ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Umi-chan...
Đến lúc rồi.
Mục đích con đến đây hẳn là đã hoàn thành xong rồi.
Con đã cứu được mẹ.
Được gặp mẹ thêm một lần nữa, được nói ra điều mà ngày ấy chẳng có dịp mở lời.
Và còn được mẹ gọi tên nữa.
Con thật sự... thật sự hạnh phúc biết nhường nào.
Ơ?
Hình như... con thấy hơi mệt ạ...
Umi-chan!
Con lại được gối đầu trên đùi mẹ.
Hoài niệm thật đấy...
Umi-chan...
Mẹ chỉ mong con được sống một cuộc đời hạnh phúc thôi mà...
Tất cả ước nguyện của mẹ chỉ có vậy thôi mà...
Vì mẹ là mẹ của Umi-chan mà...
Dạ.
Bởi vì mẹ là mẹ của con.
Bởi vì con là con của mẹ.
Vậy nên con mới có thể cố gắng đến nhường này.
Phải rồi.
Umi-chan của mẹ đã cố gắng lắm rồi đấy.
Con đã cố gắng nhiều đến vậy...
Con đã cố gắng vì mẹ biết bao, vậy mà mẹ lại chẳng thể khen con...
Mẹ muốn mãi làm mẹ của Umi-chan cơ!
Mẹ muốn con vẫn là Umi-chan của mẹ cơ!
Mẹ ơi...
Đừng mà!
Con đừng đi đâu cả mà!
Xin con đấy, hãy ở bên mẹ mãi mãi nhé!
Vẫn còn bao nhiêu điều mẹ muốn làm cùng với Umi-chan mà!
Mình cùng nhau vào bếp này, cùng đi mua sắm này,
cùng nhau đi du ngoạn mọi miền, rồi chụp ảnh chung nữa,
cùng nhau vun đắp nên thật nhiều kỷ niệm,
rồi cùng ngắm nhìn chúng và ôn lại chuyện xưa...
Mẹ con mình sẽ cùng nhau trải qua thật nhiều mùa hè...!
Mẹ không muốn một mùa hè thiếu vắng Umi-chan ở bên đâu!
Mà không chỉ riêng mùa hè đâu...
Mẹ con mình phải ở bên nhau suốt cả năm cơ!
Chà... giờ thì mẹ còn con nít hơn con nữa kìa.
Mẹ chơi xấu quá...
Con đã cố kìm nén lắm rồi mà...
Con cũng muốn mãi mãi ở bên mẹ nữa!
Muốn được gọi "Mẹ ơi!" nhiều hơn nữa...
Muốn được mẹ dạy nấu nhiều món hơn nữa...
Muốn được chơi cùng mẹ nhiều hơn nữa...!
Con muốn... suốt đời suốt kiếp... ở bên mẹ cơ!
Mẹ ơi... Mẹ ơi... Mẹ ơi...!
Con yêu mẹ nhiều lắm!
Umi-chan!
Umi-chan...!
Mẹ ơi, con nhờ mẹ một việc được không ạ?
Là gì nào?
Con muốn gì mẹ cũng chiều hết.
Con muốn nghe mẹ hát.
Con vẫn nhớ giọng mẹ hát.
Con được nghe giọng hát của mẹ còn trước cả mùa hè ấy nữa.
Con đã nghe mẹ hát suốt những tháng ngày xa xưa ấy.
Con đã cảm nhận được tình thương bao la của mẹ...
Con đã thấy ấm áp và hạnh phúc khôn xiết...
Chỉ một lần nữa thôi, con muốn quay về quãng thời gian ấy một lần nữa thôi...
Con muốn ngủ thiếp đi trong vòng tay chở che của mẹ...
Không...
Mẹ không muốn vậy...
Con đừng nói vậy mà...
Giờ mà ngủ thì Umi-chan sẽ rời xa mẹ mất!
Không được... nữa rồi...
Umi-chan...
Mẹ ơi...
Mẹ... ơi...
Không sao đâu con.
Có mẹ ở đây rồi.
Mình đã luôn mong được thiếp đi trong lòng mẹ như thế này.
Quay lại hồi mình vẫn chưa biết gì về mẹ, vào những đêm bố vắng nhà vì công việc...
Trong lúc tự trùm chăn mà ngủ, mình đã bâng quơ nhớ lại...
Mình từng được bao bọc trong vòng tay âu yếm của ai đó, từ trước cả khi có nhận thức về vạn vật.
Mình đã mải mê ngắm nhìn bóng hình mờ nhạt ấy bằng đôi mắt vẫn chưa tỏ hẳn.
Mình vẫn nhớ cảm giác ấy... hơi ấm ấy.
Giống hệt như cái hôm mình đánh một giấc ngon lành bên dưới bầu trời chói chang ấy...
Mình vẫn còn nhớ lờ mờ...
Giữa ánh sáng chói loà...
...người ấy ôm ấp mình và nở nụ cười mới hiền dịu làm sao.
Rồi cất tiếng hát ru mình vào giấc ngủ.
Trải qua chuyến hành trình tưởng như không hồi kết qua muôn vàn mùa hè...
Và cuối cùng mình đã tìm lại được...
Cuối cùng mình đã hiểu ra...
"Cái giá phải trả" chính là mất đi.
Mình sẽ mất đi quá khứ.
Mất đi sự tồn tại.
Tất cả sẽ biến mất như thể chưa từng xảy ra.
Mình sẽ không được sinh ra.
Mình sẽ không bao giờ gặp được họ nữa...
Cả bố... cả mẹ...
Nhưng không sao.
Dẫu vậy thì mình cũng đã hoàn thành ước nguyện rồi.
Mình đã gặp được mẹ, rồi cùng mẹ tận hưởng những ngày hè đầy ắp niềm vui.
Và còn được nhìn thấy mẹ một lần cuối...
Mẹ ơi...
Tạm biệt mẹ.
Umi-chan...
Vậy là con đã có được những mùa hè thật đáng nhớ rồi nhỉ?
Con đã được tận hưởng kỳ nghỉ hè của cả một đời người,
và chia sẻ lại với mẹ những kỷ niệm ấy.
Con đã cho mẹ biết ký ức mùa hè có thể đẹp đẽ đến nhường nào.
Nhưng giờ thì không thể quay lại kỳ nghỉ hè ấy nữa rồi, phải không con.
Cũng không được cố gắng tìm lại nó nữa, phải không con.
Mẹ hiểu mà...
Không được để bản thân bị trói buộc bởi quá khứ.
Nhưng... dù là vậy... mẹ vẫn sẽ nhớ chứ.
Kỳ nghỉ hè ấy là những ngày hè vui vẻ nhất mẹ từng có trong đời...!
Umi-chan đã cho mẹ được làm một người mẹ!
Mẹ sẽ ghi nhớ tất cả...
Mẹ không muốn quên đi đâu...!
Umi-chan!!
"Ngày xửa ngày xưa, thế giới không có màu sắc."
"Ở thế giới đó, có một chú bướm với đôi cánh tuyệt đẹp."
"Trên đôi cánh của chú có rất nhiều màu sắc."
"Chú bướm bay trên một hành trình qua rất nhiều nơi,
và tặng cho những người gặp được trong hành trình ấy màu sắc trên đôi cánh của mình."
"Thế rồi khi chú ta nhận ra thì đôi cánh tuyệt đẹp ấy chỉ còn lại một màu trắng xóa."
"Dẫu vậy chú bướm vẫn tiếp tục hành trình."
"Tiếp tục vỗ đôi cánh đã tả tơi."
"Không còn ai nhận ra chú bướm tuyệt đẹp khi xưa nữa."
"Song thế giới giờ đây tràn ngập sắc màu,
và trở nên tươi đẹp biết bao."
"Còn chú bướm thì trở về quê hương, và khẽ nằm lại trên một đoá hoa."
"Chú bướm rất mãn nguyện vì đã gặp gỡ thật nhiều người."
"Và rồi chú bướm lặng lẽ chìm vào giấc ngủ bình yên."
"Mọi người ai cũng đau buồn, khiến những giọt nước mắt khóc thương hóa thành cơn mưa."
Ơ? Vẫn còn tiếp này.
Dựa vào những từ khóa của Umi thì câu chuyện kết thúc ở đoạn vừa rồi.
Nhưng cái kết buồn quá chừng, nên thêm thắt một chút vậy.
Đúng thật nhỉ.
Ừm, ý này hay đó.
"Khi mưa ngừng rơi, chú bướm đã hóa thành cầu vồng thật to."
"Một chiếc cầu tuyệt đẹp bắc ngang, bao trùm lấy cả thế giới."
"Mọi người ngẩng nhìn lên và nói với chú bướm lời 'Cảm ơn.'"
Phà sắp cập bến ngư cảng Torishiro, đảo Torishiro.
Thời điểm cập bến, phà có thể bị rung lắc mạnh...
Cháu có muốn tới đảo Torishiro không?
Tôi nhận được bức thư với nội dung như vậy vào một hôm nọ, ít lâu trước khi kỳ nghỉ hè bắt đầu.
Chủ nhân của bức thư là em gái của mẹ tôi —người dì mà tôi chưa từng gặp mặt.
Khi nhìn bức ảnh được gửi kèm theo thư,
chẳng hiểu sao tôi lại thấy hoài niệm vô cùng.
Đó là nguyên do tôi khăn gói tới đây.
Sắp xếp lại di vật của bà ấy ạ?
Đúng vậy đó.
Đây là những vật mà bà được mọi người gửi gắm cất giữ hộ.
Những vật được mọi người gửi gắm ạ?
Chúng ta không cần hoàn trả sao ạ?
Chủ nhân của những món đồ này đa phần đã mất hoặc bặt vô âm tín cả rồi.
Không biết lý do gì họ lại gửi nhờ bà cất giữ nhỉ?
Hairi-kun chưa có trải nghiệm nào như thế này à...
Ví dụ hồi bé, cháu có từng tìm thấy thứ gì đó khi đang nô đùa ngoài trời,
sau đó liền thận trọng nhét vào túi chưa?
Ngày xưa thì đúng là có ạ.
Phải không nào?
Cháu kéo khóa lại để chúng không rơi mất.
Cháu đã cất giữ cẩn thận là thế,
vậy mà những thứ ấy lại mất đi lúc nào không hay.
Nhưng mà nhé, khi cháu sực nhớ ra,
rồi lục trong túi,
thì lại thấy vài mẩu còn sót lại.
Vài mẩu ạ?
Ừ.
Chỉ là những mẩu be bé thôi.
Nhưng có nghĩ mãi cũng chẳng nhớ ra được nó là vật gì cả.
Nhà kho này có lẽ cũng giống với chiếc túi.
Nơi âm thầm cất giữ những thứ quan trọng của ai đó...
...như thể đã chìm vào quên lãng.
Một nơi giống như chiếc túi ạ?
Ừ.
Có một quán ăn cách đây khoảng 10 phút men theo lối ra cảng.
Chỉ có chỗ đó là mở cửa đón khách vào buổi tối thôi.
Hự!
Đành chịu vậy.
Lượn vài vòng quanh đảo rồi về thôi.
Ủa?
Đùa nhau đấy à!
Nóng chết đi được...
Chuyện gì vậy chị?
Không có gì.
Người vừa rồi...
Ồ, cậu con trai đó lạ mặt ghê.
Chắc là khách du lịch thôi.
Vậy à.
Sao vậy?
Người quen của chị à?
Không.
Chị không quen.
Quan trọng hơn là, sắp đến giờ hẹn với Ai rồi đấy.
Mình mà đến muộn là em ấy dỗi bây giờ.
À, chị nói phải.
Mình đi thôi.
Từ hôm nay cháu sẽ phụ một tay ạ.
Đó là lý do cháu đến đây mà.
Với lại cũng chẳng có gì khác để làm nữa.
Dì cứ tùy ý sai bảo ạ.
Vậy nhờ cháu nhé.
Giờ cháu nên làm gì ạ?
No comments yet. Be the first to leave one.