ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Tôi hướng máy quay về phía cửa này vì một điều đặc biệt sắp xảy ra.
Tôi không nói được, nhưng vậy đó, cưng à. Nó sắp bắt đầu rồi.
Hiểu ý tôi chứ? Nó sắp bắt đầu rồi.
Rồi, sẵn sàng. Nghe tiếng máy cạo râu chứ?
Nghe thấy chưa?
Thấy bồ tèo của tôi, Biggie chưa?
Bồ tèo của tôi có ba cọng râu và hồi hộp. Cậu ấy không đùa đâu.
Ừ, đùa gì, bạn à, trông tôi như, tôi 21 tuổi rồi đó, biết chứ.
- Chuẩn. - Tôi đang cố giữ cảm giác thuở 18.
- Hiểu chứ? - Cảm giác 18. Thật đó.
NĂM 1995 CHRISTOPHER 23 TUỔI
- Hãy làm họ nhảy lên nào. - Nhảy lên. Ừ.
- Atlanta cháy vé. - Ừ, tôi biết.
Đi qua đi nào, xin mời.
Yên nào.
Ê!
Khá khó khi bạn lớn lên cùng một người rốt cuộc lại nổi tiếng,
vì bạn sẽ chả bao giờ nhìn họ như vậy.
Tôi nhìn người ta kiểu: "Mọi người làm vậy vì Chris?"
Giơ tay lên cao nào! Tất cả, giơ tay lên nào!
Giơ tay lên cao đi nào!
Lên nào! Hãy cùng nói: "Ho!"
- Nào! - Ho!
- Nói: "Ho!" - Lên nào!
- Ho! - Giờ các cô em hãy cùng nói: "Ôi!"
- Ồ tuyệt, nghe này. - Nghe này!
Họ bảo một bức ảnh còn hơn ngàn lời nói. Tôi kiểu: "Khỉ gió, vậy video thì sao?"
Diễn đi bồ?
- D Roc quay đó. - Quay limo này.
Ôi, bạn à!
Dù bọn tôi làm trò gì, tôi cũng sẽ quay lại.
- Bọn tôi đang tới buổi diễn nữa. - Ôi, bạn!
Bùm!
Christopher biết rõ. Biết việc xảy ra.
Còn Notorious B.I.G. ư, cậu ta kệ thây tất cả.
Thực sự thì tôi chả nghe nhạc hip-hop nhiều lắm.
Tôi hay thích nghe mấy bài chậm, mấy bài xưa chậm. The Stylistics.
- Ừ. - Dramatics.
Các anh em tối nay bảnh gớm. Hiểu rồi nha.
- Tụi Cash Money ở đây này. - Hát tôi nghe đi, ta hát cả ngày rồi.
Mỗi lần anh nhắm mắt lại
Sao nữa?
Anh thức dậy và thấy hứng tình quá đi!
Một bí mật ẩn giấu đó là Biggie thực sự là một tay viết nhạc R&B.
Cậu ấy như ca sĩ R&B. Nên bạn sẽ thấy giai điệu.
Cậu ấy hiếm khi rap lắm.
Mà sẽ luôn hát những bài hát của ai đó.
Là một sử gia hip-hop,
được sinh ra trong thời kỳ hip-hop được sáng tạo ra,
bạn luôn có thể nghe thấy những dư âm của các nghệ sĩ rap đi trước.
Anh chàng này,
tôi chả biết cậu ấy từ đâu đến
với phách, nhịp điệu, âm thanh, cách tiếp cận và sự tự tin của mình.
Bạn chả thể biết anh chàng này đến từ hành tinh nào, hành tinh rap nào.
Coi chừng, cẩn thận đấy, cậu nhóc.
Hai chúng tôi đều chả có bố. Đều là con một nữa.
Đừng chụp ảnh. Poppa đang tiệc tùng các thứ.
- Đừng chụp, này. - Bọn tôi thân thiết hơn một chút.
Khi là con một, bạn có xu hướng bị cuốn về phía bạn bè hơn một tí.
Tôi thực sự tin rằng Damion đã cực kỳ thân thiết với thằng bé.
Cậu ấy chính là người gọi và báo cho tôi.
Lúc ấy là năm giờ sáng hôm đó và chuông điện thoại reo.
Tôi đã nhấc máy.
MẸ CỦA CHRISTOPHER
"A lô?"
Và… Tôi chỉ nghe thấy giọng Damion.
Cậu ấy còn chẳng nói lên lời. Tôi chỉ nghe thấy cậu ấy khóc.
Và tôi biết ngay tức khắc
đó là về con trai tôi.
Chào, hết.
Đang ở khu này, hết.
PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX
Tôi chả bao giờ biết bạn có thể thấy buồn đến thế,
đau đớn đến thế, hay trống rỗng đến thế.
Kiểu tất cả đều muốn bỏ cuộc.
Và họ đang ở FDR Drive.
Đi về phía Nam.
Hướng về Brooklyn…
Họ đang tới đường nối.
Về phía Cầu Brooklyn.
Đi về phía Brooklyn.
Hai-bảy-bốn trên cầu Brooklyn.
Duy trì vị trí ở phía Nam.
Và rồi, bọn tôi đi qua cây cầu đó ở Brooklyn…
Trung tâm Brooklyn.
Đối diện phố Tillary.
BIG POPPA, CHÚNG TÔI SẼ NHỚ ANH!
Chả ai khóc cả.
Họ đều ăn mừng.
Ký ức của họ về Biggie là niềm vui,
hay điệu nhảy, khi thấy ai đó từ khu của họ thành công.
CHÚNG TÔI YÊU ANH
Và nó khiến bọn tôi nhẹ nhõm hơn.
Biggie Smalls là vua!
Và câu chuyện này không cần phải có
một kết cục bi thảm.
Được rồi, bùm. Hôm nay bọn này ở Detroit. Hiểu chứ?
Bọn này có vài buổi diễn, và đây chỉ là mở đầu băng,
nên cóc ai rõ bọn này ở đâu. Ngày 14 tháng Bảy, cưng.
Ta đang ở đâu nhỉ, anh em?
- Ở đâu? - Ta ở Detroit!
- Detroit, cưng! - Ta ở Detroit làm một nhiệm vụ nữa.
Detroit, cưng à!
Tôi đem mọi máy quay. Big nói: "Có băng chứ?" trước khi đi.
Sau một thời gian, nó là một phần cuộc sống bọn tôi. Kiểu,
tôi sẽ cho một cuộn băng vào và quay cả ngày hôm đó.
Nó như nhật ký sống vậy.
Hồi năm 1995, như vậy là nổi lắm.
Đó từng đứa trẻ trong khu phố, và giờ cậu ấy nổi như cồn.
- Chắc tôi có băng đó. - Này! Xin chào!
Tôi có thể ký một chữ.
Biggie đã vụt sáng, kiểu, bạn biết đấy, chỉ sau một đêm.
Ta sẽ cho họ thấy ai đang ở đây.
Cậu ở đây chứ ai, Biggie!
Ta sẽ cho họ thấy ai đang ở đây.
Đó là trong khoảng thời gian mà Dre và Snoop và bọn họ,
họ thực sự đã… Họ thực sự làm mọi thứ quá tốt.
Nên họ đã truyền cảm hứng và thúc đẩy bọn tôi nâng cao trình độ.
Là dân New York, quê hương của hip-hop, bọn tôi cảm thấy như có một vị cứu tinh.
Bạn không thể chối bỏ rằng cậu ấy là rapper cừ nhất mọi thời đại.
Tôi đã nói thế khi cậu ấy sống: Cậu ấy là rapper cừ nhất mọi thời.
Và người chiến thắng là…
Cưng ơi cưng à!
B.I.G.!
Và người thắng là…
Notorious Big!
- B.I.G.! - Ôi!
Đại diện cho dân Brooklyn ở đây!
Giải thưởng cho album của năm là The Notorious B.I.Gizzy!
Ready to Die.
Cậu ấy đã nỗ lực, và ở album Ready to Die đó,
nó không được làm vì tiền bạc hay danh vọng. Nó được làm từ trái tim cậu ấy.
Tôi muốn dành tình yêu sâu săc cho con gái tôi, cho mẹ của tôi.
Ta đã làm được, Brooklyn!
Khi Ready to Die được phát hành,
một người bạn của tôi đã mua album đó.
Rồi cô ấy nói với tôi: "Ôi Chúa ơi,
tôi nghe album rồi, trong đó toàn là lời tục tĩu thôi!"
Tôi kiểu: "Thật sao? Tục tĩu á?"
Mẹ tôi chả biết rapper là gì, rapper có đĩa bạch kim ấy, chả biết họ kiếm cỡ nào.
Bà chả biết tôi diễn những buổi gần 10.000 đô, bốn buổi diễn một tuần.
Bà chỉ nghĩ tôi ở đây, diễn các buổi diễn nhỏ vài ngàn đô,
ở mấy hộp đêm nhỏ các thứ.
- Không có đâu. Mười ngàn đấy. - Bà chả biết cơ sự gì.
Khoan. Khỉ gió! Sao thế, Poppa?
Biết Marley phải đi hàng cây số để gặp tôi không? Hiểu chứ?
- Cả cọc tiền luôn này. - Gì thế?
Gì thế? Cả cọc tiền à?
Giờ ăn điểm rồi Tao lại đi cướp mồi
Vì mẹ chả cho tao lấy một chút
Vì miếng cơm manh áo Tao để anh em đói khát
Nhắn mẹ một phát Thằng này điên hết biết
Điên hơn cả một túi Bụi tiên khốn kiếp
Khi tao nã súng chơi Lũ khốn phải chầu trời
Tao là vậy đó và một gam cần sa Tiền tao đâu?
Ây! Dỏng tai mà nghe này!
Nôn tiền ra đây!
Nôn tiền ra đây!
"Một người bạn của mẹ đã mua album của con và họ nói
nó sặc mùi tục tĩu. Thật hả Christopher?"
"Mẹ, mẹ làm gì thế, nghe nhạc của con á?
Mẹ không nên nghe nhạc của con! Nó không dành cho người trên 35 tuổi!"
Tôi đã tránh xa thật xa thứ nhạc của nó. Tôi nói: "Biết chứ? Nó bảo tôi đừng nghe.
Tôi sẽ không nghe đâu".
Cơ bản là, bà ấy chả quan tâm quái gì đến cái đó cả.
Tôi chả phải "Biggie". Tôi là con bà. Bà nhìn tôi như thế.
Tôi đang cố ra khỏi nhà này để mẹ khỏi làm phiền tôi.
Thế giới của nó, thế giới rap và thế giới của tôi,
bọn tôi hoàn toàn trái ngược.
Nếu không phải vì thằng bé, tôi đã chẳng nghe nhạc rap.
Tôi mê nhạc đồng quê và phương Tây.
Tôi mê nhạc ballad cơ.
Và ngay cả ở quê nhà Jamaica của bọn tôi,
vào buổi sáng, có một khung giờ nhất định
mà họ sẽ phát nhạc đồng quê và phương Tây trên radio.
Hàng năm tôi thường dành dụm tiền
để đưa tôi và con trai tôi tới Jamaica.
Nó rất yêu Jamaica vì họ cực kỳ nuông chiều nó.
Ngay khi thằng bé nhìn thấy tôi,
nó chạy tới và ôm chầm lấy tôi. "Bà ơi!"
Tôi sớm biết Chris rất đặc biệt.
Nó giàu tình cảm, tử tế, chân thành.
Nó thích đi chơi với cậu Dave của nó lắm,
vì Dave là nhạc sĩ,
và cậu ấy thường đưa nó đến mấy sân khấu,
nơi bọn họ chơi nhạc của mình.
Và nó đã thề khi trở nên nổi tiếng, cậu Dave của nó sẽ là một phần của nhóm.
Bọn tôi rất gắn bó.
Và kể từ lần đầu tiên Biggie nghe tôi bắt đầu hát,
thì là vậy đó.
Bọn tôi đi chơi nhiều lần,
và nó rap còn tôi thì hát.
Họ đến nhà thờ Như vài vị khách đặc biệt
Khoác mấy bộ cánh thiếu vải Khoe bộ ngực của mình
Trên con đường họ đến Tôi giảng đạo cho họ
Tôi nói với cô nàng Quần áo của họ quá bạo
Chúng…
Điều bạn không biết, bạn không biết
Điều bạn không biết, bạn không biết
Điều bạn không biết, bạn nên…
No comments yet. Be the first to leave one.