ആദ്യത്തെ 178 വരികൾ.
VUA CHẢO LỬA JAN
Tập trước Vua Chảo Lửa Jan…
Otani Nichido, phê bình món ăn của các anh,
thì tốt hơn hết là nên rèn luyện kĩ năng thêm đi!
Ông ta là nhà phê bình ẩm thực đáng ghét nhất,
Quên mất thực tại hả? Mình sao? Vì món ăn mà thằng nhãi này làm?
ĐÂY LÀ TÁC PHẨM HƯ CẤU KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NGƯỜI THẬT HAY SỰ KIỆN CÓ THẬT NÀO.
-Nhỏ xấu xí. -Đồ đần.
-Quái vật. -Đồ khỉ.
-Béo ụ. -Mắt hí.
-Vú bự. -Đồ lùn.
Nhãi ranh tóc nhuộm!
Ngu ngốc, khờ khạo, bã đậu mít ướt!
Tôi khóc hồi nào, đồ xấu xí!
Jan và Kiriko, như thường lệ, hôm nay cũng y như vậy.
Và còn một người nữa.
Okonogi Takao, cũng chẳng khác là bao.
Xin lỗi đã để mọi người đợi.
Bữa ăn nhân viên đây!
Cuối cùng cũng tới! Tưởng cậu không đến luôn chứ!
Mọi việc ổn chứ?
Cậu nấu đàng hoàng không đó?
Chắc chắn rồi!
Của các anh đây.
Các anh nghĩ sao?
Và tôi đảm bảo đã tách riêng toàn bộ phần nước tiết ra từ rau củ.
Dùng làm canh thì ngon nhỉ?
Cái quái gì đây, Okonogi?
Cậu có chú ý kĩ những món chúng ta làm mỗi ngày không?
Trời ạ.
Này! Chúng ta ra ngoài ăn!
Cái thằng vô dụng!
Trời ạ. Làm cả buổi mà không được gì.
Chuyện này là sao?
Okonogi!
Đầu tiên, rau xào không nên ra nhiều nước như thế.
Hả?
Rau phải được nấu chín và không ra nước.
Thế mới tạo nên món rau xào ngon nhất.
Món cậu làm thịt thì khô và cứng, còn rau thì mềm và nhũn.
Cậu nói có món canh ngon,
nhưng đó là vì vị ngọt của rau đã tiết vào nước,
nên thật ra cậu đã thất bại.
Đây không phải là rau xào
mà là canh rau.
Nhưng chẳng ai dạy gì cho tôi cả.
Đồ ngốc, dĩ nhiên là không rồi!
Phải nhìn và tự học, như những người khác!
Nhưng dù vậy,
nhìn những người đó nấu ăn, cậu không học được gì là đúng rồi!
Này, Akiyama! Cậu vừa nói gì hả?
Anh nghe à? Chỉ là sự thật thôi mà, không phải sao?
Cái thằng…
Tôi hiểu rồi.
Cậu ấy quả thật là con khỉ hoang vô phép vô tắc.
Vậy ra cậu là cháu trai của Kaiichiro, Akiyama Jan.
Tôi là Gobancho Mutsuju.
Chắc Kaiichiro có nói với cậu về tôi nhỉ?
Ông chủ.
Chào buổi sáng ạ!
Đợi đã. Ông là Mutsuju.
Nào, mọi người!
Có vẻ các anh dạy Okonogi bằng phương pháp truyền thống nhỉ?
Dạ, đó là vì chúng tôi cũng được dạy như vậy.
Đồ ngốc. Thời thế thay đổi rồi.
Đối xử với học việc như vậy thì các cậu ấy nghỉ hết cho xem.
Chà, khá lâu rồi tôi mới ghé qua đây.
Tôi nấu bữa ăn nhân viên cho mọi người nhé?
Thật hả, ông chủ?
Nhớ nhìn cho kĩ nhé, Okonogi.
Vâng!
Gọi cả Yaichi nữa.
Sao vậy?
Gặp ông ấy nên phát hoảng hả?
Nhìn cậu tái nhợt kìa.
Cây gậy đó toát ra uy lực y như ông mình.
Chúng ta sẽ nấu món thịt heo nấu hai lần. Yaichi!
Dạ!
Bếp trưởng làm phụ bếp à?
Tuyệt quá! Đây là lần đầu tôi chứng kiến!
Jan, đây chính là ông ta. Người mà cháu phải đánh bại!
Người đó là Gobancho Mutsuju!
Đệ nhất nền ẩm thực Trung Hoa!
Được rồi.
Dạ.
Sao họ nhanh vậy?
Ông ấy vừa làm gì?
Nghe đây, Okonogi.
Điều quan trọng nhất của ẩm thực Trung Hoa là phải nhanh tay.
Hiểu chưa?
Cho dù là cắt rau hay nấu chúng.
Vâng, tôi hiểu rồi.
Đầu tiên, chần ớt chuông và bắp cải qua dầu.
Khi đó lúc đem xào, rau sẽ giữ được màu và không bị ra nước.
Với món thịt heo nấu hai lần, thái mỏng miếng ba chỉ đã luộc.
Nếu chỉ lấy miếng thịt đó và rưới sốt tỏi lên,
đó sẽ là món "thịt luộc sốt tỏi".
Tỏi cắt lát.
Dùng tương đậu bản để làm dậy vị cay.
Thêm đậu xị cho đậm vị.
Tương ngọt là miso ngọt của Trung Quốc.
Mọi người xem cho kĩ vào.
Đây là tuyệt kĩ của Gobancho Mutsuju có tên "Nhiệt Khí Khuyên!"
Cái gì?
Nhiệt Khí Khuyên?
Nhiệt Khí Khuyên về cơ bản là một mái vòm nhiệt.
Chảo được đảo liên tục và nguyên liệu xoáy tròn bên trong
tạo thành một luồng khí nóng xoáy.
Hơi nóng không thoát lên trên,
nên rau và thịt bên trong được nấu chín kĩ.
Và dù xào một lượng lớn, vì nấu trong thời gian cực ngắn
nên rau gần như không ra nước.
Nói cách khác, hương vị của rau và thịt
được khoá chặt, giữ trọn ngay bên trong từng nguyên liệu.
Đây chính là lý do ông ấy là đệ nhất nền ẩm thực Trung Hoa.
Ngon quá.
-Gì thế này? -Ngon quá, chịu không nổi!
Ngon quá! Thật sự rất tuyệt vời!
Tôi hiểu rồi.
Ông đúng là ở một đẳng cấp khác, ông già.
Ở độ tuổi này rồi mà vẫn nấu được món như thế.
Ông quả thật là đầu bếp của ẩm thực Trung Hoa.
Đánh bại ông sẽ rất đáng!
Này, nhóc.
Nhưng ông chờ đi!
Vài năm nữa, không, vài tháng nữa thôi,
tôi sẽ vượt qua ông!
Cậu vẫn còn lảm nhảm hả?
Trước đó,
hãy đánh bại tôi trước đã.
Thế nào?
Được thôi.
ẨM THỰC TRUNG HOA
Đã mạnh miệng như vậy, tốt hơn hết thì chứng minh đi!
Nấu mà dở thì chỉ tiền thôi sẽ không đủ đâu.
Tôi sẽ bẻ thêm cả tay anh nữa.
Trời ạ, anh cả gan đấy, dám thách đấu nấu ăn với tiệm chúng tôi.
Chúng tôi lên báo hết lần này đến lần khác rồi.
Vâng.
Xong rồi.
Nào, thử đi.
Tôi làm nghề này 20 năm rồi.
Người mới vào nghề như anh…
Đây… Đây là…
Đây là…
Thế nào? Tôi thắng rồi nhỉ?
Vậy tôi sẽ lấy thứ này.
Gặp sau nhé!
Đợi đã, thằng nhãi!
Anh tưởng có thể ra khỏi đây dễ dàng như thế hả?
Ông chủ! Nói gì đi, ông chủ!
Sốt này.
Là sốt đó đúng không? Sốt XO?
Đừng nói với tôi người ta gọi anh là Rồng Sốt XO nhé?
Ai mà biết?
Chúng ta bị chơi rồi.
Mình chán thành phố này rồi.
Đã đến lúc nên đi kiếm tiền chỗ khác.
Anh là Bito Ryuji, đúng chứ?
Vẫn hốt bộn như mọi khi nhỉ?
Tôi đã thấy hết rồi! Anh là yakuza hay loại côn đồ nào đó.
Ông Otani! Chào ông. Lâu không gặp.
Đúng thế, Bito.
Đặt cược tiền vào cuộc thi nấu ăn hả? Vẫn tàn nhẫn như xưa!
Ông đang nói gì vậy?
Tôi học mọi thứ từ ông mà.
Là vậy à?
Thật ra, Bito,
tôi có việc này muốn nhờ anh.
Miễn có tiền là được.
À, vậy thì sẽ nhanh thôi.
VUA CHẢO LỬA JAN
Chà, tôi có thể nói gì đây? Gobancho xuống cấp thật rồi.
Cả mùi vị lẫn nhân viên làm cho các người đều chẳng ra gì.
Tôi sẽ không chỉ đích danh, nhưng…
Ông ta làm gì ở đây vậy?
Giờ, để tôi nói thẳng nhé.
Đây là Bito Ryuji. Thử nhận anh ấy vào bếp xem. Tôi cam đoan anh ấy có tài.
No comments yet. Be the first to leave one.