ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
SẢN XUẤT BỞI HÃNG PHIM K&S
Tôi thề, tôi hiểu anh.
Khi phát hiện, tôi đã nghĩ…
"Mình hiểu gã này".
Vì trong một thế giới lý tưởng, có lẽ tôi cũng sẽ giết Emilio.
Nhưng Cárdenas, đây không phải thế giới lý tưởng.
Đây là thế giới hiện thực.
Và ở thế giới đó, tôi biết đến màn này của trò chơi,
điều tôi có thể làm chỉ là
kiềm chế bản năng của ông mục sư này.
Để ông ấy thành Tổng thống Cộng hòa.
Nhưng mình tôi không thể.
Tôi cần anh giúp.
Tôi cần anh thú nhận.
Nhưng không chỉ về Badajoz.
Tôi cần anh nhận tội cho mọi vụ lạm dụng ở nhà trẻ
đã bị tố cáo. Anh đã phạm tội.
Như thế Emilio sẽ vô tội
và được xóa mọi cáo buộc.
Chưa có đơn tố cáo, nhưng…
Ai biết được. Tin lan nhanh
và sớm muộn tin này cũng bị công bố.
Và rõ ràng,
anh phải nói mình đã muốn giết Emilio.
Vì ông ta bắt được và định tố cáo anh.
Hợp lý đấy nhỉ?
Anh điên rồi.
Tôi sao?
Có lẽ vậy.
Dù tôi điên, anh vẫn phải làm theo lời tôi.
Vì lợi ích của mọi người.
Anh nghĩ sao?
Cho phép tôi nhé?
Nghe này, anh cứng đầu quá, Cárdenas.
Con Cá của anh đây.
Hy vọng họ không nặng tay với anh ta.
Để tôi nói với anh ấy.
Dĩ nhiên.
- Anh ổn chứ? Bị thương không? - Bọn tôi ổn.
Đừng…
Đừng lo về chúng tôi.
Đừng…
Đừng làm khó bản thân.
Jonathan đâu?
Nó ở cùng tôi khi họ bắt tôi đi.
Nhưng họ không hại nó.
Thật đấy.
Đừng lo.
Nếu họ thả tự do, hôm nay anh đi được chứ?
Hai người đều có thể?
Tôi đi được.
Đừng lo.
Anh và tôi đều có ưu tiên, anh bạn ạ.
Tôi tôn trọng ưu tiên của mình.
Anh có thể làm thế không?
Tôi có thể.
Anh cần viết những gì tôi nói.
Phải là chữ anh để không ai nghĩ người khác viết.
Cầm đi.
Anh biết viết chứ?
Tôi phải thấy Tadeo và cậu bé lên xe buýt đến nơi họ muốn.
Viết và ký đi.
Không còn thời gian. Tôi sẽ làm sau.
Tôi có thừa thời gian.
Tôi phải thấy họ tự do đã.
NHẤN NÚT ĐỂ NHẬN VÉ
VÌ LỢI ÍCH CỦA NỀN CỘNG HÒA
Lên máy bay thì nhắn cho anh.
Ừ, trước đó em cũng sẽ nhắn liên tục.
Khi em gửi hành lý,
khi em lên cầu thang,
khi đến khu nhập cảnh…
Nhắn bao nhiêu cũng được.
Nhưng em lên máy bay anh mới yên tâm.
Anh sẽ nộp báo cáo khi em xác nhận đã lên máy bay.
Julio, đây…
Đây không phải là tạm biệt chứ?
Anh sẽ sớm đến. Anh đã hứa với em.
Ngay khi anh có thể.
Anh đã hứa với em, và anh sẽ lại hứa.
Điều quan trọng bây giờ là em an toàn.
Xem này.
Anh có ghi chú của Remigio với toàn bộ thông tin.
Về mọi cậu bé hắn bắt từ nhà trẻ.
Sẽ mất vài ngày.
Có thể một tuần, nhưng anh hứa với em
chúng ta sẽ sớm ở bên nhau.
Phải. Trước khi em bắt đầu lộ bụng.
Được rồi.
Tạm biệt.
- Đi an toàn. - Cảm ơn anh.
Không có cách xử lý.
Với sự biến mất của Brian và mẹ cậu bé,
chúng ta không có nhân chứng.
Thật tệ khi biết những cậu bé đó gặp nguy
và chúng ta không thể giúp gì.
Trừ khi tôi quên điều gì đó.
Tôi không nghĩ thế.
Ta chỉ có một báo cáo mất tích, nhưng chả dùng được thông tin gì.
Không thể. Không nhân chứng, manh mối…
Và thời gian cũng cạn dần.
Trừ khi…
tôi dùng lá bài cuối.
Thuyết phục Cárdenas thú nhận
điều anh ta thì thầm vào tai tôi.
DỊCH VỤ NHÀ TÙ LIÊN BANG
Thưa ngài.
- Chào. - Chào.
Công tố viên Roberta Candia.
Xin cho gặp tù nhân Remigio Cárdenas gấp.
Hiện tại không thể.
Tôi nói là việc gấp mà. Lúc khác không được. Cần ngay.
Vâng, nhưng anh ấy đang kiểm tra sức khỏe.
Không thể nào.
Không sao, không lâu. Tôi sẽ đợi. Cảm ơn.
Tin tốt đây.
Phần việc của bọn tôi đã xong.
Remigio, bọn tôi đi đây.
Đừng lo.
Sẵn sàng chưa?
Nào. Bắt đầu viết đi.
"Tôi…"
phẩy,
"Remigio Cárdenas",
phẩy,
"xin khai nhận với người có thẩm quyền,
rằng ở Buenos Aires,
vào ngày…"
Hắn là của các anh.
Chuyện gì thế?
Đi thôi!
Chuyện gì thế?
Đi thôi!
Đang xảy ra chuyện gì?
Cho gặp Remigio Cárdenas!
Tình huống khẩn, cố vấn. Cô không được vào.
- Giao thức này không… - Kệ mẹ giao thức!
Cái quái gì vậy?
Đi nào!
Đi nào!
Ôi, không!
Hạ anh ấy xuống!
- Hạ xuống! - Đã chết.
Bọn tôi đã kiểm tra mạch.
Cảm ơn.
- Chào. - García Mistral.
Xin chào.
Khách mời xin rẽ tay phải.
Cảm ơn.
Cái này được rồi nhỉ?
- Chào cưng. Vào đi. - Chào cô.
- Cháu xin phép. - Vào đi.
Cháu khỏe không?
- Vui chứ? - Ổn ạ. Vâng.
Vào đi. Cứ tự nhiên như ở nhà.
Để nó ở đằng kia.
- Magdalena sắp xong rồi nhỉ? - Vâng.
Chà, coi này…
Làm con bé thật xinh vào.
Đã xinh rồi còn xinh hơn.
Nói thật nhé.
Với cô, thông báo của tổng thống
về quy tắc đạo đức dân sự hay gì đó,
chả mấy quan trọng.
Nhưng chúng ta đã quyết ở bên ông ấy,
và nếu vậy ta sẽ phải thật rạng rỡ.
Magdalena,
con đẹp lắm rồi. Để Celi ngồi đi.
Tên cô là gì nhỉ? Tôi chưa nghe thấy mẹ nói.
Celeste, chào chị.
Không, tôi vừa trang điểm, xin lỗi.
Đứng dậy và để bạn gái của Pablo ngồi nào.
Làm hết sức nhé. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nó kìa.
- Con làm gì vậy? - Sao ạ?
Con sẽ làm rối tóc.
Kiểu tóc của con hỏng mất.
Thật phí tiền cho con.
Oscar!
Oscar!
Thôi nào cưng. Chuyện gì thế?
Gì mà nhặng lên thế?
Anh biết Pablo có bạn gái chứ?
Không.
Chà, có đấy.
Cô ta ở đây và mẹ đối xử
như thể cô ta là Nữ hoàng Anh.
- Lạ nhỉ? - Rất kỳ lạ.
Không phải một ả gái gọi được thuê để không ai nghĩ nó kỳ quặc đấy chứ?
Giờ Pablo muốn làm mục sư,
nó cũng phải trông ra dáng.
Em không rõ. Cô ta không giống gái gọi.
Nhưng em không ưa cô ta.
Sao anh không hỏi Pablo có chuyện gì?
Trong nhà này chỉ có đôi ta là bình thường.
Em không muốn cạnh tranh.
Thế là được.
Đừng sửa nhiều quá. Tôi thích độ dài.
Và bạn gái em thấy sao về tóc mai?
Celeste à?
No comments yet. Be the first to leave one.