ആദ്യത്തെ 197 വരികൾ.
Studio Ghibli, Nippon Television Network, Dentsu, Hakuhodo, DYMP, Walt Disney Japan, Mitsubishi, Toho và KDDI trân trọng giới thiệu
CHUYỆN NÀNG CÔNG CHÚA KAGUYA
Giám đốc sản xuất Seiichiro Ujiie
Dựa trên câu chuyện dân gian Nhật Bản "Chuyện ông lão đốn tre"
Ý tưởng gốc của Isao Takahata
Kịch bản bởi Isao Takahata và Riko Sakaguchi
Âm nhạc: Joe Hisaishi Ca khúc chủ đề: Kazumi Nikaido
Thiết kế nhân vật và Đạo diễn hoạt họa Osamu Tanabe
Chỉ đạo nghệ thuật Kazuo Oga
Hoạch định: Toshio Suzuki Sản xuất: Yoshiaki Nishimura
Đạo diễn Isao Takahata
Ngày xửa ngày xưa, có một ông lão đốn tre.
Trên núi, ông thường đốn tre để làm đủ mọi vật dụng.
Tên ông là Sanuki no Miyatsuko.
Một ngày nọ, ông thấy ánh sáng tỏa ra từ một thân tre.
Trong sự ngỡ ngàng, ông tiến lại gần.
Măng mọc trước cả khi hoa mận nở sao?
Cái gì thế này?!
Ừm…
…ta có thể hỏi con là ai không?
Một nàng công chúa xinh đẹp quá!
Chắc hẳn Thiên đàng đã gửi con đến như một phước lành cho ta.
Ông bắt được gì à?
Một con búp bê xinh quá!
Không, con bé đang ngủ đấy.
Cái gì?!
Ta đã được ban phước rồi.
"Ban phước"?
Từ Thiên đàng, ngay trong rừng tre!
Là ta mới được Thiên đàng ban phước.
Ta mới là người sẽ nuôi nấng con bé.
"Nuôi nấng"? Con bé đã là một nàng công chúa xinh đẹp rồi.
Chuyện này không đơn giản như ông nghĩ đâu.
Phải không?
Đưa con bé đây cho tôi!
Đừng ngồi đó nữa! Lấy cho tôi tấm vải.
Thế này được không?
Ngoan nào, ngoan nào!
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Con bé muốn tôi nuôi nấng nó.
Lấy cho tôi cái giỏ tử tế xem nào.
Chuyện này lạ lắm, ông biết đấy.
Nếu con bé là loại tinh linh nào đó thì sao?
Trông con bé thế nào?
Một đứa trẻ sơ sinh.
Đúng vậy!
Nhưng vừa nãy nó còn là công chúa cơ mà!
Đó là cách Thiên đàng cho chúng ta biết con bé sẽ trở thành người thế nào.
Thật sao?
Vậy nghĩa là chúng ta phải nuôi dạy con bé cho tử tế.
Đúng! Chắc chắn là vậy rồi.
Vâng.
Ta hiểu rồi!
Nhưng ai sẽ cho con bé bú đây?
Một bà vú.
Và nhà thợ tiện vừa có thêm một đứa bé.
Vậy đây là…
Một món quà.
Sao thế?
Ông đang làm gì vậy?!
Ngoan nào! Chắc con đói rồi.
Cái gì?!
Con bé uống cạn sạch rồi kìa.
Tôi có sữa rồi!
Con bé cười kìa!
Đúng rồi!
Bỗng nhiên con bé thấy nặng hơn.
Không thể nào!
Lại chuyện gì nữa?
Con bé lại nặng hơn nữa rồi!
Để tôi xem nào.
Con bé lớn nhanh quá.
Hoa mận đã nở rồi!
Con bé lại vừa nặng thêm nữa!
Ông thấy chưa?
Trời đất ơi!
Kể từ ngày đó, ông lão đốn tre và vợ…
…đã nuôi nấng đứa trẻ kỳ diệu này như con ruột của mình.
Không! Các cháu chưa được lấy những thứ đó đâu.
Có một em bé kìa!
Thật á? Ở đâu?
Đừng đẩy!
Kia kìa!
Con bé nhìn chúng ta kìa!
Đúng rồi!
Không phải đâu.
Sao thế?
Ôi trời!
Trời đất ơi!
Công chúa!
Con bé đứng được rồi!
Con bé biết đi rồi!
Ôi trời!
Ngoan nào, ngoan nào…
Con bé buồn cười quá!
Nó vừa đi được kìa.
Mới nãy nó còn đang bò mà.
Con bé lớn nhanh thật!
Như măng mọc vậy!
Đó là nó đấy! Măng nhỏ!
Măng nhỏ!
Măng nhỏ!
Măng nhỏ!
Măng nhỏ!
Con bé không phải "Măng nhỏ"! Nó là "Công chúa"!
Măng nhỏ!
Măng nhỏ!
Măng nhỏ!
Công chúa!
Lại đây với ta!
Công chúa!
Măng nhỏ!
Măng nhỏ!
Công chúa!
Lại đây với ta!
Măng nhỏ!
Măng nhỏ!
Công chúa!
Công chúa!
Công chúa! Lại đây với ta!
Công chúa! Lại đây với ta!
Công chúa!
Lại đây với ta!
Con có muốn qua đây không?
Măng tre. Đó là bữa tối.
Bữa tối! Măng tre!
Đúng rồi!
Lùi lại đi.
Nhiều lắm đấy!
Đúng rồi!
Lại đây nào!
Đừng có đùa với lợn rừng!
Hửm?
Cậu là một đứa trẻ lạ lùng. Cậu vừa lớn lên đấy.
Nó kỳ lạ quá, Sutemaru ạ.
Con bé lại vừa lớn thêm nữa kìa!
Như măng mọc vậy.
Măng mọc à?
Măng mọc! Bữa tối!
Măng mọc!
Măng nhỏ!
Chim chóc!
Côn trùng!
Muông thú!
Cỏ cây!
Rừng cây!
Hoa lá!
Hửm?
Con có biết bài hát này không?
Có!
Đó là bài hát kỳ lạ thật.
Con bé đang khóc kìa!
Đúng rồi!
Có chuyện gì vậy?
Tôi không biết nữa.
Nó kỳ lạ quá!
Chúng tôi sống ở đằng kia.
Đó là rừng tre của ông.
Măng tre!
Đi thôi!
Công chúa!
Công chúa!
Con ở đâu rồi?!
Công chúa! Công chúa!
Cái gì thế kia?
Liệu đây có phải là…?
Hẹn gặp lại nhé!
Cẩn thận nhé!
Chúng ta có nên để con bé chơi với mấy đứa trẻ đó không?
Con bé chơi với chúng cũng không sao.
Chỉ là trên rừng tre, ta đã tìm thấy…
Không. Không có gì đâu.
Đó là sơn mài đấy. Sẽ bị ngứa đấy!
"Sơn mài"?
Thơm quá!
Chúng ta sẽ làm bát từ chúng.
Từ những thứ này sao?
Chà!
Đó là bố tôi, anh trai tôi, và mẹ tôi.
Tạm biệt nhé!
Nhớ mang gì đó về cho chúng tôi nhé!
Con gái của ông lão đốn tre.
"Măng nhỏ".
Đi thôi, Măng nhỏ!
Nóng quá!
Tôi khát quá.
Tôi cá là mấy thứ đó ngon lắm.
Thật ư?
Đừng!
Đi thôi nào!
Có người đến kìa!
Để nó lại!
Cái này là dành cho những người khác.
Cái này ngon thật!
Cái này ngon thật!
Khi những bộ y phục xinh đẹp này xuất hiện, ta đã biết…
…Thiên đàng muốn gì.
No comments yet. Be the first to leave one.