undertone

undertone

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

[𝗖𝗼𝗳𝗳𝗲𝗲𝗣𝗿𝗶𝘀𝗼𝗻] 𝗨𝗡𝗗𝗘𝗥𝗧𝗢𝗡𝗘 (𝟮𝟬𝟮𝟲) 𝗡𝗙𝗫 𝗪𝗘𝗕
കമന്ററി എഴുതിയത് Coffee_Prison
𝙽𝙴𝚃𝙵𝙻𝙸𝚇 >> 𝟶𝟷𝚑 𝟹𝟺𝚖 𝟹𝟸𝚜 *𝘽𝙞ê𝙣 𝙙ị𝙘𝙝: 𝙃𝙪𝙮 𝙃𝙤à𝙣𝙜

ടാഗുകൾ

webdl
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2026-07-11
ഡൗൺലോഡുകൾ: 17
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: No

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.

Be, be, cừu đen, mày có lông không?

Có, thưa ông, ba túi đầy.

Một cho ông chủ, một cho bà chủ.

Một cho cậu bé Sống ở cuối đường.

Be, be, cừu đen, mày có lông không?

Có, thưa ông, ba túi đầy

từ nơi trú ẩn được bảo vệ là cơ thể mẹ

bước vào thế giới khắc nghiệt, tương đối lạnh, đầy nguy hiểm bên ngoài,

chắc chắn sẽ dễ bị tổn thương hơn.

Trong khi bò mẹ liên tục phải gặm cỏ,

chú bê phải cứng cáp hết mức có thể.

Và có thể đi lại chỉ sau vài giờ.

Và một khi…

Tập 91: Lời đồn về video "Tôi thấy rất ổn".

HÔM QUA

JUSTIN MANUEL TỪ IPHONE CỦA BẠN

- A lô? - Xin chào.

A lô?

- A lô? - A lô?

- A lô? - "A lô"? Được rồi, đợi chút.

Từ từ đã. Xin lỗi. Đợi chút.

Mẹ cậu sao rồi?

Vẫn vậy.

Ừ, đã hai ngày rồi bà ấy không ăn gì và…

Evy, tôi rất tiếc.

Ừ.

Cậu thế nào rồi?

Không biết nữa. Tôi chỉ muốn chuyện này kết thúc.

Nói vậy có tệ không?

Không.

Chuyện đó… Ừ, tôi hiểu mà.

Nói thật, tôi chỉ muốn rời khỏi đây.

Thế còn Darren? Anh ta đâu?

Anh ta có giúp gì không?

- Không hẳn. - Được rồi. Số của anh ta là gì?

Nhắn cho tôi được không? Tôi phải gọi anh ta.

Anh ta phải có trách nhiệm.

Anh ấy còn không thể tự lo. Tôi chả…

Ít ra cũng phải mua đồ ăn cho cậu chứ?

Nếu như anh ấy bắt máy.

Tôi biết, lẽ ra năm ngoái tôi nên nghe lời cậu.

Tôi ghét phải nói "Tôi đã bảo rồi"

nhưng… tôi đã bảo rồi.

Cậu và Deb sao rồi?

Vẫn ổn. Ừ.

Bọn tôi ổn. Đang định nuôi mèo.

- Chà. Nghe kìa. - Ừ.

Khoan, tôi biết cậu cần gì.

Cắt thùy não.

Không.

- Bánh mì kẹp thịt viên Waterloo. - Ôi trời…

Đây là lần thứ bảy…

Hình như tuần này hôm nào cậu cũng nói câu đó.

Chắc tại tôi nhớ món đó.

Vậy thì qua thăm tôi đi.

- Bao lâu rồi nhỉ, mười năm à? - Năm năm, nhưng mà…

Cậu bỏ đi trước mà, nhớ chứ? Cậu đã vui quá trớn ở Punta Cana.

Đám cưới mà. Ai chả say xỉn ở đám cưới, tôi bảo rồi.

Cậu cũng có thể qua thăm tôi mà?

Miễn là gặp nhau.

Tôi không biết nữa.

Ở London chả có gì hay.

Tôi đến đó chủ yếu để gặp cậu.

Ừ.

Tôi có thể xin nghỉ phép để đi chơi với cậu một tuần.

Thôi. Cảm ơn cậu.

- Thật à? Cậu chắc chứ? - Tôi ổn mà. Tôi…

- Tôi không phiền đâu. Vì tôi có thể… - Ừ. Không cần đâu.

- Được rồi. - Tôi ổn mà. Thật đấy.

Được rồi. Ta có thể nghỉ tuần này nếu cậu muốn.

Cậu đùa hả?

Đây là thứ duy nhất giữ cho tôi tỉnh táo.

Được rồi, khôi hài thật.

Vì tôi lại nghĩ hoàn toàn ngược lại.

Có mấy câu chuyện điên rồ hết nói nổi.

Nếu mấy chuyện đó có thật.

Cậu cũng tin vài chuyện mà. Tôi biết.

- Như người… - À…

Từ từ. Cái người gọi bị nghiện chơi cầu cơ một mình ấy.

Bởi vì chuyện đó có thật.

Cậu xem video đưa tin rồi mà.

Cô ấy đâu có bị ma ném vào bể nước.

Cô gái tội nghiệp đó bị trầm cảm.

Ai mà biết được?

Thế tập này nói về cái gì?

Cậu sẽ thích cho mà xem. Tôi có chuyện này hấp dẫn lắm.

Nói đi.

Đợi đến khi bắt đầu thu âm đã,

vì tôi muốn phản ứng chân thực của cậu.

- Háo hức ghê. - Rồi.

Nhân tiện, giờ đã có đoạn nhạc mở đầu và kết thúc mới.

Tôi định dùng luôn cho tập này… Được chứ?

- Cậu nghe không? - Thôi, để biên tập đã.

Đằng nào tôi cũng bật.

Khi nào cậu sẵn sàng thì bắt đầu thu âm nhé.

Chào mừng đến với một tập nữa của Podcast Undertone,

nơi chúng tôi nói về những thứ rùng rợn.

Tôi là Evy Babić, người hoài nghi của chương trình,

và cùng dẫn chương trình với tôi là người tin ông già Noel có thật,

Justin Manuel.

Tập mới vào thứ Sáu hằng tuần, ở bất cứ nơi đâu bạn nghe được podcast.

Không chần chừ nữa,

Justin nói hôm nay có một chuyện rất hay ho.

Tiết lộ xem nào, nhóc.

Ừ, phải rồi, "nhóc".

Và xin đính chính,

tôi không tin vào ông già Noel,

kể cả hồi tôi sáu tuổi, được chứ?

Quà của tôi toàn đồ Trung Quốc.

Ai mà chẳng thuê ngoài, kể cả ông già Noel.

Ừ, nhà tôi thậm chí còn không có ống khói,

cậu giải thích thế nào?

Dễ thôi.

Ông ấy trèo qua cửa sổ phòng mẹ cậu.

Bảo sao ông già Noel và bố tôi không xuất hiện

ở tiệc Giáng sinh.

Được rồi. Ở tập trước,

ta đã nói về video blog bí ẩn có tựa đề "Tôi thấy rất ổn",

thứ đã bị cáo buộc là

khiến 92 người tự sát sau khi xem nó,

nhưng trước đó họ còn tự xẻo tai mình

và gửi đến trụ sở trang web của blog tại Palo Alto.

Khoan đã. Chúa ơi, dừng lại đi, Evy.

- Sao? Tin giả mà. - Thôi đi. Làm ơn…

- Nó bị… - Thôi đi.

Justin, nó bị vạch trần rồi.

- Làm ơn đi. - Thôi được rồi. Chán cậu quá.

- Cậu thôi chưa? - Nó…

- Được rồi. - Thôi rồi.

- Tốt. - Thôi rồi.

Dù sao, như tôi đã nói, sau tập trước,

tôi đã xem các email gửi cho podcast

và thấy một email kỳ lạ từ địa chỉ mà tôi không biết.

Email này chỉ là một đống chữ cái ngẫu nhiên.

Tiêu đề là chữ "LOL" viết hoa.

Đính kèm mười tệp âm thanh.

Tin nhắn viết gì?

Chỉ toàn các chữ cái xuống dòng và hình mặt cười lộn ngược.

Gửi cho tôi đi.

Xin chưa?

- Xin cậu đấy. - Rồi. Cảm ơn.

Rồi. Của cậu đây.

Đã gửi.

LOL coi chừng nghe phải.

"Tội lỗi ở giáo lý". Vậy nghĩa là sao?

Ừ. Tôi chịu.

- Lạ thật. Cứ như trò trẻ con. - Tôi biết.

- Tôi cá đây là vi-rút. - Ừ.

Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng rồi tôi tự nhủ: "Mặc kệ"

và tôi thật sự đã nhấp chuột vào tệp đầu.

Dũng cảm đấy.

Chuyện gì đã xảy ra?

Đó là bản ghi âm từ điện thoại của một cặp đôi trẻ,

tôi đã nghe một chút,

rồi quyết định để dành nó cho podcast.

Ta có thể nghe cả mười tệp

trên sóng trực tiếp.

Xong. Được. Để dành cho podcast.

Nhưng trước tiên để tôi thể hiện lý trí và sự tỉnh táo đã.

Thứ mà tôi sắm cho cậu ấy hả? Được rồi.

Theo tôi biết, cô bạn gái tên Jessa và tôi vẫn

chưa nghe thấy tên của anh bạn trai,

nhưng ta nghe thử toàn bộ tệp đã.

Rồi. Sẵn sàng chưa?

- Sẵn sàng. - Tệp số một, bắt đầu nhé.

Jessa đã nói mớ

gần như hằng đêm,

nhưng cô ấy không tin tôi,

vì vậy tôi sẽ ghi âm lại.

Em đâu có nói mớ.

Em đang nói chuyện,

trong khi lẽ ra là em đang ngủ.

Em không ngủ nổi khi thứ đó đang bật.

Tắt rồi đấy.

Để em xem nào.

- Nó vẫn đang ghi âm! - Đâu có.

- Anh là đồ nói dối. - Không… Em yêu, thôi nào.

Sáng nay anh dậy sớm. Hãy…

Ngủ đi nào.

- Em ngủ ngon nhé. - Anh ngủ ngon.

Anh có thể…

Anh xoa bóp đầu em một chút được không?

Được chứ.

Anh nghe thấy tiếng động nhỏ

ở hướng bốn giờ.

Tua đến đoạn đó luôn đi.

Cầu London đang sụp đổ.

Đang sụp đổ.

Cầu London đang sụp đổ.

Quý cô xinh đẹp của tôi.

Tôi nghĩ đó là minh chứng. Cô ấy không chỉ nói mớ,

mà còn hát nữa.

Tệp này kéo dài vài giờ nữa, nhưng không có gì đáng kể.

Chuyển sang tệp thứ hai đi.

Vậy là Jessa đã tin tôi và…

Anh sạc điện thoại cho em nhé?

Ừ.

- Chúc anh ngủ ngon. - Em ngủ ngon.

Được rồi. Tôi sẽ tua đến đoạn đáng chú ý.

Jessa?

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left