ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Chúa ơi.
Chúa ơi! Mẹ kiếp!
Họ tựa vào nhau trong không khí đêm lạnh lẽo.
Trong khoảnh khắc đó, họ cứ như thể là
hai người cuối cùng trên trái đất.
Và họ tin tưởng nhau
còn hơn cả tin tưởng chính mình.
Đến đây em thấy thế nào?
Em thấy thực sự thú vị.
Em thích việc anh viết về những người trong các tình cảnh rất gần gũi.
Em nghĩ thế là rất tốt.
Cứ nói đi, nó có vấn đề gì à?
Chỉ là cảm thấy nó hơi bị, kiểu như...
Em không biết, kiểu như hơi thừa thãi.
Anh biết rồi. Ý em là
Anh nên tiếp tục đi dạy ở trường cao đẳng cộng đồng
và quên chuyện trở thành tiểu thuyết gia đi
bởi vì mọi giảng viên cao đẳng cộng đồng
đều muốn làm tiểu thuyết gia. Anh yêu, em đâu có nói vậy.
Nên anh cũng chỉ là một cái khuôn mẫu rập khuôn đáng hổ thẹn.
Em không bao giờ nói thế cả. Em ủng hộ anh vô điều kiện mà.
Vâng. Em biết mà.
Chúa ơi, em không ngờ chỗ này lại rộng đến thế.
Chỗ này rộng kinh khủng luôn.
Chuyển nhà xuyên bang đúng là đuối thật.
Em chỉ muốn được thư giãn trong cuối tuần này thôi.
Anh có còn nhớ anh đã nói gì với em
đêm đầu tiên mình ngủ với nhau không?
Anh bảo: "Anh xin lỗi, chuyện này chưa từng xảy ra với anh bao giờ.
Chỉ tại vì em quá đỗi xinh đẹp thôi."
Không, ý em là trước đó cơ.
Anh có nhớ lúc đó mình đang nói về chuyện gì không?
Ừ thì...
Nhắc lại cho anh nhớ xem nào.
Hồi đó mình đang nói về văn hóa tẩy chay,
và anh nói rằng thế hệ chúng ta
sẽ hủy hoại việc biểu đạt nghệ thuật
vì chúng ta quá bận để cảm thấy phẫn nộ
với bất cứ thứ gì không khớp với thế giới quan của mình.
Đúng là một quan điểm táo bạo. Anh biết mà.
Bảo sao em lại đổ anh.
Vậy sao anh không thử mạo hiểm chút đi?
Hử?
Anh không cần phải chọn cách an toàn. Anh cứ việc chọc điên thiên hạ đi.
Cứ làm họ tổn thương cũng được.
Kệ mẹ họ nếu họ không thích.
Được rồi. Được chứ?
Mặc xác họ. Mặc xác họ. Mặc xác họ. Mặc xác họ.
Anh có mật mã chưa? Rồi. Đây nè.
Ta-da.
Chúa ơi!
Căn nhà này đỉnh quá đi mất.
Làm sao mình thuê nổi chỗ này vậy?
Em biết anh nói mình phải cắt giảm chi tiêu,
nhưng chúng ta không thể cứ ở mãi
mấy khách sạn rách nát được. Em xứng đáng với nơi này.
Được rồi, nhưng đây phải là cuộc vui cuối cùng của mình đấy,
vì nhà mình giờ chỉ có một nguồn thu nhập thôi. Ooh.
Cuối tuần này là cơ hội cuối để mình dành thời gian gắn kết lại
trước khi em bận túi bụi và anh bắt đầu công việc mới.
Anh có bao giờ nghĩ những nơi thế này có camera giấu kín không?
Lúc đặt phòng, em đã đặc biệt tích vào ô
"chủ nhà không biến thái" rồi.
Anh dẻo mồm thật.
Chúa ơi, em ra ngoài kiểm tra đây.
Ồ, chà, có cả thuyền kìa.
Ồ.
Chào anh.
Em tuyên bố cuối tuần này sẽ "khỏa thân tùy ý".
Anh thấy rồi.
Em đang trần truồng kìa. Ừ hử.
Ừm hừm. Ừm hừm.
Ngay bây giờ luôn á?
Phải. Không nhất thiết phải thế.
Ồ, này, này, này, này. Không.
Em cũng đang định lên lịch một cuộc họp với ông ấy đây.
Được thôi.
Chỉ để thảo luận...
ừm...
về công việc.
Được.
Phải. Phải.
Nên em sẽ cứ...
Phải rồi.
Chào ngài.
Đã lâu quá rồi. Em nhớ anh.
Anh có muốn một nụ hôn không?
Được thôi.
Em có bất ngờ cho anh đây.
Bất ngờ gì thế?
Anh sắp ra rồi. Còn em?
Rồi. Em cũng thế. Thế à? Được rồi.
Ồ, xin lỗi. Xin lỗi.
Ooh.
Ow.
Vãi thật. Wow.
Chỗ này to khiếp. Đỉnh thật đấy.
Chào mọi người.
Ừm...
Ôi, chết tiệt.
Các bạn vẫn đang dọn dẹp à?
Khỉ thật.
Ừm... Chào.
Chào các bạn.
Chúng tôi đến nhầm chỗ à?
Ý tôi là, mã QR vẫn mở được cửa mà.
Giờ nhận phòng là buổi trưa. Tôi xin lỗi.
Tôi nghĩ chắc có sự hiểu lầm nào đó...
À thì, đúng vậy. ...vì chúng tôi--
Chúng tôi đã thuê... căn nhà này cho cuối tuần.
Phải.
Ồ.
Phải rồi. Chà, ờ, ý tôi là, chuyện này không ổn nhỉ?
Vì chúng tôi cũng đặt căn nhà này cho cuối tuần.
Đừng nực cười thế chứ.
Mẹ kiếp. Đáng lẽ chủ nhà không được phép
đăng bài trên nhiều ứng dụng. Mới ra nông nỗi này.
Ừ. Trong vòng 50 dặm nữa chẳng còn khách sạn nào đâu.
Anh tính sao đây? Anh thích chỗ này quá.
Tôi đã để lại tin nhắn cho chủ nhà.
Hy vọng ông ấy sẽ sớm gọi lại.
Khốn thật.
Phải. Ờ...
Hay là oẳn tù tì để quyết định ai ở lại nhé?
Được.
Ồ.
Được thôi, làm luôn đi.
Thắng hai trên ba nhá?
Chắc chắn rồi.
Được rồi.
Xong luôn.
Chúng ta tìm cách nào đó người lớn hơn được không?
Được chứ. Nghe này.
Cả hai bên đều có mật mã cửa trước.
Ừ hử. Cả hai đều đã đặt phòng.
Dĩ nhiên chúng ta sẽ được hoàn tiền cho vụ lộn xộn chết tiệt này.
Ở đây có rất nhiều phòng ngủ mà.
Cái gì, anh định bảo chúng ta ở chung với những người lạ hoắc này sao?
Ý tôi là, mình có thể lái xe đi tìm khách sạn, nhưng sẽ chẳng đâu đẹp được như thế này.
Và dù sao thì chúng ta vẫn sẽ phải ở cạnh người lạ thôi.
Ừ, nghe cũng có lý đấy.
Bước đầu tiên để bớt lạ lẫm với nhau nào.
Đây là Will. Còn tôi là Cin. Chào hai bạn.
"Sin" sao? Bắt đầu bằng chữ C.
Không phải viết tắt của "Cindy".
Là viết tắt của "Cinnamon".
Ừm, tôi là... tôi là Sage,
còn đây là Diego. Chào hai bạn.
Nghe này, tôi khá giỏi nhìn người,
và tôi lờ mờ thấy là hai bạn không phải kiểu người ngẫu hứng cho lắm.
Ừm...
Mọi người ơi, tôi biết chuyện này rất khó xử, tôi hiểu mà,
nhưng các lựa chọn khác cũng chẳng ra gì.
Chúng tôi có đồ ăn. Có cả đống rượu đây.
Anh ấy là một đầu bếp tuyệt vời. Đúng vậy.
Anh ấy sẽ nấu cho các bạn bữa trưa khó quên. Và chúng ta có thể thỏa thuận
rằng nếu bất cứ lúc nào, ai thấy không thoải mái hay kỳ cục,
các bạn có thể dùng trò oẳn tù tì nho nhỏ đó của mình.
Ai thắng thì ở, ai thua thì đi.
Khi Will thấy căn nhà này trên ứng dụng,
anh ấy cứ nghĩ "Bone Lake" là một từ nói giảm nói tránh cơ.
Ồ, tuyệt thật đấy. Tôi cứ tưởng hồ có tên
Bone Lake vì nó là một nơi hẻo lánh mà mọi người...
Đừng có nói ra đấy. Phải, tôi đã nghĩ vậy.
Tư tưởng lớn gặp nhau. Đầu óc đàn ông cả thôi.
Nhưng hóa ra vào những năm 1950,
có một gia đình giàu có nọ
đã mua lại toàn bộ đất đai trong vùng này.
Khi họ khám phá ra cái hồ,
họ đã tìm thấy hàng tá bộ xương người
nằm rải rác khắp bãi biển.
Có một giả thuyết là
có một kẻ sát nhân hàng loạt
đã phi tang các xác chết xuống lòng hồ.
Và sau một cơn bão, tất cả chúng bị dạt vào bờ.
Vậy, điều gì đưa anh tới đây?
Ồ, cậu biết đấy, chỉ là muốn đổi gió một chút.
Tôi không chắc mình có thể nhanh chóng bắt nhịp vào
mấy chuyện thẳng thắn giữa đàn ông.
Nhưng Sage xinh vãi chưởng.
Cô ấy kiểu hàng xóm nóng bỏng, kiểu tuyệt vời nhất đấy.
Coi như đó hoàn toàn là một lời khen nhé.
Ý tôi là, tôi biết mình may mắn,
nhưng nói thẳng ra, Cin quá đẹp.
Thừa nhận đi. Ai mà chẳng muốn lên giường với bạn gái tôi.
Tôi không bảo là cậu muốn đâu nhé.
Sage và tôi đang rất hạnh phúc bên nhau.
Này ông bạn, nhìn là biết cậu là người tốt rồi.
Tôi thích cậu đấy.
Ôi, nhìn hai người kìa. Dễ thương quá đi mất.
Nên tôi muốn tìm hiểu về hai người nhiều hơn.
Làm sao cô và Diego quen nhau?
Ồ, chúng tôi quen nhau hồi đại học.
Anh ấy đến từ Mexico City,
nhưng sang U.S. để đi học.
Vậy Diego là nhà văn à? Đúng vậy.
Vâng. Chà, vài năm qua,
anh ấy giảng dạy tại một trường community college.
Nhưng giờ anh ấy sẽ tập trung viết tiểu thuyết toàn thời gian.
Thôi đi. Đùa à. Thật đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.