ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Dừng!
Thứ lỗi cho tôi.
Một chuyến đi dài từ Mantua
lâu rồi không có không khí trong lành và tập thể dục.
Chúng ta sẽ vào Paris trong 1 giờ nữa.
Tôi đã không gặp nhà vua từ khi còn nhỏ.
Ông ấy hầu như không đổi.
Nói đi, các anh, anh biết gì về Thụy Điển?
Nó có tuyết... và rất lạnh.
Nó sẽ là nhà của tôi sớm thôi.
Tôi tự hỏi nếu tôi có thể nhìn thấy mặt trời ấm áp của Ý một lần nữa.
Vào trong đi!
Đưa công chúa vào xe ngựa ngay! Vào trong! Vào trong!
Francesco, anh không sao chứ?
Tôi ổn, thưa công chúa. Người không sao chứ?
Tôi không sao, ơn Chúa.
Bọn Tây Ban Nha.
Cuộc phục kích này không phải ngẫu nhiên.
A Marriage of Inconvenience thachxyz123
Tại sao chúng ta dừng lại? Không phải là Tổng giám mục đang chờ chúng ta sao?
Chúng tôi sẽ đưa cô đến chỗ ông ấy nhanh thôi. Mời ngồi.
Sao vậy? Tại sao các cậu đưa cô ấy đến đây?
Chúng tôi bị phục kích trên đường.
Bởi một đám người cầm tiền Tây Ban Nha.
Tây Ban Nha sẽ không bao giờ đứng yên khi đối mặt với liên minh
giữa Thụy Điển và Pháp.
Ý cậu là công chúa có thể trong vòng nguy hiểm?
Không cần phải lo đâu. Chúng ta đang ở trong Paris.
Cô ấy sẽ an toàn tuyệt đối.
Ngay khi cô ấy nghỉ ngơi xong, chúng tôi sẽ đưa cô ấy đến Tổng giám mục, như kế hoạch.
Lần trước tôi bại trận rồi. Không có các cậu, cô ấy sẽ bị giết.
Đừng khắc khe với bản thân vậy. Anh đã cố hết sức rồi.
Không đủ đâu. Nếu có tổn hại cho cô ấy...
Đừng lo. Cả hai người đều được bảo vệ lúc này.
Cho tôi qua.
Vào đi, de Barville.
Ông đã gửi cho tôi?
Em họ nhà vua, công chúa Louise của xứ Mantua,
được hứa hôn với Thái tử Thụy Điển.
Ngự lâm quân hộ tống cô ấy đến Paris như chúng ta nói.
Và ông muốn tôi chịu trách nhiệm về an ninh của cô ấy
khi cô ấy đến Paris?
Ông nhớ cái này không?
Nó là bản ghi chép về quyết định của hội đồng nhà vua để từ chối
tiền chuộc theo yêu cầu của Tây Ban Nha để thả tôi... khỏi nhà tù.
Giờ, ông phải hiểu,
vấn đề rất phức tạp.
Hội đồng phản bội tôi. Ông phản bội tôi.
Tại sao?
Lệnh của tôi đến từ Hồng y Richelieu.
Ông ấy muốn không trả tiền chuộc.
Tại sao ông ấy lại bỏ một đầy tớ trung thành như vậy?
Hồng y cảm thấy ông...
có lẽ...
không hoàn toàn...
hiểu biết.
Tôi đã dành 5 năm trong địa ngục đó.
Chuyện này liên quan gì đến công chúa Louise xứ Mantua?
Tôi muốn ông là người đầu tiên biết-
cuộc hôn nhân của cô ta sẽ không thuận lợi
như dự kiến.
Nhà vua biết không?
Tôi phải báo trong cuộc họp hội đồng.
Liên minh chặt chẽ giữa Pháp và Thụy Điển là rất quan trọng.
Không may, kế hoạch đã thay đổi.
Cầu chúc cuộc hôn nhân sắp tới này
trong yên bình và hạnh phúc.
Và mong cho công chúa Louise mẹ tròn con vuông.
Nhân danh Chúa...
.. Amen.
Amen.
Hi vọng cho sức mạnh và thống nhất trong tương lai của Pháp
lưu giữ trong cuộc hôn nhân trọn vẹn của con.
Con mong cuộc hôn nhân của con sẽ hạnh phúc.
Hạnh phúc là mong muốn ích kỷ.
Con phải cầu nguyện cho bổn phận của mình.
Tầm nhìn tốt, ẩn núp tốt, một tầm nhìn toàn diện
và dễ chạy ra lối thoát.
Tên sát nhân biết hắn làm gì. Chuyện này đã được tính trước.
Tại sao là một cái nỏ?
Từ khoảng cách này, chính xác hơn là dùng súng hỏa mai.
Và dễ dàng che giấu hơn.
Công việc xuất sắc, Ngự lâm quân!
Người của Chúa bị giết dưới mũi của các cậu!
Và các cậu để tên sát nhân trốn thoát.
Nếu công chúa không trượt ngã, cô ấy có thể đã chết rồi.
Cô ấy là mục tiêu.
Có người định cản trở cuộc hôn nhân này.
Công chúa không thể ở chỗ của Tổng giám mục, như đã bàn.
Cô ấy phải được đưa đến Louvre vì sự an toàn của cô ấy.
Giả sử cậu có thể quản lý một công việc đơn giản như vậy...
mà không mất cô ấy?
Đặt làm, thép chất lượng cao, cây trâm ngắn, xuyên giáp.
Một vũ khí ám sát thật thụ.
Cổ điển nhưng nguy hiểm.
Ai vẫn còn làm vũ khí như vậy chứ?
Có gần 6 người làm vũ khí còn lại
trong Paris với kĩ năng cần thiết.
Nhưng chỉ có một người muốn xem xét việc thuê họ đến Tây Ban Nha.
Một người với lòng hận thù chống lại vua và đất nước.
Boucher.
Một tín đồ đạo Tin Lành và người sống sót trong cuộc bao vây La Rochelle.
Và là một nghệ nhân thật thụ. Tôi có ý định đặt hàng một cái cho mình.
Cậu biết đó không phải là một ý tồi.
Làm sao chúng ta kéo hắn ra khỏi chỗ trốn chứ?
Chúng ta sẽ liên lạc.
Bệ hạ?
Đi đi!
Ta muốn ở một mình.
Nhà vua sẽ không tiếp khách.
Cuộc viếng thăm của hoàng hậu sẽ giúp cho tinh thần của ông ấy.
Tâm trạng của ông ấy nhạy cảm. Ông ấy bị chìm trong nỗi sợ.
Ông không thể làm gì khác sao, Rochefort?
Nhà vua sẽ nghe ông.
Bệ hạ, thần đây, Rochefort.
Nhà vua không khỏe.
Ông ấy sẽ khỏe lại thôi.
Ta muốn đuổi Milady ra khỏi cung điện của ta
và ta không muốn đón công chúa Louise!
Ông có thể làm được.
Người ta sẽ nghĩ người chống lại cuộc hôn nhân.
Vô lý.
Chỉ cần cho nó vui vẻ
và nhìn nó đi đến Thụy Điển ngày mai.
Sự hiện diện của người sẽ cần thiết, ở cuộc họp hội đồng.
Đại pháp quan Dupre đang làm một chuyến đi đặc biệt để có mặt ở đây.
Thần có thể chăm sóc công chúa Louise
nhưng người nên chào đón đại pháp quan của người.
Oh, tốt lắm. Nhưng trong khi đó, ta sẽ đi ngủ.
Ta rất là mệt!
Không phải là ngẫu nhiên, đúng không?
Vụ ám sát này, kẻ đã tấn công chúng ta trên hành trình,
chúng theo tôi, phải không?
Đồn đoán vô nghĩa. Không có gì phải lo hết.
Nếu tôi sẽ chết, tôi nên chuẩn bị tinh thần.
Không có gì xảy ra đến cô đâu.
Đây là tòa nhà an toàn nhất trong nước Pháp.
Anh ở lại chứ?
Miễn là cô cần tôi, có.
Nếu chúng ta có thể ở Mantua, Francesco.
Chúng ta đã hạnh phúc ở đó. Cuộc hôn nhân này là bản án tử hình của tôi.
Thứ lỗi cho tôi một chút.
Mọi chuyện ổn chứ?
Em đã gửi thư về cho chồng.
- Em phải nói cho ông ấy ngay, về chúng ta. - Anh nên đi cùng em.
Không, em phải nói một mình. Em nợ ông ấy nhiều.
Nếu em cần gì, em biết anh ở đâu rồi đấy.
Ở với công chúa Louise xinh đẹp.
Em nên ghen chứ?
Cô ấy đính hôn rồi.
Em đã kết hôn rồi đấy. Điều đó có cản anh đâu.
Tôi thấy bối rối, cô Marguerite.
Tôi nghĩ cô vào triều để kiếm một cuộc hôn nhân tốt đẹp rồi chứ.
Ông biết rồi à.
Thì tại sao cô ép tôi
tiết lộ cho thế giới chi tiết bẩn thỉu cuộc sống riêng tư của cô?
Ông không được làm vậy. Nó sẽ hủy hoại tôi.
Cô không cho tôi lựa chọn nào cả.
Ông đòi hỏi tôi quá nhiều.
Tôi hỏi thông tin về hoàng hậu
và cô không thể cung cấp cho nó.
Nên tôi phải giả định cô muốn tôi nói chuyện với bố cô.
Không...
Không! Sự xấu hổ...
nó sẽ giết ông ấy.
Xin ông...
Tôi sẽ cho cô một...
cơ hội cuối cùng.
Bất cứ điều gì, bất cứ điều gì.
Tôi sẽ làm bất cứ điều gì.
Aramis đeo một cây thánh giá nạm ngọc.
Đưa nó cho tôi.
Tôi biết nó.
- Tại sao? - Không phải việc của cô.
Làm như tôi yêu cầu và danh tiếng của cô có thể được cứu rỗi.
Ta đã nhận tin của nàng.
Vậy cuối cùng thì nàng đã làm xong nhiệm vụ và đã nhắc tên ta cho nhà vua chưa?
Không, không phải chuyện đó.
Lý do duy nhất ta cho phép cô vào vị trí này
là để giành cho ta lợi ích tại cung điện!
Nó đã không xảy ra...
và rõ ràng không bao giờ thực hiện được.
Đến lúc cô về nhà rồi.
Cô sẽ báo cho hoàng hậu là cô sẽ đi.
Tôi sẽ không làm vậy!
Đừng kiểm tra sự kiên nhẫn của ta!
Tôi đã ra quyết định.
D'Artagnan và tôi...
chúng tôi yêu nhau.
Chúng tôi sẽ xây dựng một cuộc sống cùng nhau.
Cô là vợ ta và cô sẽ làm như ta nói.
Thu xếp hành lý và về nhà ngay hôm nay.
Nếu cô không làm như ta nói,
ta sẽ quay lại và tự kéo cô đi!
Em nợ mạng sống này cho sự siêng năng và lòng dũng cảm của Lính ngự lâm của chị.
Chúng ta đều nợ nhau mà.
Điều đáng tiếc là họ không thể ngăn chặn cái chết của Tổng giám mục.
Không ai có thể làm được.
Ông không có mặt ở đó, thưa bá tước,
nên ông không thể biết hoàn cảnh thế nào.
No comments yet. Be the first to leave one.