ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Anh trốn tránh trách nhiệm.
Thế à?
Đừng làm thế với em.
Chúng ta có nên để mọi thứ trôi vào quá khứ?
Nhưng rồi anh lại chỉ tự hỏi...
Những chuỗi ngày đã qua là gì?
Chuỗi ngày đó?
Đó là tình cảm em dành cho anh.
Đá trước nhé. Đá, giấy, kéo. Lại nào.
Em thắng.
Mình đi thôi.
Vâng, đi thôi.
VŨ ĐIỆU CÁNH HOA
Cái gì thế Haraki?
Xin lỗi.
Tự dưng thất thần thôi.
Một phiên bản khác của ước nguyện dưới những vì sao chăng?
Phải không?
Khi mong ước một điều gì đó
và để gió cuốn đi,
chị thích nghĩ rằng điều ước sẽ thành hiện thực.
Đặt nó vào cái thùng trong cửa hàng.
- Chào anh. - Chào.
Xin lỗi đã khiến anh chủ phải quét lại thành đống.
Không sao.
Này.
Vâng?
Chuyện gì ạ?
Ừm...
Cám ơn vì mọi việc các cô đã làm.
Không có gì đâu ạ.
Không có gì đâu ạ.
- Haraki. - Vâng?
Ngày nghỉ ngày mai của em thế nào?
Chưa biết ạ. Em chỉ thư giãn nghỉ ngơi thôi.
Tôi không thể nói gì cả.
Không thể nói gì cả.
Ngon quá.
Cái gì thế?
Cái gì?
Cậu...
vừa lầm bầm cái gì đó.
Tớ nghe bảo khi ước nguyện
lướt đi theo chiều gió, điều ước sẽ trở thành hiện thực.
Cậu có nghĩ tớ bị hâm không?
Chỉ là tớ nghe người ta nói thế.
Cậu ước gì thế?
Điều ước mà bị nói ra thì sẽ không thực hiện được.
Tốt hơn là cậu không biết.
Tớ ước mình có thể biến mất.
Gì cơ?
Hả?
Cậu nói gì thế?
Tớ không thể trả lời cho những gì cậu nói.
Tớ không thể nghe những gì cậu phải nói.
Và rồi cậu biến mất.
Bây giờ tớ không biết cậu đang ở đâu.
Hay cậu có còn sống hay không.
Anh không mong là em sẽ đến.
Hả?
Rất vui được gặp lại em.
Gì cơ?
Anh bảo rất vui được gặp lại em.
Trông anh có vui gì đâu.
Nhưng anh vui thật mà.
Đây này.
Máy có khởi động được không đấy?
Nổ rồi.
Dễ thôi mà.
Chờ chút. Anh không nhìn thấy gì cả.
Được rồi, để anh.
Đừng đừng, em bị dính bẩn mất.
Chuyện gì đây? Cần gạt nước bị hỏng à?
Ra là nó ở bên này.
Xin lỗi em nhé.
Em phát mệt vì không được nhìn thấy anh rồi.
Anh cũng thế.
Em định đi thăm Miki à?
Anh vẫn thắc mắc không biết tại sao?
Về Miki ấy.
Tự làm tổn thương bản thân mình như thế.
Anh nghĩ là đại loại cũng hiểu được.
Có lẽ cô ấy cũng cảm thấy cô đơn chăng?
Sao anh lại nghĩ thế?
À thì...
Khi rút lui anh đã cảm thấy như vậy.
Không có nghĩa là cô ấy cũng thế.
Anh đoán vậy.
Không có nghĩa Miki cũng cảm thấy thế.
Phải.
Anh xin lỗi.
Anh nghĩ là có nhiều chuyện anh chưa hiểu.
Nhưng chắc chắn là cô ấy sẽ rất vui nếu gặp được em.
Ý anh là Miki ấy.
Tất nhiên chúng ta sẽ ghé thăm cô ấy.
Ừ. Đó chắc là cách tốt nhất.
Nhưng khó mà nghĩ ra được việc gì để nói với cô ấy.
Em định nói gì khi gặp cô ấy?
Em không biết.
Anh cũng thế.
Xin lỗi.
Tôi đang có bài nghiên cứu,
và tôi đang tìm sách về chuyện tự tử.
Không biết sách đấy ở chỗ nào?
- Phía này. - Cám ơn.
Chúng đây.
Chúng ở giá dưới này và trên đây.
Còn nhiều nữa ở trong kho nếu bạn cần thêm.
Nếu cần thì cứ hỏi nhé.
A lô?
- Chào cậu? Nói chuyện được không? - Ừ.
Tớ có câu hỏi.
Sao?
Tớ có câu hỏi.
Sao cậu lại gặp Miki?
Vì tớ muốn biết, chắc thế.
Biết gì?
À, tớ muốn biết tại sao
cậu ấy lại cảm thấy muốn làm những việc đó.
Gì?
tớ muốn biết tại sao cậu ấy lại cảm thấy bị cưỡng ép làm chuyện đó.
Rất khó giải thích, chỉ là tớ muốn biết.
Cậu có nghĩ là cậu có thể gặp cậu ấy bình thường như mọi khi không?
Cậu muốn biết không? Nhưng lỡ như Miki... thôi được, tớ hiểu.
Tớ hiểu.
Làm sao chúng ta có thể bình thường với cậu ấy sau 6 năm không gặp?
Tớ không rõ tại sao chúng ta lại đến thăm cậu ấy nữa.
Có thể cậu ấy vẫn như thế.
Có thể cậu ấy vẫn chẳng thay đổi.
Tớ đã mượn một chiếc xe.
Cám ơn cậu. Mừng quá.
Tớ sẽ gọi lại sau nhé.
Ừ, cám ơn.
- Có gì đâu. Chào cậu. - Chào cậu.
Chào chị.
Chào em.
[Chúng tôi đã phá sản. Xin cảm ơn các khách hàng đã ủng hộ bấy lâu nay]
Hôm nọ anh chủ bảo
"Cám ơn",
không biết đây có phải ý của anh ấy không nhỉ?
Ừ.
Từ khi nào không biết?
Khi nào người ta thôi không chào tạm biệt nhau nữa?
Từ lâu rồi,
chúng ta đã thường nói"sayonara" hoặc "bye-bye"
và chào tạm biệt nhau đúng nghi lễ.
Chị đem vứt đi à?
Chị mang về nhà.
Chị định dùng nó sao?
Không biết, nhưng coi như là kỉ niệm.
Chị không nói lời tạm biệt chính thức được với anh chủ,
nên coi như là vật lưu niệm đi.
Cám ơn em nhé.
Có gì đâu ạ.
Sayonara-ba.
Ba?
Sao chị lại thêm "ba"?
Nó có nghĩa là "nếu thế thì".
Nếu thế thì tạm biệt.
Nghe bảo nó có nghĩa là làm mới lại cảm xúc
để em có thể đối diện với bất cứ chuyện gì xảy ra trong cuộc đời.
Nên...
Sayonara-ba, Haraki.
Sayonara-ba.
Chị bảo trọng nhé!
Tàu sắp qua. Xin hành khách hãy cẩn thận.
Còn đau chỗ nào nữa?
Ở chỗ khớp đây.
Đây à? Tôi gập vào xem nhé.
- Úi! - Đau hả?
- Giật thử thì sao? Có đau không? - Có ạ.
Xương chắc bị vỡ rồi,
nên tôi sẽ băng bó lại cho cô.
Rồi.
Cám ơn bác sĩ.
Cám ơn.
Cẩn thận nhé.
Tôi tưởng bạn định nhảy xuống.
Chỗ đường ray đó ấy.
Vậy ra...
À...
- Cho tôi xin lỗi. - Không...
Xin lỗi.
Không, xin lỗi bạn.
Thực ra, tôi đã định thử đi tiếp...
Nhưng mà...
Xong rồi.
2,070 yên nhé.
Tôi đã từng ở trong đội đường đua mãi cho đến tận trung học.
Ừ.
Và những chuyện tôi làm là...
Làm thế nào để chuẩn bị sẵn sàng cho nhảy xa.
Sáng nay tôi vừa mất việc. Nên là muốn...
Tôi muốn tâm trạng khá lên và có một khởi đầu mới.
Chỉ là muốn tinh thần tốt hơn thôi.
Tôi hiểu.
Xin lỗi vì đã hiểu lầm. Vồ lấy bạn như thế...
Không, đáng ra tôi không nên làm gì dễ gây hiểu lầm.
Không, là lỗi của tôi.
Tôi biết ý bạn là gì.
No comments yet. Be the first to leave one.