ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Marshall, anh đang có việc à?
Sao?
Em đã gọi mấy tiếng rồi.
Nếu đây là kết thúc, cứ cho em biết
và em sẽ tự làm một chuyến đến Châu Phi.
Sẽ chẳng bao giờ kết thúc đâu.
Rất tiếc, nhưng em vĩnh viễn kẹt với anh rồi.
Nhưng anh không nghĩ em nên tới Châu Phi cùng.
Oh, đừng ngớ ngẩn. Em chỉ đang đùa thôi.
Xin lỗi, anh tài xế,
tôi tưởng khi nãy ta nên rẽ phải.
Marshall, mọi thứ ổn cả chứ?
Marshall?
Marshall, xảy ra gì vậy?
Tài xế.
Tài xế! Anh Marshall?
Marshall, anh nghe em không?
Cưng ơi, anh yêu em.
Không bao giờ quên điều đó.
Cô không nghe điện.
Marshall có chuyện tình cảm.
Chưa bao giờ thấy bức hình đó,
tôi sẽ chẳng biết gì.
Anh ấy và tôi đã có cuộc đời tươi đẹp cùng nhau.
Chúng tôi đã hạnh phúc với nhau.
Tôi có thể nhớ anh ấy như thế, phải không?
Ừ, cô nên thế.
Và chẳng biết có đúng hay không,
cô xứng đáng hơn thế.
Uh, nghe này, tôi đã không--
Ổn thôi.
Nó ở dưới sự kiểm soát.
Ừ. Chúc ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon.
Vậy có ai khác ngoài tôi
phát hiện việc này có chút kỳ lạ không?
Có, với đống tiền của mình, cô ấy thiếu món trứng cá muối.
Tôi đang nói việc IIsa quay lại London.
Cô ấy chưa kể với anh chuyện này à?
Chưa, mặc dù, tôi cho là ý kiến hay đấy.
Là vấn đề thời gian.
Thật chứ?
Ừ, cô ấy hầu như lạm dụng sự ân cần nếu anh hỏi tôi.
Vậy đã xảy ra gì giữa hai người
mà tôi không biết?
Sao, anh có trận cãi vã khác?
Tôi biết vì sao cô ấy đi rồi.
Hiển nhiên quá mà.
Gì chứ, mấy anh cần tôi phân tích dùm?
Người cô ấy yêu
đã lừa dối mình, và chúng ta--
Anh ấy làm hỏng nhiệm vụ, nên...
Xin lỗi?
Cô gái là tình nhân của Marshall,
hương vị của tuần đấy.
Hết chuyện.
Có thể nhưng anh chẳng bao giờ tìm thấy cô ta.
Đó không phải việc tạm thời, tìm cô ta sao?
Mọi người ra đi mọi lúc,
xác không bao giờ được tìm thấy.
Muốn tôi giáo huấn cô chứ?
Hay tự ái quá. Xin lỗi.
Tôi chỉ đang cố làm sáng tỏ các anh chàng ở phòng này
vì sao một phụ nữ sẽ trốn chạy.
Và đó là tại sao?
Tình yêu.
Thường thì do tình yêu.
À, dường như không giống lắm,
tôi nghĩ cô có lẽ nhầm về lý do này.
Lý do tôi sẽ quay về lại London
là phải làm cả ngày cho quỹ ở đó.
Đôi lúc mọi người có thể làm tốt hơn khi họ tách nhau.
Dù sao thì, tôi muốn cám ơn tới tất cả
vì làm việc chăm chỉ,
lòng cản đảm của mọi người
hầu hết chịu đựng cùng tôi.
Nên...
Cạn ly.
À, tôi sẽ liên lạc.
Đó là gì?
Không ôm sao?
Cô ấy cứ đến và đi à?
Hầu như lạnh nhạt nếu hỏi tôi.
Có ai phiền không nếu tôi gói phần đồ ăn còn lại
mang về?
Tuyệt.
Cô ấy muốn chúng ta yêu cầu ở lại.
Vậy tại sao anh không hỏi?
Để tôi nói lại.
Cô ấy muốn anh yêu cầu ở lại.
Cô ấy chẳng lắng nghe những gì tôi nói cả.
Cộng thêm cô ấy có quỹ từ thiện này ở London.
Có vẻ đúng với tôi.
Mm-hmm.
Anh sẽ không nói gì sao?
Không, nhưng có một việc anh không nói.
Anh có nhận ra vì chúng ta là đàn ông
không có nghĩa là ta chẳng thể trò chuyện về cảm xúc của mình à?
Có, có đấy.
Oh, khi ấy thì tốt.
Cứ giữ toàn bộ rối như tơ vò,
cứ...
À, dù sao thì quá trễ rồi.
Cô ấy đã đi rồi, người tiền sử.
Oprah.
Sao cô theo tôi?
Tôi sẽ hỏi câu tương tự.
Tôi là Julia.
IIsa phát hiện file về Marshall Pucci.
Người phụ nữ là ai?
Ý anh là, ả nhân tình là ai?
Tôi biết cô là ai. Cô muốn gì đây?
Sự bảo vệ.
Anh Chance, anh đang làm gì ở đây?
Chúng tôi đã tìm thấy cô ta.
Tìm thấy ai?
Tình nhân của Marshall.
Tạm biệt, anh Chance.
Cô ta biết kẻ thật sự sát hại chồng cô.
Translator: sfpd - HDVietNam.
Vậy cô làm việc cho chương trình y tế của Marshall ở Châu Phi?
Không thể tìm thấy một nhân viên cứu trợ?
Anh đang mất dần sự nhạy bén.
Đã xảy ra chuyện gì?
Marshall phát hiện súng ống
trong một chuyến tàu.
Vậy ai đó đã sử dụng chương trình
như một vỏ bọc để buôn bán vũ khí bất hợp pháp.
Anh ấy lần theo số vũ khí tới nguồn gốc,
chụp lại ảnh.
Và chúng phát hiện bọn tôi sẽ
tuýt còi, và đó là lúc
Marshall bị sát hại.
Chúng tôi biết nó kết thúc thế nào.
Rồi thì ai đã làm?
Tôi không biết ai cả.
Chúng ở trong các bức hình.
Tôi tưởng các anh phát hiện ra,
và đó là vì sao đang tìm tôi.
Chúng tôi chưa có.
Oh, không đúng. Ta đã tìm được 1 bức.
Của cô và Marshall
ở quán bar.
Không phải ở Châu Phi,
nhưng ở khách sạn Lamont.
Đó là lần cuối tôi gặp anh ấy còn sống.
Tôi đã nói cô mình sẽ làm mọi thứ ổn thỏa.
Và đúng vậy.
Dưới tờ báo là vé máy bay tới Prague.
Nhận lấy.
Cũng có tiền.
Trốn đi.
Tôi sẽ liên lạc khi an toàn.
Nhưng chúng sẽ đến tìm anh.
Nghĩ đến vợ mình.
Luôn luôn.
Suốt từ ngày đó, tôi đã luôn trốn chạy.
Cứ 10 ngày lại đổi chỗ,
thay đổi danh tánh,
sống trong các nhà nghỉ dơ bẩn và tệ hại.
Và mối quan hệ của cô với chồng tôi là...
hoàn toàn chuyên môn?
Cô đang đùa?
Marshall yêu cô hơn bất cứ thứ gì.
Anh ấy là người tốt nhất tôi từng gặp.
Cô không biết điều đó à?
Cô Pucci, tôi cũng có gia đình.
Tôi chỉ muốn về nhà.
Anh chắc chắn bao nhiêu cô ta là tình nhân của Marshall?
Rõ ràng ít hơn.
Cuộc đời của chúng ta bị hủy hoại
bởi lũ người này.
Chúng ta không thể lấy lại cuộc đời tôi,
nhưng có thể lấy lại cho cô.
Và đó là những gì chúng tôi sẽ làm.
Ilsa--
Anh Chance, tôi biết anh sẽ nói gì.
Anh nghĩ việc xem xét cái chết của Marshall là ý tưởng xấu.
Đó chẳng phải.
Anh nghĩ tôi đang hành động theo cảm xúc,
nên để nhiệm vụ lại cho các tay chuyên nghiệp.
Gần thế nhưng vẫn không phải.
Được rồi, khai sáng cho tôi đi.
Những kẻ này đã sát hại một người giàu nhất thế giới,
và đã che đậy nó.
Chứng cứ biến mất, không nhân chứng,
hoàn toàn kiểm soát được các tác động.
Đó chẳng phải cương lĩnh của anh,
làm một chuyến tới chúng, sau đó lao vào
và làm vài việc anh hùng, ngoạn mục.
Cách đó luôn không hiệu quả.
Đây là vì anh lo lắng cho tôi?
Thành thật đi, anh Chance.
Thú thật, nếu ta sẽ vùng lên chống lại
kẻ đã sát hại chồng cô,
tôi lo lắng cho tất cả mọi người.
Nghe này, Julia có số điện thoại.
Chúng để lại các tin nhắn đe dọa.
Cô muốn làm gì?
Gọi chúng và sắp xếp cuộc hẹn.
No comments yet. Be the first to leave one.