The Haunting of Hill House

The Haunting of Hill House

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

സീസൺ 1

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

The Haunting ofll House S01E09 1080p BluRay DD5 1 x264-DON
കമന്ററി എഴുതിയത് huyheo09

ടാഗുകൾ

BluRay
x264
1080
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2020-10-19
ഡൗൺലോഡുകൾ: 50
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: No

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.

LOẠT BẢN GỐC NETFLIX

Liv.

Em ngủ quên hả?

CĂN NHÀ HILL TRƯỚC CƠN BÃO

Chắc là vậy.

Anh sẽ bế chúng lên phòng.

Không cần. Em sẽ ôm chúng khi còn có thể.

Anh còn nhớ hồi Steve và Shirl bé thế này không?

Có.

Chúng đã lớn, chắc chắn là vậy.

Chẳng mấy chốc ta sẽ không được thấy chúng ngủ say sưa thế này.

Chúng sẽ lại như Theo, em không thể ngăn được điều đó.

Anh hiểu con bé mà.

Nó chưa bao giờ nũng nịu, kể cả hổi nhỏ.

Ước gì em có thể đóng băng chúng.

Giữ cho chúng mãi bé bỏng thế này.

Tay em tê à?

Không, em...

Em đi cùng chứ?

Ừ.

Ừ.

Đi nào, con yêu. Về giường ngủ nào.

Biên Dịch: Linh Trần

Chúa ơi, cơn dông dữ quá.

Chắc là chúng tôi đã ngủ một mạch.

Tôi ghét dông bão.

Ghét lắm.

Từ khi còn bé.

Và cơn dông này...

Tôi cũng ngủ một mạch, nhưng nó lại cho tôi những giấc mơ kỳ lạ.

Tôi thì thích dông bão.

Chúng làm tôi thư giãn.

Nhưng con gái tôi thì lại sợ chúng.

Hy vọng nó vượt qua được nỗi sợ đó.

Chắc đó là cảm giác của chúng ta khi còn bé.

Chưa từng thay đổi.

Tôi cũng nghĩ vậy.

Năm tôi 12 tuổi, bố tôi đột ngột qua đời.

- Tôi rất tiếc. - Tôi cũng thế.

Do tai nạn xe hơi, và...

Một ngày nọ ông ấy vẫn còn đó, nhưng hôm sau thì không.

Tôi không biết phải đối mặt với chuyện đó thế nào.

Tôi chết lặng.

Thậm chí còn không khóc.

Kể cả ở đám tang.

Điều đó là bình thường.

Nhất là với một đứa trẻ.

Vài ngày sau đám tang,

mẹ để tôi và em gái ở nhà.

Tôi ngồi trong phòng khách

trên chiếc ghế dựa của bố.

Nó luôn khiến tôi cảm thấy thật nhỏ bé khi ngồi đó.

Rồi đột nhiên,

cảm xúc trào dâng,

cuối cùng tôi cũng cảm thấy hết.

Tôi bắt đầu khóc ầm lên.

Nó như là...vỡ đê vậy.

Rồi sau đó, tôi nghe thấy tiếng gõ ở cửa sổ.

Mưa.

Tôi thấy thật kỳ lạ, vì trước đó trời vừa mới nắng

và đáng ra không thể mưa,

nhưng trời mưa...

trời mưa như trút nước.

Tôi nghĩ chắc phải là mưa đá.

Phải là mưa đá mới ồn đến vậy.

Thế nên tôi khóc to hơn,

và mưa đá cũng to hơn.

Tôi từng thấy mưa đá, nhưng không như thế.

Không hề, nghe như mấy viên đá,

như sỏi ấy.

Một cửa sổ trong phòng em gái tôi bị vỡ,

và Janet hét toáng lên, rồi tôi chạy lên đó và...

Tôi có thể thấy nó.

Đó là đá.

Đó là những viên sỏi nhỏ màu đen

đập vào cửa sổ, nảy lên ở nền đất bên ngoài.

Tôi cũng thấy viên sỏi làm vỡ cửa sổ,

nằm ngay trên tấm thảm.

To cỡ này.

Rồi mẹ tôi chạy vào,

và tôi nhớ là đầu bà ấy chảy máu.

Bà ấy bị đá rơi trúng khi đang chạy ở lối vào nhà.

Rồi bà ấy tóm lấy tôi và Janet,

ôm chặt bọn tôi, và chờ cơn mưa đi qua.

Rồi cơn mưa bất chợt dứt,

như lúc nó bắt đầu.

Lặng thinh.

Hiện tượng đó đã từng xảy ra.

Harrisonville, Ohio, năm 1901, lúc ấy trời đổ mưa

với những viên đá nhỏ khắp thị trấn.

Rồi một lần ở Sicily, nhưng đó là do núi Etna.

Nó phun ra đá bọt lên vùng Sicily.

Sách Khải Huyền cũng nói đến hiện tượng này.

Thế ư?

Nó viết, "Những cục mưa đá nặng một ta-lăng."

Một ta-lăng nặng bao nhiêu?

Tôi nghĩ là khoảng 34 kg.

Ừ, chắc chắn không phải như vậy.

Thế giới không bị hủy diệt, nhưng...

tôi luôn nghĩ...

tôi...

Tôi đã nghĩ đó là lỗi của tôi.

Là do tôi.

Tôi đã có...

những cảm xúc khó chịu và đen tối nhất đời mình hồi đó,

và tôi bắn những cảm xúc đó lên trời cao,

rồi chúng hội tụ lại trên bầu khí quyển,

và rơi xuống lại tôi.

Khi bố tôi mất, tôi đã khiến trời đổ mưa sỏi.

Mấy điều này nghe rất thuyết phục khi chị còn nhỏ.

Chỉ khi lớn lên mình mới thấy điều đó thật kỳ quặc.

Cô từng nói gì với tôi nhỉ?

"Vì có nhiều thứ ở Thiên đàng và Trái đất..."

"Horatio à,

còn hơn cả giấc mơ trong triết lý của anh."

Thôi nào, đừng là bây giờ.

- Chị nói là không, Luke. - Đi mà?

Sao thế?

Nó muốn lấy quần áo của con.

Được rồi.

Không phải cho con, mà cho Abigail.

Em không được lấy đồ của chị cho người bạn tưởng tượng của mình.

Bạn ấy không phải tưởng tượng!

Xin con, đừng có hét lên.

Abigail là người thật,

nhưng quần áo của bạn ấy không đẹp như của chị.

Quần áo của bạn ấy cũ lắm.

Em tưởng chị thích quần áo mới,

đã vậy chị còn có rất nhiều quần áo.

Mẹ?

Không thể cho bạn ấy quần áo của chị con được.

- Abigail không có thật, Luke à. - Có đấy.

- Cho mẹ biết nơi Abigail sống đi. - Ở trong rừng.

Các con chơi vui vẻ nhé.

Cần gì cứ gặp mẹ ở phòng đọc sách.

Phòng nào là phòng đọc sách?

Đừng làm phiền mẹ.

Gần đây mẹ không được khỏe.

Các con tôi.

Mẹ...

Mẹ!

Mẹ!

Ý em, đó là hai đứa sinh đôi.

Em biết là thế.

Em không biết vì sao mình biết được, nhưng em...

em biết.

Chúng đã trưởng thành, nên em không nhận ra chúng ngay,

nhưng càng nhìn,

em lại càng nhận ra.

Đó là Nellie.

Luke.

Thật kinh khủng.

Quả là một cơn ác mộng.

Rõ ràng em đã ngủ thiếp đi trong lúc đọc sách.

Ừ.

Tất nhiên.

Đó là giấc mơ kinh hoàng.

Anh biết đấy, dạo này em...

Em chỉ...

Cơn đau đầu diễn ra gần như thường xuyên

còn...

những giấc mơ thì rất sống động.

Có cảm giác những giấc mơ ấy còn thật hơn đời thực?

Anh nghĩ có thể...

Gần đây cả hai ta đều thấy hơi lú lẫn.

Anh vẫn không tin mình lại cho tay vào quạt.

Đau chết đi được.

Anh thấy mình thật ngu ngốc, em hiểu chứ?

Anh không biết là do...

mốc hay hóa chất hay tiếng động dưới đó,

mà anh cứ thấy...bị phân tâm.

Anh không thể tin là mình không nhìn.

Anh tưởng dây cắm đã được rút ra. Đáng ra phải thế.

Có thể anh đã đặt nhiều áp lực lên Stevie tội nghiệp.

Nó cứng rắn mà, nó lo được.

Anh yêu.

Anh yêu, có người ở trong nhà.

Hugh.

Đi nào.

Mau chân lên.

Tôi thích cách cô bố trí căn phòng.

Nó từng là phòng thay đồ của tôi.

Sau đó là phòng cho trẻ con.

Tôi đang mơ, phải không?

Dĩ nhiên rồi.

Tôi và cô là giấc mơ, chúng ta là giấc mơ.

Cô thật đẹp, nhỉ?

Một quả cà chua tươi ngon. Willie sẽ thích cô lắm.

Và căn phòng này,

xin thề là tôi có thể nghe thấy âm thanh của thành phố.

Chúa ơi, tôi nhớ âm thanh ấy quá.

Tiếng còi xe luôn làm tôi cười.

Ngồi đi.

Bà mẹ ơi, xin lỗi vì nói điều này, nhưng cô thấy mệt lử, phải không?

Muốn tâm sự về điều đó chứ?

Tôi không chắc.

Do giấc mơ của cô đấy.

Tôi...

Tôi nghĩ tôi từng có một cái cũi ở đây.

Tôi vẽ những con thuyền màu xanh lên nó,

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left