ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Jessica, điện thoại!
Jonathan, hủy cuộc hẹn 10 giờ.
Conor, vào đây. Conor?
- Đem bữa trưa cho tôi! - Mật khẩu của tôi là gì?
Rachel, cô ở đâu? Vừa nãy cô ở đằng sau hả?
ÔNG TƠ BÀ NGUYỆT
Phụ đề được thực hiện bởi Nuker Nuker Subbing Man
Này! Cô-gì-đó.
Tới đây ạ.
Không. Đã bảo là không cho hành. Tôi nói hành là sấp mặt ngay.
Nếu trong đó có hành, tôi sẽ ngồi bàn thờ.
Tôi biết nó ghi, "Không đánh chìa," nhưng sếp tôi bảo, "Cứ đánh chìa đi."
Và lúc này, luật của bà ấy thay thế cho luật bang New York.
Janet, tôi có bằng thạc sĩ trong ngành xã hội học và hôm nay cũng rảnh.
Bắt tôi chờ máy bao lâu cũng được.
Vì tôi sẽ không cúp máy đến khi vé của ông ấy thành vé hạng nhất.
Tôi tới đây.
Tôi tới đây.
Tôi ra đây.
Chào Tammy.
Ông ấy muốn tôi báo cô biết rằng ông ấy sẽ chia tay cô
và ông ấy cần cô rời căn hộ trước 6 giờ.
Anh nghĩ anh có thể chia tay tôi? Tôi muốn gặp Richard.
Đưa máy cho tên khốn đó đi.
Đưa nó tới bác sĩ tôi. Nó phải còn ấm khi tới đó.
Hỏi xem nó có dễ lây bệnh không.
Được tự do. Cứu lấy mình.
- Cô tính để tôi chết đói à? - Không ạ.
Xương tôi đang tự ăn mình để sống đây. Gọi cái món
mà tôi thích ở cái quán có gã phục vụ bê đê.
Đây là bữa tối thứ hai?
Đảm bảo từ đây xuống kia là 10,000 bước trước khi Yuvus tới đây ngày mai.
Tôi không muốn anh ta nghĩ tôi không tập thể dục giữa các phiên họp.
Đã rõ.
Chào, vâng. Chúa ơi. Tôi chờ máy lâu lắm rồi.
Vâng, nui phô mai nấm salad cải xoăn
và một chiếc hamburger.
45 phút? Có cách nào để còn 5 phút không?
Không?
Thôi được. Tôi sẽ ở đây trong 45 phút nữa.
Mình sẽ cắm rễ ở đây mất.
Taxi!
Tôi đang đợi sếp.
Rick Otis. Từng tham gia Thương Vụ Bạc Tỷ. Tốp 40 của Forbes dưới 40 tuổi.
- Cửa trước chỉ dành cho thành viên. - Vâng.
Gọi cho gấu đã. Tên cô ấy là Suze. Xinh gái lắm.
Suze, em yêu. Rick làm việc muộn ở District Club. Anh gặp em...?
Tôi rút.
Tình hình thế nào? Ông sẽ đầu tư chứ?
Tôi sẽ đầu tư vào công ty đó khi họ tìm ra cách
nhúng con cu vào mực và viết chữ "nhảm nhí" theo chữ Nhật.
Uống nào.
Hãy nghĩ tới cá tuyết khô.
Nhím biển thơm ngon. Cà rốt phết bơ, khoai tây nghiền, hành chiên giòn.
- Được rồi. - Hẹn mai gặp lại ông
Không. Cậu nói gì thế? Cậu đi cùng tôi về văn phòng.
- Tôi gọi đồ ăn tối nhé? - Không. Vừa uống nước ép mà. Cậu sao thế?
- Tôi biết đôi lúc ông lại thèm ăn tối. - Đóng cửa lại.
Của cô đây, Kirsten.
Vậy là
ngày mai, ta sẽ đăng bài tiểu sử của Alex Morgan vào buổi sáng
và bài phỏng vấn Belichick vào buổi chiều.
Đừng đăng bài phỏng vấn Belichick vội. Josh viết như trong phim The Post.
The Line Up xoay quanh câu chuyện về thể thao.
Tôi cần người viết lại.
- Trả lại áo xanh của tôi chưa? - Rồi ạ.
Sau hai tiếng tới nhà kho và tranh cãi gay gắt với cô bán hàng
rồi cả hai khóc lóc, thì tôi đã được hoàn đủ tiền.
- Tôi muốn mua lại. Còn gì nữa. - Chắc rồi.
Cô phải hồi đáp tiệc cưới của Polly, tiệc mừng sắp sinh em bé của Annie,
của Bridget, sinh nhật của con trai Alice. Cô đã hồi đáp tiệc cưới của Jane,
nhưng họ cần cô đồng ý ở chung phòng với Helen vì hai người đều tới một mình.
Họ có cần tôi xác nhận
rằng tôi sẽ tốn 1000 đô một đêm
để dùng chung giường tầng như trẻ con tại trại ngủ qua ngày không?
Không.
Nơi này chưa đến một năm tuổi.
Đừng mong tôi dự tiệc sinh nhật ba tuổi của con cái bạn bè.
Từ chối mọi lời mời và gửi một món quà 200 đô.
Quà 200 đô.
Lẽ ra giờ này số ý tưởng viết báo phải gấp ba rồi.
Tôi có thể có ý tưởng viết báo.
Nó chưa được chi tiết. Gần như chưa có gì, nên...
Tốt. Vậy ý cô là nó không hay trước khi tôi được nghe.
Bài viết...có tên là Gerilympics.
Một giải Olympics cho người già.
Họ có thi chạy, bóng bàn, bóng rổ mini và cử tạ.
Phải, người ta nghĩ giải đó ngớ ngẩn. Mọi người nghĩ vậy, nhưng...
Nhưng nó cho họ mục đích sống. Và nhiều người trong số họ
là những vận động viên chưa từng có cơ hội để...
Để thực hiện ước mơ.
Chỉ là đôi khi tôi xúc động trước thể thao, về cái cách họ...
Bữa tối của cô.
Tôi sẽ đi lấy nó ngay bây giờ.
Ngày mai của tôi thế nào?
Tôi đã dời bữa trưa của ông tới Ai Fiori's.
Kiki muốn bàn giấy tờ ly hôn.
Bảo cô ấy tự thiêu mình đi.
- Nếu cô ấy gọi hay...? - Bảo là cô ta không ly dị tôi.
Tôi ly dị cô ta.
Gọi luật sư của tôi và bảo là kiện lại cô ta.
- Tôi không biết liệu... - Gì đây? Tôi ghét nó.
Đây là đề tài khoa học của con ông.
Nó ám chỉ tới "khi đời cho ta quả chanh..."
Vì tôi đang dùng pin chanh để chạy...
Bữa tối của tôi đâu?
Lúc trước ông muốn bữa tối à? Vì ông...
Không sao.
Lên ngay đây.
Tôi đặt đồ ăn chỗ các anh ba lần một tuần.
Anh biết tôi luôn thanh toán mà. Tôi có ba thẻ tín dụng.
- Tôi viết séc nhé? - Chỉ nhận tiền mặt.
Nếu tôi trả anh gấp ba... vào ngày mai thì sao?
Tiền tươi thóc thật.
Nếu tôi nói tôi đang đeo mặt nạ và tôi là mụ phù thủy 100 tuổi
và sẽ nguyền rủa cả tông ti nhà anh?
Tiền tươi thóc thật.
Tiệm tạp hóa kiểu gì mà lại không phục vụ
thịt bò Kobe ướp nghệ tây tái vừa?
Tôi không thể lên đó và xin tiền mặt, nên một là anh giúp tôi
và hai là tôi phạm trọng tội.
Chào. Đồ ăn của ai thế?
- Của tôi. - Anh có 31,32 đô thì là của anh.
Tôi có tiền mặt. Rất nhiều tiền mặt.
Không. Này. Đó là bữa tối của sếp tôi.
Nếu hai phút tới tôi không lên đó với đồ ăn, tôi sẽ bị sa thải.
- Tôi mượn ít tiền được không? - Không.
Vì giờ, đây là bữa tối của sếp tôi. Nếu hai phút tới tôi không lên đó,
- tôi cũng mất việc. - Không đâu. Nhìn anh kìa.
Anh sẽ chỉ cần chen vào với gậy bóng vợt và người quen trong ngành.
Anh sẽ cứ vô cớ mà thăng chức. Tôi cần đồ ăn đó.
32 đô. Khỏi thối lại. Cảm ơn.
Chuyện này đang xảy ra sao? Tôi sẽ không quên đâu.
- Mặc kệ cô. - Khoan đã. Anh ơi?
Trong đó có hai bữa tối, cho tôi và sếp, nên ta có thể chia ra.
Mỗi sếp một phần. Làm ơn. Đây là tình trạng DEFCON 5.
DEFCON 5 là tình trạng thông thường. Mọi thứ an toàn, chuyến bay quốc tế ổn.
DEFCON 1! Anh hiểu ý tôi mà.
Đồ ăn có gì?
Rồi. Tôi sẽ đem nui phô mai nấm cho sếp tôi.
Bánh burger là của anh.
Khùng à? Hamburger không thôi á? Ông ấy sành ăn lắm.
Thôi được. Để tôi chế lại, nhé?
Thấy tôi chế không? Hamburger pho mát nấm với cải xoăn.
Bánh burger này có khi ẵm giải ấy chứ. Dưa chua là của tôi.
- Không, không. - Sao?
Hamburger pho mát nấm phải có dưa chua mới được.
Mai trả tiền cho tôi, lãi 8%, ưu tiên tiền mặt.
Trông tôi có thể trả được lãi à?
Tôi phải trộm giấy vệ sinh từ nhà vệ sinh cơ quan.
Cô nên học cách giữ tiền mặt bên người.
Anh nên nhớ gọi bữa tối trước khi mọi nơi đóng cửa.
Biết miếng dưa chua chứ? Miếng dưa chua vừa nãy đó?
Nó không dành cho sếp tôi. Mà dành cho tôi.
Đồ nghiệt súc.
- Chào. - Mai đến đây trước tôi nửa tiếng.
Vậy là mấy giờ? Cô muốn đồ ăn không? Rồi.
- A lô? - Anh tới rồi.
Anh đến muộn quá. Em lên giường rồi.
Được. Tuyệt. Anh sẽ vào nằm với em.
Em ngủ rồi, cưng à.
Anh có thể gọi em dậy. Bằng tờ rym của anh.
Không bằng tờ rym. Em sẽ hoàn toàn tỉnh khi nó chạm vào...Em hiểu ý anh đó.
Mai em phải chụp ảnh sớm
và nếu không ngủ đủ 8 tiếng, mặt em sẽ sưng lên mất.
- Sáng mai em gọi anh nhé? - Ừ. Ngủ ngon nhé, công chúa.
Anh có thể đánh thức tôi.
Bằng con cu anh.
...sẽ là đợt lên bóng cuối cùng trừ khi có phạt đền.
Cú ném của Kellogg...
Có vẻ anh ấy sẽ bắt được! Anh ấy bắt được rồi!
Bắt được rồi!
Cậu dậy rồi! Trời đất ơi, chào cậu.
Buổi hẹn thế nào?
Tốt đẹp. Anh ấy đang ở phòng tớ uống Gatorade
để hồi sức sau màn mây mưa mãnh liệt.
- Tuyệt. - Thật không?
Không. Tớ làm về muộn. Không đến kịp.
Cô bạn à, tôi mê bài báo của Kirsten về người hâm mộ của Cleveland.
- Tôi đã gửi nó cho 10 người. - Đúng đấy.
Nó tuyệt không? Buổi tiệc thế nào?
Gilbert đã tới đó.
Cậu không gặp anh ấy từ hồi...
Từ hồi cô ấy chịch hắn trong nhà vệ sinh trên tàu Acela?
- Cậu kể anh ấy chuyện đó? - Tôi có thể hiểu được từ cử chỉ của cô.
Tớ kể mọi chuyện cho anh ấy.
Nếu phải tránh mặt mọi gã cô ấy từng ân ái
trên phương tiện công cộng, chúng tôi sẽ không bao giờ rời nhà.
- Im đi. - Làm một ly nước lạnh không?
- Có. Em muốn lắm. - Được.
- Em yêu anh. - Anh yêu em nhiều.
- Yêu anh, Mike. - Yêu cô, Harper.
Anh ấ đúng là gã khờ. Chúa ơi. Yêu anh ấy quá.
- Yêu cậu. Tớ ngủ đây. - Ngủ ngon nhé.
Chúc ngủ ngon.
- Janet? - Gì cơ?
Không thể nào!
Không thể nào!
Tớ đã từ chối. Tớ...
Đùa đấy! Tớ đã đồng ý!
No comments yet. Be the first to leave one.