mẹ thắng.
Con đây.
Shelly, mẹ rất tự hào vì con con đã rất tuyệt vời khi làm bài kiểm tra đó.
Nhưng con không thể đi học đại học được.
- Mẹ à! - Trong vài năm nữa thì được!
Nhưng hiện giờ thì, con chỉ được học...
học một lớp đại học với thầy Sturgis thôi.
Tại sao con không thể học toàn thời gian ở đó chứ?
Con à, chỗ đó cách nhà mình cả tiếng đi xe đấy.
Bố mẹ đâu thể ngày nào cũng chở con đi học như thế được.
Ta mới là người chở nó đi học đấy nhé!
Và ngoại thích việc đó mà.
Sao nó có thể vừa thông minh
vừa mù tịt cùng lúc thế nhỉ?
Dr. Sturgis sống ở trường luôn mà. Nếu thầy ấy là người bảo hộ cho con thì sao?
Ý tưởng hay đấy chứ.
Ý tưởng điên rồ thì có.
Chỉ vào buổi tối thôi mà.
- Shelly à. - Vậy việc trở nên thông minh để làm gì
nếu con không tận dụng được những cơ hội như thế này chứ?
Họ lại tiếp tục bàn bạc rồi.
Mẹ không thắng nổi sao?
Vẫn chưa đâu vào đâu cả.
Quái lạ nhỉ.
Việc ở cùng bác John tệ vậy sao mẹ?
Đúng vậy. Ông ấy chẳng biết gì về con nít cả.
Sao con lại cân nhắc cả việc đấy cơ chứ?
Chúa đã ban cho Shelly những khả năng này,
và con không muốn trở thành người kìm hãm nó lại đâu.
Được rồi. Ta sẽ hỏi ông ấy.
Nhưng ta khá chắc câu trả lời mà ta nhận được như thế nào rồi.
Chơi luôn! Sợ quái gì chứ?
Ông thật sự nghĩ mình có thể xoay sở nổi
việc sống chung với một đứa nhóc mười tuổi sao?
Ô chà, nó chỉ có thân xác của một đứa nhóc mười tuổi thôi.
Theo cách nhìn khác, thì nó già bằng tôi rồi.
John à, tôi không nghĩ
ông nhận thấy trách nhiệm to lớn của mình trong việc này.
Vậy sao chúng ta không có một cuộc thử nghiệm nhỉ?
Cho nó sống vài hôm với tôi và xem mọi chuyện như thế nào?
Cuộc thử nghiệm ư?
Như chương trình thử nghiệm du hành vũ trụ ấy?
Bà đâu có đưa họ
lên vũ trụ ngay lập tức.
Bà phải cho họ thấy cảm giác bị xoay vòng đến mức họ phải nôn ra trước đã.
Tôi không biết nữa.
Connie, mặc cho bề ngoài của tôi.
Tôi đâu phải là một ông giáo sư già đãng trí mà
không thể chăm sóc nổi cây cảnh đâu chứ.
Không, không, tôi đâu có bảo ông như vậy.
Mà không, có lẽ là có đấy.
Tôi có ý tưởng này.
Sao bà và Sheldon không cùng đến sống với tôi nhỉ?
Và rồi bà có thể chăm sóc cả hai bọn tôi.
Cuộc thử nghiệm có vẻ là giải pháp duy nhất.
Bà vẫn chưa chịu bị trói chân đúng không?
- Tất nhiên là chưa rồi. - Chết tiệt.
Trái đất có niên đại khoảng 4.5 tỷ năm.
- Trong vũ trụ, nó... - Shelly,
Bố mẹ có chuyện muốn nói với con.
Được thôi ạ
Ngoại con đã bàn với tiến sĩ Sturgis...
Và?
Và...
Ông ấy đồng ý cho con ở cùng.
Tuyệt! Khi nào thì con đi được ạ?
Bình tĩnh đã nào. Đừng có tưởng bở chứ,
đây chỉ là một buổi thử nghiệm chỉ một đêm thôi.
Nếu ổn thỏa,
Thì mai con có thể đi học đại học liền.
Việc này chỉ là để xem có khả quan cho sau này không thôi.
Con hiểu chứ?
Có ạ.
Tương lai tươi sáng
của việc chuyển bậc học đã khiến tôi cực kỳ háo hức.
Và trên hết, tôi phải thu dọn hành lý của mình,
với tôi việc đó giống như là chơi Tetris vậy...
nhưng mà là chơi bằng sip.
Con biết không Shelly, nếu con có lo lắng thì đó là chuyện hết sức bình thường.
Con có thể tâm sự với mẹ mà.
Con đâu có lo lắng.
Được rồi.
Hồi mẹ bằng con đa số,
mẹ đều dành cuối tuần với ông bà,
và việc đó luôn khiến mẹ sợ,
vì họ hay để răng giả ở khắp nơi
Mẹ chưa từng kể chuyện đó với ai, nhưng ước gì hồi đó mẹ đã kể.
Việc đó nghe có vẻ tệ thật. May mà con can đảm hơn mẹ.
Ý mẹ là, chuyện có thể khó khăn
ngủ ở một chỗ mới mà không có mẹ ở bên.
Tiến sĩ Sturgis sẽ ở đó. Thầy ấy như một người mẹ vậy.
Và ông ấy cũng rất là thông minh nữa.
Chào mừng!
Vào đi, vào đi nào!
Ông có vẻ thích bản đen nhỉ?
- Thật ra là có đấy. - Huh.
Thật ra, ngay trong nhà vệ sinh của ta cũng có một cái nữa.
Ta đâu thể biết được khi nào thì một ý tưởng tuyệt vời lóe lên đâu.
Có lẽ cháu là đứa trẻ may mắn nhất đông Texas mất.
Ta biết hôm nay là thứ năm,
thế nên bữa tối sẽ là mỳ ý và hotdog.
Và để tăng thêm thú vị
Ta đã thu lại vài tâp Cosmos rồi.
Quên chuyện có lẽ đi, cháu là đứa trẻ may mắn.
Bác hãy nhớ là nó học đêm đấy, nên giờ đi ngủ sẽ là 7:30.
Đó cũng là giờ ngủ của ta luôn đấy!
No comments yet. Be the first to leave one.