ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Thúc không sợ ta sẽ nhẫn nhịn Tào Cẩm Tú,
đồng ý hôn sự đó sao?
Ta không phải kẻ không có cá thì có tôm cũng được.
Đương nhiên muội cũng không phải.
Tuy muội trông có vẻ ngoan hiền, bảo sao nghe vậy,
nhưng thực ra muội cũng bướng lắm.
Cho nên, ta đặt nước cờ Tào gia ở đây
là vì ta ở xa tít biên thùy, không phân thân nổi.
Kéo dài thêm chút thời gian cũng tốt.
Huống hồ, dù nhà muội có đồng ý thì ta cũng vẫn có cách.
Thúc bớt khoác lác đi.
Nếu không phải vì chuyện của Văn Viêm Kính,
thúc thành công được chắc?
Ta đã quyết tâm phải có được muội.
Ông trời thương ta, đưa Văn Viêm Kính đến tận cửa.
Đấy là ông trời sợ kẻ xấu.
Muội nói sao cũng được.
Tóm lại, ta biết tỷ tỷ nhà muội hẹn hò với Văn Viêm Kính,
ta vui quá, lại còn cả đêm không ngủ được nữa.
Thật đấy.
Ta thấy ta đi đánh trận cũng không hao tâm tổn sức như thế
Chiêu này của ta gọi là giương Đông kích Tây.
Để cưới được vợ, ta phải dùng đến cả binh pháp đó.
Mấy chuyện thế này thúc nói thì nhẹ nhàng.
Nhưng đó là danh tiếng của ngũ tỷ ta
và danh dự của cả Thịnh gia ta.
Lỡ xảy ra sai sót gì, tất cả sẽ mất hết.
Cho nên,
ta đã cho người nghe ngóng gia thế và nhân phẩm Văn Viêm Kính.
Nếu người đó danh tiếng không tốt,
sau này mà là tỷ phu của muội, thành huynh đệ của ta,
ta sẽ lập tức cho người đuổi ra khỏi kinh thành,
để đỡ làm rối Thịnh gia, ảnh hưởng danh tiếng của muội.
Thúc...
Thúc giăng lưới lớn vậy sao?
Không chỉ có thế đâu.
Tính cách của phụ thân, đại nương tử nhà muội,
Như Lan tỷ tỷ của muội,
ta cũng phải tìm hiểu rõ ràng qua Trường Bách ca ca của muội.
Phụ thân muội yêu danh tiếng hơn cả vợ con.
Đại nương tử nhà muội hồ đồ thiển cận.
Như Lan tỷ của muội
ngây thơ si tình, chẳng biết lo nghĩ gì.
Hơn nữa, ta nghĩ chắc chắn Trường Bách ca ca muội
sẽ không vì chuyện này mà trở mặt với ta,
nên ta mới dám làm chứ.
Tất cả mọi chuyện thiên thời, địa lợi, nhân hòa,
thiếu chút may mắn cũng không được.
- Ta vẫn chưa nói xong mà. - Thúc coi ta là thứ gì hả?
Lợn hoang trong bẫy hay là cá quẫy trong lưới?
Cố Đình Diệp, thúc đúng là đồ mặt dày vô lại!
Công tử nói gì với lục cô nương,
mà làm cô ấy sợ đến mức đó thế?
Có nói gì đâu.
Bày tỏ chút thành ý của ta thôi.
Nô tài thấy hình như đâu phải vậy.
Bình thường công tử nói phải đối tốt với tiểu nương tử mà.
- Sao giờ không linh nữa? - Sao lại không linh?
Linh quá luôn ấy chứ.
Hôm nay, có kết quả thi phải không?
Vâng.
Lấy tinh thần đi. Nói không chừng
hôm nay còn phải gặp một người nữa.
Cố Đình Diệp.
- Sao có thể thế được chứ? - Là thật đó.
Thịnh lão thái thái cũng nói vậy mà.
Không thể nào!
Cho dù Thịnh gia có gả cũng sẽ gả Như Lan đi.
Vương đại nương tử sẽ không để một thứ nữ gả vào hầu phủ.
Như Lan đã được hứa gả cho tiến sĩ tân khoa rồi.
Đó là người Thịnh gia đề bạt.
Cố Đình Diệp, đến cửa cầu thân muộn một bước,
nên quyết định lấy Minh Lan.
Con à, đây đều là số mệnh.
Cậu ta chậm mất một bước, con cũng chậm mất một bước.
Con đừng cố chấp quá nữa.
Quên Minh Lan đi con.
Không.
Không thể thế được.
Không thể có chuyện này được.
Nguyên Nhược!
Con đừng tới Thịnh gia gây rối đó.
Nguyên Nhược à?
Nhị thúc tới muộn vậy.
Đúng là quý nhân nhiều việc.
Tiểu công gia đề tên bảng vàng đúng là đáng mừng.
Chúc mừng, chúc mừng nhé!
À thì... Sao lại không vui thế?
Có ai chọc con giận à?
Rõ ràng người biết con hướng về Minh Lan,
sao lại đồng ý với Thịnh gia sẽ cưới cô ấy?
Người có mục đích gì?
Con vẫn nhớ đến Minh Lan à?
Cái này ta không biết.
Ta chỉ biết sau khi con mất vợ thì đóng cửa học hành
không hỏi đến chuyện bên ngoài.
Ta tưởng con đã buông bỏ được rồi.
Chuyện trời xui đất khiến thế này con không thể trách ta được.
Con nghe nói rồi
người vốn muốn cưới đích nữ Thịnh gia,
nhưng người ta đã được hứa hôn, người mới muốn cưới Minh Lan.
Trong mắt người, cô ấy chẳng qua là lấp vào chỗ trống.
- người buông tha cho cô ấy đi. - Là con từ bỏ trước.
Khi xưa ta đã khuyên con,
đừng sợ thế lực của Ung vương,
nếu con đồng ý,
ta sẽ thay con, lên núi đao xuống biển lửa,
tác thành cho hai người.
Nhưng con thì sao? sợ này lo kia,
không dám xông pha mạo hiểm.
Con từ bỏ cô ấy, sao giờ lại trách ta chứ?
Con không từ bỏ cô ấy.
Con phải đỗ đạt cao làm quan,
mới có mặt mũi đến Thịnh gia cầu thân,
con chỉ muộn một bước thôi.
Con cần mặt mũi,
cô nương người ta thì không cần sao?
Lúc đó chuyện của con và Minh Lan ầm ĩ khắp nơi,
Trong kinh thành có ai không biết, có ai không hay đâu.
Con có thể không cưới cô ấy mà cưới một huyện chủ
không ai nói gì con.
Cô ấy là thứ nữ của một viên quan nhỏ
thì sẽ có kết cục thế nào con không biết sao?
Hơn nữa, nếu con thật sự muốn cưới Minh Lan,
thì sau khi thê tử mất liền đến Thịnh gia cầu thân,
vậy thì con vẫn còn cơ hội nhưng con lại không đi.
Con nói phải đợi con đỗ đạt cao xong.
Nếu năm nay không đậu,
thì con bảo cô ấy đợi thêm 3 năm, rồi 6 năm,
cứ đợi mãi như thế đợi đến khi con nở mày nở mặt rồi mới đi sao?
Con không phải vì nở mày nở mặt.
Lần trước, đại cục chưa định,
con đã vội vàng hứa hẹn,
cuối cùng phản bội lời hứa làm tổn thương trái tim cô ấy.
Cho nên lần này, con phải nắm chắc chín mười phần
mới đến nhà cô ấy cầu thân.
Ta cũng không phải là trách gì con.
Ta chỉ nói nếu con có điều khó xử không cưới được cô ấy,
thì đừng trách ta đến sau mà có trước.
Người cũng đâu nhất thiết phải cưới cô ấy.
Sao con biết ta không phải thế?
Thì ra người đã thích cô ấy lâu rồi.
Nguyên Nhược, nếu chúng ta đã nói đến nước này rồi,
vậy ta nói rõ với con luôn.
Khi đó, ta thấy hai người lòng hướng về nhau,
khó mà từ bỏ cách chia,
ta thật sự muốn tác thành cho hai người.
Nhưng sau đó, ta thấy con không gánh nổi việc, phụ lòng cô ấy,
nên ta đã hạ quyết tâm, đợi ta áo gấm về làng,
ta nhất định phải cưới Thịnh Minh Lan.
Sao người biết...
biết cô ấy bằng lòng lấy người chứ?
Để cưới được cô ấy,
ta đã vượt chông gai, lao vào chỗ hiểm, liều mạng đổ máu,
nên mới có được kết quả như hôm nay.
Nếu con không phục thì có thể đi hỏi cô ấy,
cũng có thể hỏi lão thái thái nhà họ.
Được.
Sao công tử lại để tiểu công gia, đi hỏi lục cô nương vậy?
Cô ấy và tiểu công gia còn có giao tình hơn là với công tử đấy.
Cô nương Thịnh gia tâm ý kiên định, thấu hiểu tường tận.
Lúc trước ta đúng là sợ cô ấy sẽ chọn Hạ Hoằng Văn,
nhưng ta biết dù thế nào
cô ấy cũng sẽ không chọn tiểu công gia nữa.
Lão thái thái nói không khỏe, mời tiểu công gia về cho.
Vậy hôm khác ta lại đến.
Hôm khác cũng không cần đến nữa.
Tại sao?
Lão thái thái nói tiểu công gia đến
hẳn là muốn xin người khuyên lục cô nương,
lục cô nương nghe lời lão thái thái nhất,
sẽ không làm người phật lòng.
Lão thái thái đúng là hiểu tận chân tơ kẽ tóc.
Cho nên lão thái thái nói ngài không cần tốn công nữa.
Người vẫn chưa quên chuyện từng làm đâu.
Thịnh gia tuy không phải cao môn thế gia,
lục cô nương chỉ là một thứ nữ, nhưng vẫn có cốt cách,
không thể gọi thì đến, đuổi thì đi.
Đồn ra ngoài sẽ khiến người ta chê cười.
Người nói cần là ngài, nói không cần cũng là ngài.
Tuy địa vị Thịnh gia thấp bé nhưng vẫn cần mặt mũi.
Tiểu Đào cô nương.
Xin cô cho ta vào trong.
Ta sẽ giải thích với lão thái thái.
Tiểu công gia không đi, ta sẽ kêu người đó.
Giờ là đang giữ thể diện cho ngài đấy.
Còn không đi thì không còn thể diện đâu.
- Ban đầu ta thật sự là bất đắc dĩ. - Bất đắc dĩ?
Cô nương cự tuyệt, ngài không chịu bỏ cuộc.
Biết rõ bản thân không làm chủ hôn sự,
cứ muốn đến trêu chọc. Giờ lại nói bất đắc dĩ.
Thời gian đó lục cô nương đi đâu,
cũng có người cười cô nương si tâm vọng tưởng, ngài biết không?
Bỏ đi. Cô nương nhà ta cũng sắp gả đi rồi.
Ngài mau đi đi.
Cô ấy...
cô ấy thật sự bằng lòng lấy Cố Đình Diệp sao?
Ta...
ta chỉ muốn sau này cô ấy sống tốt.
Cô nương tốt hay không không cần ngài lo.
No comments yet. Be the first to leave one.