ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Được rồi, mọi người, các em có 15 phút.
Viên đá ở trên con đường, và tôi muốn các cậu tìm nó.
Có bao nhiêu viên đá chúng ta cần tìm?
- Hai. đá thạch anh và viên đá sao băng. - Được rồi, chúng ta hãy xem ai tìm thấy trước nhé.
Một viên ở đây.
Cậu đúng là một tay săn đá, Clark.
Này, Clark.
chào, Lana.
Khi nào thì toàn bộ ngành địa chất mới làm công việc mất vệ sinh của họ?
Không có sự may mắn đó đâu?
- Người nào đó huyênh hoang rằng sẽ đào bới nó. - Tớ xin lỗi...
...nhưng tớ nhận thấy môn địa chất học thậm chí còn vô vị hơn cả đại số học.
Tớ đã có thể đặt hàng viên đá trên mạng và họ mang đến tận nhà cho tớ.
Này, Holly, cậu có muốn một mảnh của viên đá sao băng ko?
Ồ, tớ đã có nó ở bên kia rồi. Dù sao cũng cảm ơn cậu.
Không có gì, bất cứ khi nào.
Này, kẻ thua cuộc, thôi quanh quẩn khỏi bạn gái của tao, rõ chứ?
Tiếp đây, Tao sẽ ném viên đá của mày sang thị trấn bên cạnh đấy.
- Ừ, Tao muốn thấy mày thử xem. - À, được thôi?
May cho mày vì thầy giáo là bố mày đấy.
Eric?
Ta đã bảo con phải tự chủ như thế nào?
- Bọn họ, kính của con giữ lại nhiều hơi nước. - Trở lại với công việc, Eric.
- Nhưng, Bố... - Ở đây ta là thầy mùa hè.
Con có 10 phút để hoàn thành công việc. Tốt hơn là con nên tìm thấy hết những viên đá.
Thật may mắn vì ông ấy ko phải cha mình.
Có ai nhìn thấy Eric ko? Hình như cậu ấy đi một mình.
Em sẽ tìm cậu ấy.
Eric! Eric!
Kẻ bóc lột
Clark!
Bố cần con giúp đấy.
Bố đang gay go với đống cỏ khô này,...
Con trai.
Con ổn chứ?
Vâng, con hơi mệt chút thôi.
Trục xe bị mắc kẹt trong bùn và...
- Con bò cái sẽ ko tự lo thức ăn được. - Đúng vậy. Con có thể giúp bố một tay?
- Sẵn sàng rồi chứ? - Sẵn sàng!
Chờ chút!
Được rồi!
- Clark, con gắng được chứ? - Vâng!
Clark...
Thôi nào, con trai, Chúng ta ko có thời gian để...
Chuyện gì vậy?
Con ko biết.
Lau sạch nó đi, con à, con cảm thấy khá hơn rồi chứ?
Con ko hiểu chuyện gì xảy ra với con. Và sao con lại chảy máu?
Có thể đó là một phần của sự phát triển của con, giống như việc nhìn bằng tia X...
...Hay có lẽ tia sét đã khiến chuyện gì xảy ra với con , mẹ ko rõ nữa.
Con sẽ đi học bình thường, được chứ?
Con nên đi tới trường...
...và nếu có chuyện gì xấu xảy ra, hãy gọi cho bố mẹ.
Con biết, nó ko bình thường. con chưa bao giờ lo lắng trước khi bị ốm thế này.
Con đang ko được khỏe, Clark, Con ko nên ở một mình.
Ồ, con đã lỡ chuyến xe buýt rồi, Tốt hơn là con nên nhanh lên.
- Có gì ko đúng à? - Tốc độ của con ko còn nữa.
Chào buổi sáng, Mẹ.
- chào buổi sáng, bố. - con muộn rồi đấy, và bố ko thể chờ con nữa.
Cho thằng bé thêm 5 phút, Có gì phải vội đâu?
Anh có buổi hội nghị ở khoa.
Tốt.
Mẹ sẽ chở con đi cùng khi con đã sẵn sàng đi.
Cảm ơn.
- Ngài mùa hè. - Đừng nói với bố bằng giọng như vậy.
Trò nghịch ngợm lố bịch của con hôm thứ bảy chút nữa phải trả giá bằng mạng sống của một người.
- Con có thể xin lỗi cho chuyện đó. - Nó là sự ngu dốt và ích kỉ.
Tại sao bố ko dành những lời đó trong lớp của con?
- Mày đã làm như thế nào? - Bố là một giáo viên, nó ko phải chuyện của bố.
Đi với mẹ của mày.
Cậu thấy ổn chứ?
Ừ, Tại sao?
Bình thường cậu chạy ko bị đổ nhiều mồ hôi. Hôm nay nhìn cậu như sắp chết vậy.
Không, Tớ khỏe.
- Gì vậy? - Chân tớ, nó bị đau.
Đó là do chuột rút, ngồi yên đi.
Hôm nay cậu ko được khỏe, Clark.
Eric.
Này, cậu có một phút chứ?
Ừ, chắc chắn. Có chuyện gì?
Chúng ta đã ko có cơ hội nói chuyện từ sau ngày thứ bảy đó.
Ừ, cảm ơn vì đã cứu tớ. Sự ngu ngốc là một phần của tớ.
Vậy cậu thấy ổn chứ?
Thậm chí, Tớ cảm thấy rất khỏe.
Nhưng nó ko có gì khác biệt với cậu chứ?
Tại sao, có chuyện gì à?
Không, mình muốn chắc chắn là cậu ổn thôi.
Clark...
...mũi cậu đang chảy máu.
- Cảm ơn vì đã chở em. - Anh luôn hân hạnh.
- Anh có muốn tới chào bác Nell? - Anh ko thể.
Anh phải tới kho hàng. Hôm nay có hàng về.
Tối nay ta sẽ gặp nhau chú?
Anh còn phải chạy tới bệnh viện thăm cha anh.
- Ông ấy gần như đã bình phục. - Ông ấy à, ông ấy chút nữa...
Ông ấy cần có sự theo dõi.
Anh sẽ làm như thế nào?
Không phải chuyện vất vả.
Anh ko thể làm bài tập ở nhà, anh ko thể luyện tập.
Có lẽ cũng phải hôn chào tạm biệt xuát học bổng.
Tối nay hãy đến, em sẽ giúp anh làm bài tập.
Này, Khi nào bác Nell bán cửa hàng vậy?
Gì?
Tại sao bác ko nói với cháu bác sẽ bán cửa hàng?
Bác xin lỗi, đến sáng nay bác chỉ còn cách duy nhất này để giải quyết.
- Từ khi nào bác lập kế hoạch cho chuyện của cháu? - Bác ko hiểu sao cháu lại thấy khó chịu vậy.
Bác muốn nói, trước đây cháu chưa bao giờ muốn kinh doanh ở cửa hàng.
Và bây giờ cháu tưởng đó là ý kiến của bác?
- Bác sẽ bán hàng ở rạp hát tốt chứ? - Ừ, Lana, nó là một phần.
Bác biết có nhiều cách cho cháu.
Nếu bác có những quyết định kinh doanh sai lầm...
...Bác đã phá sản từ lâu rồi.
Hơn nữa, rạp sẽ đóng cửa trong tháng này.
Bác sẽ nhượng lại tòa nhà và chuyển tới một cửa hàng nhỏ.
- Nơi đó là một con đường khác. - Coi nào, Bác đang nghĩ tới tương lai.
Vậy là xong đống cỏ khô.
Con ở trường thế nào?
Nói đến chuyện con thường về nhà trong năm phút và bây giờ là hai giờ...
...Con rất ổn.
Nhiều khi con ko thể mạnh mẽ, Bố đoán chúng ta có thể được ban phúc đấy.
Con thấy khá hơn trước bữa ăn.
Con cần nghỉ ngơi. Bố sẽ nhờ người vào buổi sáng.
- Ôi, Bố, Con có thể làm mà. - Được rồi, nhưng con phải nhớ điều này.
Nó như món quà mỗi năm của con. Con không thể mong đợi nó trở lại trong 24 giờ.
Đóng cửa lại.
- Này, Bố. - Ừ.
Con nhận được sức mạnh mỗi ngày như thế nào?
Sau nhiều năm rèn luyện.
Chương trình này rất tốt, Roger.
Tất cả được giải thích dựa vào những quy luật vật lý.
Tôi chắc chắn anh đã dùng những thứ chuyên nghiệp nhất.
Một nhà báo ko bao giờ để lộ ra nguồn thông tin của anh ấy.
Ông làm việc cho cơ quan điều tra, ko phải tờ Hành Tinh.
Tôi muốn kiểm tra lại những tài liệu chuyên môn. Tôi sẽ cho ông 10 cái tên quan trọng.
Được thôi.
Nó sẽ là câu chuyện của địa ngục.
Không có ai biết về điều này.
Và nếu câu chuyện đó tình cờ có một lỗ hổng...
...Ông và tôi sẽ đi đến một phát kiến quan trọng đấy.
Trái với sự thân thiết, quan hệ cá nhân chúng ta có được bây giờ.
Lex, Anh muốn tìm gì trên con đường đó?
Tôi cần thiết phải nói.
- Cậu có một phút chứ? - Nếu anh muốn giúp tôi sửa cái hàng rào này.
Cậu ko thể làm một mình sao?
Nhìn này,tôi đã đóng hết đống cỏ khô trong hai giờ, Giờ tôi ko thể nâng lên bằng tay ko của mình.
Vậy, Có chuyện gì?
Chúng ta là bạn, đúng ko?
Phải, thời gian đã qua tôi cho vậy. Tại sao?
Nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra vào ngày xe của tôi rơi xuống chiếc cầu.
Tôi vào trong xe và kéo anh ra.
- Và đó gọi là gì? - Lex, không đùa dâu, Vậy có gì ko đúng nào?
Tôi ko nghĩ là cậu đã thành thực, và tôi nghĩ tôi biết tại sao.
Được rồi, tốt, vậy thì, anh có thể nói cho tôi biết đó là chuyện gì.
Tôi nghĩ tôi va phải cậu với tốc độ 60 dặm một giờ...
...rồi cậu xé toạc vòm xe của tôi, lôi tôi ra và cứu sống mạng tôi.
Cậu đang bí mật, tôi đang là một người bạn tốt cùng cuộc sống bình an của tôi.
- Cậu ko phải trốn tránh bất cứ điều gì. - Anh nghĩ tôi đang trốn tránh điều gì?
Được rồi, Tại đây.
Cầm lấy chiếc búa này. Đánh vào bất kỳ chỗ nào của tôi.
- Tôi ko thể đánh cậu, Clark. - Làm đi nào!
- Nếu tôi bị đâm bởi chiếc xe, Anh ko thể làm bị thương tôi. - Tôi chắc chắn muốn sự thật.
Đây là sự thật, Tôi chắc chắn nó sẽ chứng minh được sự thực!
Nó không đủ sao?
Có vẻ như, Clark vẫn còn đang bận bịu với việc vặt của cậu ấy và đó là lý do cậu ấy ko thể giúp chúng ta.
Gần đây cậu ấy mới phải làm việc ko bình thường như vậy.
Ồ, Clark luôn luôn làm việc đó mà. Ôi tớ thích kiểu dáng này.
Cậu ấy ko được khỏe trong giờ Toán hôm nay, cậu ấy gục trên bàn.
Tớ có hai từ nhận xét: Sức mạnh biến mất.
Máy tính của tôi!
- Trả nó lại. - Cút đi chỗ khác, thằng nhóc.
- Cậu có thấy không? - Ừ. Không thể tin nổi.
Cảm ơn cậu. Nó thật kinh ngạc.
Bất cứ lúc nào.
Đoán rằng chúng ta đã biết chuyện gì xảy ra với sức mạnh của con.
Cần phải làm gì đó ngay.
Con nói lúc đó Eric đang cầm một viên đá sao băng.
Có thể bằng cách nào đó nó đã vận chuyển sức mạnh của con.
Bố biết đấy, những năm qua con đã trốn tránh...
...Con mạnh mẽ nếu ko phải gần nó.
Ai cũng tốt như Eric.
Tốt, Nó chắc chắn cho lúc này, Clark.
Câu hỏi là nó chỉ là tạm thời hay mãi mãi.
Con biết họ nói gì: Tia sét không bao giờ đánh vào một chỗ hai lần.
Nhìn này...
Sức mạnh của con sẽ không trở lại.
Có lẽ là một người bình thường sẽ không đến nỗi tồi tệ.
- Con bình thường, làm việc cho bố và mẹ. - Ồ, cảm ơn con.
Con không thấy bất cứ gì khác lúc này, bố biết chứ?
Clark...
Con là con trai của chúng ta, con có thể chọn những chiếc máy kéo hay không.
Vậy bây giờ con làm gì?
Ồ, cuộc sống này ko dễ dàng cho bất kì ai...
...Dù con có sức mạnh hay không, con vẫn là Clarkkent.
Đó là con đường của con và nó sẽ ko bao giờ thay đổi.
Chắc chắn, khả năng là một phần của con, nhưng nó không chỉ rõ cho con đâu.
Hãy nhìn đến phần tốt đẹp, Clark. Con không phải che giấu bất cứ điều gì.
Cố gắng làm những điều vui vẻ.
Anh đã cảm thấy bớt căng thẳng chưa?
Ồ, nó luôn nói nó muốn được bình thường. Đoán rằng nó đã đạt được điều ước.
Cậu đã nhìn thấy. Eric ném gã đó bay xa tới 30 bước.
No comments yet. Be the first to leave one.