ആദ്യത്തെ 199 വരികൾ.
Trong tác phẩm nổi tiếng của Herman Williams nói về niềm vui
về việc trở thành người đam mê mô hình xe lửa, ông viết,
"Tôi đã trải qua nhiều giờ
"vui sướng lạc vào thế giới do chính mình sáng tạo.
"Đối với những người đam mê xe lửa mô hình,
"đó là một thế giới bí mật của trật tự đối xứng.
"Ẩn mình trong góc của tầng hầm hoặc tầng áp mái,
"chúng ta thống trị một thế giới
"nơi những người có sở thích đóng vai đấng toàn năng.
"Ở đó, trong tỷ lệ 1:87,
"hàng xóm luôn tốt bụng,
"những người yêu nhau luôn đến với nhau
"và những chuyến tàu luôn đưa bạn đến những nơi xa xôi
"mà bạn luôn thề rằng mình sẽ đến."
Tất nhiên, trong cuộc sống,
hầu như không có gì gọn gàng ngăn nắp cả.
Lại đây, Allie!
Không!
Tôi say quá
không hát trước mặt mọi người được.
Nhưng chúng tôi yêu cô! Thôi nào!
Và tôi muốn giữ nó như vậy.
Được rồi. Đó là dành cho vị hôn phu xinh đẹp,
ngọt ngào, đáng yêu của tôi, Nathan.
Người rất thích bài hát đó.
Anh yêu, có muốn lên đây không?
Không.
Thôi mà! Tiệc đính hôn của chúng ta đấy.
Anh ấy hay mắc cỡ!
Nathan! Nathan! Nathan!
Nathan! Nathan! Nathan! Nathan!
- Anh có thích không? - Thật là tuyệt.
Này, mọi người...
Tôi sẽ nói ngắn gọn rằng cô ấy đã chơi bài hát đó cho tôi nghe
trong buổi hẹn hò đầu tiên
trên cây đàn piano cũ mà cô tìm thấy
ở phía sau một quán rượu trống vắng.
- Thôi, tốt hơn hãy nói đi, gái! - Cố lên. Nhanh nào!
Luôn luôn đóng cửa. Tuyệt đối!
Chào mừng đến với gia đình!
- Allison... - Vâng...
Từng ký ức anh ấp ủ trong đời đều có em trong đó.
Một số trong đó chỉ là những giây phút nhỏ bé.
Cách em nheo một mắt
khi thực sự muốn tập trung vào việc nếm thứ gì đó.
Có đấy. Tôi đã làm điều đó.
Tôi làm như thế này...
Anh không thể tin đây là sự thật.
Là thật đấy anh yêu.
Cảm ơn Chúa.
- Anh Yêu Em. - Em Yêu Anh.
Ồ.
- Được rồi. - Này...
Um... Uống rượu, hút thuốc, vui vẻ. Vâng.
Và nếu có người muốn ngủ với Chip,
hãy nhớ bắt cậu ấy mặc 11 bao cao su nhé.
Theo đúng nghĩa đen tôi là trai tân.
Anh ấy đang đùa đấy. Đang đùa thôi.
Không! Không không không.
- Không. Thôi nào, em yêu. Không có điện thoại. - Ồ.
Khi kết hôn, chúng ta phải đưa ra các quy tắc
về điện thoại trên giường.
Ồ, im đi.
Anh dùng điện thoại, giống như, gấp mười lần em,
để tìm những chiếc xe tải cũ rỉ sét.
Áo vải Bronco năm 67
là một tác phẩm nghệ thuật, em yêu. Nó không phải chiếc xe tải.
- Anh đang xem nghệ thuật. - Vâng. Ồ.
Như cái mông này.
Em quá sung sướng khi anh cho chất nhờn vào em.
Đó là cái quái gì vậy?
Em vẫn không thể cảm thấy mắt cá chân của mình.
Bây giờ em không cần mắt cá chân nữa.
Vâng, nhưng em vẫn thích cảm nhận mắt cá chân.
Này, đến hôn anh đi.
- Này cưng? - Vâng?
Tay bác sĩ đáng sợ trong danh sách bán hàng
thực sự đang cố gắng tán tỉnh em trên Instagram.
Có thể em đã để anh ta hiểu sai về em.
Cái gì?
Thôi nào! Em nghĩ chắc là vậy!
Không lẽ đi vào đó,
cứ phải vẫy nhẫn đính hôn cho mọi người xem à.
Em luôn nói, "Cợt nhã là một phần của công việc."
Chắc chắn sẽ có người ấn tượng sai.
Cợt nhã rất nhẹ nhàng mà.
- À được rồi. - Ra vậy!
Nó giống như... chỉ là...
nở một nụ cười,
để anh ta cho đơn thuốc,
và em có thể nhận được khoản thưởng béo bở,
rồi sau đó
anh và em một ngày nào đó có thể
sẽ chuyển đến thành phố.
Nếu chúng ta không xuống địa ngục trước.
Ồ! Tại sao anh lại nói thế?
- Thôi nào! - Anh xin lỗi.
Em chỉ muốn lấy thuốc HUMIRA,
em sẽ không muốn xuống địa ngục vì bệnh vẩy nến đâu.
Thôi nào. Như vậy thật không công bằng.
Tuyệt.
Im đi.
- Được rồi. Này. - Ừm.
Nó chỉ để đạt được mục đích thôi, em yêu.
Em biết.
Anh có nghĩ đã quá muộn để học làm phi hành gia không?
Cái gì?
- Cái gì? - Không có gì.
Em có thể là vũ công chuyên nghiệp.
- Ồ, vậy à? - Vâng. Vâng.
- Em có kỹ năng sao? - Ồ.
Chờ đã, để em đứng lên.
Đứng dậy em làm tốt hơn nhiều.
- Được rồi. - Tốt hơn rất nhiều
khi em đứng dậy.
- Anh đã sẵn sàng chưa? - Rồi, rồi.
- Ái chà. - Là thể loại gì vậy?
Em không biết, nhưng cơ thể em cứ chuyển động ...
Chuyển động.
Điệu nhảy hiện đại đúng không?
- Đây là chuyên nghiệp. - Ồ.
Vì vậy, em rất cám ơn
nếu anh nghiêm túc vào lúc này.
Anh đang rất coi trọng em.
Và sau đó, chúng ta sẽ kết thúc với một kiểu gì đó như thế này.
Nhưng em không diễn cho anh xem nữa đâu,
bởi vì mới chỉ là điệu nhảy trong quá trình hoàn thiện.
Và vũ công chuyên nghiệp đang mệt mỏi,
nên muốn được âu yếm.
Ồ, bình tĩnh nào.
Tôi thề đấy, con đường này làm
cả đời mới xong.
Khi nào New Jersey sẽ làm xong?
- Đang trong quá trình hoàn thiện. - Không bao giờ.
À, nhân tiện, Ryan thế nào rồi?
Ồ, ý cô là cháu gái tương lai à?
Ôi Chúa ơi. Con bé thật xinh đẹp!
Huấn luyện viên đội tuyển nói con bé có thể bắt đầu vào năm tới.
Ồ, vậy à?
Nó đã ghi được 19 bàn mùa trước đấy!
- Nói với cô ấy kìa. - Ồ!
Ôi chúa ơi. Hai người phải rất tự hào về cô ấy.
Không thể tin là tôi vẫn chưa gặp cô bé.
Rất tiếc là Nathan và tôi
vẫn chưa xuống đó được.
Đừng lo. Ý tôi là, nó rất xa.
Chúng ta sẽ cố gắng đến thường xuyên hơn
khi bố đã già đi.
Vâng.
Tôi chỉ mới gặp bố của cô một vài lần,
nên không thể đổ lỗi cho khoảng cách.
Điều này thật điên rồ. Tôi xin lỗi.
Chờ đã, vậy hãy cho chúng tôi biết về
những chiếc váy cưới đang xem này.
Vâng, làm ơn. Cũng vì suy nghĩ về nó mà đêm qua tôi không ngủ được.
Im đi! Anh chỉ giỏi thể thao thôi.
Không, không phải. Anh ấy chỉ nghĩ chuyện đó sau khi xem những chiếc váy,
- chúng tôi định đến... - Vâng?
- hết quán rượu này đến quán khác. - Mmm-hmm.
Nhưng thực tế chúng tôi lại đi xem kịch.
- Vậy sao? - Không, không phải vậy.
Tại em nói chúng ta đã mua vé rồi.
Không. Chúng ta phải xem một thứ mà không ai khác muốn xem.
Ôi tuyệt. Điều đó thật tuyệt vời.
- Ừ, phải không? - Tuyệt vời. Tuyệt vời.
Này, cuối cùng cũng nói rõ ra rồi.
Được rồi, tôi nghĩ có thể hơi khó
để đưa anh đi xem kịch,
nhưng, để tôi kiểm tra xem...
Được rồi, bây giờ nó đang nói ...
Allie!
Coi chừng!
Đến rồi đấy.
Sao lại đưa cháu đến đây sớm như vậy.
Đúng, đó là...
thà đến sớm nửa tiếng
còn hơn trễ một phút.
Ông ơi, ông đã bao giờ chơi trò chơi điện tử nào chưa?
Chưa.
Cháu có khối óc tuyệt vời
nhưng cháu đang làm tan chảy nó bằng thứ vớ vẩn đó.
Được rồi.
Nathan.-
Chú Nathan gọi đấy. Trả lời đi.
Tại sao nó lại gọi cho ông?
Nghe đi.
Tưởng chúng ta không nói chuyện nữa.
Nathan. Nathan.
Bố... bố đang chở Ryan.
Đang đưa nó đến trường.
Bố sẽ gọi lại cho con ngay.
Vâng, bố nghe hết rồi. Bố đang đi thẳng đến đó.
Đợi bố cho con bé xuống, được chứ?
Thấy chưa, như vậy cũng không tệ lắm.
Mẹ nói mong hai người có thể tìm cách hòa hợp với nhau.
Ông... ông phải... Ông phải đi đây cháu.
Nhưng đến đây sớm thế này cháu như đứa ngốc vậy.
Ông xin lỗi.
Ông sẽ, uh...
No comments yet. Be the first to leave one.