ആദ്യത്തെ 196 വരികൾ.
Bởi vì mấy cái đó ở chỗ này nè, Lana!
Chỗ này là chỗ nào? Bên ngoài một trường dạy làm hề à?
- Ủa có vụ đó ở đây luôn hả? - Tôi không biết! Archer, coi chừng!
- Ta sẽ không thể bắt được hắn đâu! - Cô nên nghĩ tới chuyện đó...
trước khi đi đú trai!
- Tôi đú hết đấy. - Đồ phô trương.
Và nếu như anh không tìm cách chịch con nhỏ bồi bàn...
thì đã có thể chú ý rằng lính ODIN cũng nhúng tay vào rồi!
Cô ta là bà chủ đấy! Nếu cô không mù quáng vì ghen tuông...
- Ừ, chắc tôi ghen tị đấy. - Bước đầu tiên là thừa nhận nó.
Ghen tị rằng ODIN sẽ lại đánh bại ta lần nữa...
- nhờ thói trăng hoa của anh. - Đầu tiên...
- Ôi trời ơi. - Tuyệt, làm tốt lắm.
Im đi! ODIN sẽ không thể đánh bại Sterling Archer.
Chỉ có Sterling Archer đánh bại...
- Anh còn muốn nói hết câu không? - Cô còn muốn mở cái miệng rộng,
chuyên nói năng ác ý nữa không?
Rồi cái miệng rộng nào đã nói với con hầu bàn, anh ta là đặc vụ của ISIS?
Bà chủ. Và tôi đã có cách rồi.
- Thế à, để được chịch chùa chứ gì? - Cũng được. Bởi vì tôi không sát gái, Lana.
- Tôi tình cờ nhìn thấy hắn rồi. - Ồ vậy ư? Vậy thì...
Kasparov đâu? Được rồi, do anh gặp may thôi.
Ừ, may mắn hiếm có đó. Bởi vì tôi tình cờ...
- có nhận thức tình huống hoàn hảo, Lana à. - Archer.
- Không qua trường lớp nào đâu. - Archer.
- Như tâm tư của một nhà thơ... - Archer.
- Archer! - Để tạo nên câu chữ hoàn hảo.
- Archer! - Khỉ thật, tôi đang tưởng thưởng...
- Ồ. Tốt lắm, Lana. Cảnh báo tốt ghê. - Tưởng thưởng hay ghê, ôi.
- Cô nghĩ đó là ODIN làm không? - Không, chỉ có anh mới đánh bại chính mình thôi.
- Xin chào. - Barry.
Cảm ơn đã bắt Kasparov giúp chúng tôi nhé.
- ODIN đánh giá cao sự hỗ trợ này. - Vâng.
Và nếu thấy mệt mỏi khi cứ phải chơi trong ao làng...
- thì hai người biết tìm chúng tôi ở đâu mà. - Thế à, ở đâu?
Làng toàn đực à?
Trời, thậm chí danh thiếp cũng đẹp nữa.
Lana, nhìn này. Nó được in nổi đó.
Ờ được rồi. Tiếp theo là bĩu môi nè.
- Đó là thị trưởng Paris ... - Phô trương ghê.
Người cũng háo hức muốn biết như tao tại sao các đặc vụ ISIS
- lại đi khủng bố Paris! - Vì con lỡ đâm phải vài chiếc xe cảnh sát,
hay lỡ cán trúng mấy đứa diễn hí kịch.
Nên con không chơi theo luật nữa, nhưng sẽ có kết quả!
Ờ, miễn là mày bắt được Kasparov.
Ồ, à, về chuyện đó...
Đó là lý do bà ta chẳng bao giờ gặp chuyện gì tốt lành.
- Hoặc tôi ăn cắp hết của bả rồi. - Hả? Cái gì vậy?
Cô cần gì hả Pam? Giờ tôi bận nhiều chuyện rồi.
- Bận xem gì bậy bạ à? - Nhìn này!
- Mở máy. Này chẳng có gì cả. - Chà, cứ tiếp tục đi.
-Cô đâu phải đốc công đâu. - Xin lỗi, chuyện gì cơ?
Anh ta kiểu như kêu em về ODIN làm.
- Barry Dillon à? - Uh...
Barry "Với tình sử to bự cùng nhau" Dillon á?
Tụi em đâu có tình sử to bự gì đâu.
- Ôi trời ơi, Barry. - Ồ, đúng rồi. Cũng ngọt ngào quá ha?
Dùng gương phản xạ tia laze trở lại máy bắn à?
- Ôi trời ơi! - Xin lỗi, mất nhiều thời gian quá.
- Tôi lỡ đút vô trong cô rồi. - Không thành vấn đề.
- Nhưng... - Em chỉ muốn để mở các lựa chọn của mình thôi!
Vậy nên anh không được thở ra lời nào với Malory đấy.
Anh biết bà ta sẽ thế nào mà.
- ODIN à? - Vì con không được đánh giá cao ở đây...
Thế nào là đánh giá cao hả?
Chính xác! Đó là do toàn bộ thái độ của mẹ đấy!
Sterling Malory Archer,... tất nhiên là mày
- có thể tự do theo đuổi các lựa chọn của mình. - Chờ chút.
Nếu ODIN đưa ra cho mày một lời đề nghị tốt hơn, tao sẽ là người mẹ như thế nào
nếu tao ngăn cản đường đến hạnh phúc của mày?
Coi nào... chuyện gì vừa xảy ra ở đây vậy?
Tốt, bà ta tưởng tôi không đi à. Đoán xem.
- Tôi không cần bà ta nữa! - Còn tôi thì cần thẻ từ của anh.
Xin chào, làm ơn cho tôi gặp Barry Dillon? Ừ, tôi sẽ chờ!
Cứ chờ tới khi tôi vào làm ở ODIN đi.
Ừ, thẻ từ đâu?
- Nè. - Gia đình gì mà thích chọi đồ ghê.
Được rồi, vậy sau khi tôi gọi cho người bán bình hoa...
Đóng băng hết tài khoản của nó! Rồi cho tôi gặp Woodhouse.
Và ta sẽ xem Sterling sấp mặt thế nào...
khi nó không còn bú vú tôi nữa.
Woodhouse, bà ta đóng băng tài khoản của tôi...
và tôi cần phải mở két sắt, nên hãy mở cánh cửa chết tiệt này ra!
Tôi e là tôi không thể...
vì ISIS mới là người trả tiền thuê...
Chết tiệt! Ta thay cửa chống đạn hồi nào vậy?
Sau vụ Popeye, thưa cậu.
Đúng rồi. Chờ đã, vậy là ông đuổi tôi ra khỏi nhà tôi?
Vâng thưa cậu. Mặc dù nó làm tôi rất đau đớn.
Ông mới là người sẽ đau đớn đó Woodhouse!
Khi tôi lột hết da của ông, rồi khâu nó thành bộ đồ ngủ hiệu Woodhouse...
và sau đó đốt cháy rụi nó!
- Ê? - Chỉ còn tao và mày thôi Reggie.
Chàng trai à, mở xíu nhạc Mingus nghe nhé.
Chào, làm ơn cho gặp Barry Dillon?
Vâng là Sterling Archer... Ừ, tôi sẽ chờ!
Thôi nào!
Tôi sẽ gặp Ml6 ở trận bán kết vào Chủ nhật...
- và tôi sẽ cho chúng ra bã. - Cứ tập tiếp đi.
- Tôi nghĩ sẽ thử cách cầm mới này. - Nghe này.
Ông còn nhớ đã nhờ tôi chuyển lời mời làm việc cho Lana Kane không?
- Thương ghê, chừng nào cô ta qua làm? - Nhớ rồi ha?
Chuyện là vầy, nghe nè, tôi nghĩ là Sterling Archer tưởng...
- là tôi mời anh ta. - Archer? Cậu đùa à!
Tôi ước thế. Nhưng rõ ràng anh ta giỏi trong nghề đấy chứ.
- Rồi ra sẽ biết thôi. - Sao ông lại nghĩ thế?
Thật mỉa mai ấy nhỉ.
- Tôi xin lỗi, chân cậu sao rồi? - Trời mưa là nó lại đau.
Và cả khi tôi nghĩ tới Archer nữa, nên chẳng thèm để ý tới hắn.
Không, không, Barry, phải để ý chứ!
- Tức là thuê anh ta à? - Ừ!
Thế nào mẹ nó cũng nổi khùng cho xem.
Chắc lại do cách cầm gậy rồi.
Cô đóng băng hết tài khoản của Archer chưa?
- Cả trong và ngoài nước luôn ấy? - Đóng cả tài khoản ở đảo Man luôn rồi.
Ôi trời, phải trên đảo toàn phò đực cho chị em chúng mình không?
- Không. - Các người cứ chờ đi, không lâu đâu...
nó sẽ cầu xin tôi nhận nó trở về.
- Nó chưa gọi về phải không? - Nhưng mà bà ổn không hả Gái Mẹ?
Chà, ngoại trừ phải nghe giọng điệu quá đỗi quen thuộc của cô, thì tôi mừng hết sức.
- Thậm chí khi Archer về ODIN làm à? - Thôi đi. ODIN sẽ không tuyển nó đâu
Sau mấy trò ngu si của nó ở Berlin á?
- Lỗi của ai đây, hả Barry? - Của anh.
Anh đột nhập, bắn hạ hai điệp viên hai mang giỏi...
Và anh thấy phản ứng thích hợp là làm hỏng bộ đồ của tôi à?
- Cả áo sơ mi của tôi nữa. - Tôi xin lỗi.
Thế anh có chịu kéo tôi lên không?
- Không. - Tôi thành thật xin lỗi.
Xin lỗi hai cây thép nẹp
- và 16 con ốc vít titan trong chân tôi à? - Thôi nào, đừng có nhỏ nhen thế.
- Ừ, Barry. - Chuyện cũ bỏ qua đi.
- Ừ, Barry. - Vì cậu ta giờ là người trong nhà rồi.
- Đi cất đồ của cậu ấy vào văn phòng đi. - Chào, Barry.
Barry, xin chào.
Tôi tự hỏi lời đề nghị hấp dẫn của anh vẫn còn chứ?
Không, đồ ngốc, về chuyện việc làm kìa.
Không, tôi vẫn đang xem xét các lựa chọn.
Chắc chắn sẽ được nhận thôi. Chúng tôi mới nhận một người...
nhưng không biết người đó có hợp hay không.
Anh không hiểu tại sao em lại cần cái này.
Vì đây là một cơ hội lớn của em...
và em cần phải thật tự tin.
Trong buổi phỏng vấn à?
Trông tuyệt đó.
Ừ, khá tốt thật.
- Thử đi, không mất phí đâu. - Cái gì, đánh bóng ra ngoài luôn à?
Đừng lo lắng về nó. Tôi có thỏa thuận rồi, 90 xu một quả bóng.
Được thôi.
Trời, cậu có thiên phú đấy.
- Cá là cậu có chơi bóng quần hồi nội trú. - Ừ, mất 13 năm đi học đấy.
Mười ba năm? Cái gì, bà ta cho cậu học cả mẫu giáo luôn à?
- Chúa ơi, điều đó chắc hẳn rất khó khăn. - Không, tôi... tôi thấy thích mà.
Có nhiều bạn tốt nè.
Họ từng như người thân của tôi vậy.
Nhắc mới nhớ, mẹ cậu thế nào rồi?
Thôi đi, dám cá là bà ta chẳng nhớ gì tới tôi đâu.
Vì nó sẽ về đây và than khóc với mẹ nó thôi.
Cũng giống như kỳ nghỉ Giáng sinh đó khi tôi chuyển nhà...
và quên gửi địa chỉ mới tới cái trường nội trú ngu ngốc của nó.
Thế là nó đã tự mình đi tàu vào thành phố.
Nó không biết tìm trong danh bạ điện thoại luôn? Chín tuổi, và cầu cứu...
trong đồn cảnh sát như con gái vậy.
- Nghe xong cô hiểu không? - Thực ra thì cũng nhiều.
Thôi im đi. Tôi cá là cô vô sinh rồi.
- Ôi trời, vào ngày Giáng Sinh luôn? - Thật ra thì ngay đêm Giáng Sinh luôn.
Chà, Framboise đáng yêu từ phòng nhân sự...
...có vài giấy tờ cần cậu ký đấy.
Sao cậu không đi theo cô ta tới...
- vị trí ngon lành trong văn phòng đi nào. - Vâng.
Chỗ đó có bộ sofa được phủ bằng Scotchgard đấy.
Hiểu ý tôi chứ?
- Tôi nghĩ là tôi hiểu. - Nó có khả năng chống lại các vết bẩn đấy.
- Rồi, rồi, tôi hiểu rồi. - Tốt.
Vì chúng ta là một gia đình lớn.
- Anh kêu ca gì thế? - Trời, để xem.
Em sắp phỏng vấn cho ODIN...
nơi của Barry "Ở truồng bắn tia laze mà quên kể anh nghe" Dillon.
ODIN đâu phải chỗ có mấy đứa sinh viên năm nhất trong ký túc xá chạy lòng vòng đâu.
Tôi xin lỗi, Framboise, không nên là cô.
Ý tôi là, rõ ràng cũng không nên là tôi. Nhưng đây là chỗ làm việc...
- Anh không quan hệ với gái ở ISIS à? - Thường xuyên, nhưng mà...
Cô biết đấy, nó không được phép. Có thể còn bất hợp pháp nữa kìa.
- Còn ở đây... - Ở đây chúng ta là một gia đình lớn.
Ừ, và chuyện gia đình thực sự làm chuyện này trở nên rùng rợn đó.
- Vậy ta thử chơi cửa sau nhé? - Ừ, thử liền đi.
Đừng dây bất cứ gì lên bộ đồ cũ kỹ đó nha.
Cậu không có việc gì làm ngoài õng ẹo và trố mắt ra đó nhìn à?
Cả triệu việc đấy. Nhưng Cheryl sợ không dám vào đây...
vì vậy tôi đã dành chút thời gian từ lịch trình làm việc bận rộn của mình...
để tới đây nói với bà là bà có điện thoại kìa.
- Sterling gọi à? - Tôi chắc chắn là tôi không biết đâu.
- Cậu có biết cậu là một con đũy chó không? - Bà sẽ nhớ cuộc trò chuyện này chứ?
- Có lẽ không, không đâu. - Thế thì biến mẹ đi.
Coi cách ăn nói kìa. Bà hôn mẹ mình bằng cái miệng đó à?
Để thằng nhỏ yên đi.
Và sao ông dám cướp con trai tôi khỏi tôi hả?
No comments yet. Be the first to leave one.