Colors of Evil: Black

Colors of Evil: Black (Kolory zła: Czerń)

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

[𝗖𝗼𝗳𝗳𝗲𝗲𝗣𝗿𝗶𝘀𝗼𝗻] 𝗖𝗢𝗟𝗢𝗥𝗦 𝗢𝗙 𝗘𝗩𝗜𝗟 - 𝗕𝗟𝗔𝗖𝗞 (𝟮𝟬𝟮𝟲) 𝗡𝗙𝗫 𝗪𝗘𝗕
കമന്ററി എഴുതിയത് Coffee_Prison
𝙽𝙴𝚃𝙵𝙻𝙸𝚇 >> 𝟶𝟷𝚑 𝟻𝟶𝚖 𝟸𝟸𝚜 (𝗕𝗶ê𝗻 𝗱ị𝗰𝗵: 𝗡𝗮𝘁𝗵𝗮𝗹𝗶𝗲 𝗡𝗴𝘂𝘆𝗲𝗻)

ടാഗുകൾ

webdl
official_release
netflix_synced
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2026-06-10
ഡൗൺലോഡുകൾ: 24
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: No
FPS: 24

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.

MÀU TÀ ÁC: ĐEN

Ê, Tóc Bảnh. Sao rồi?

Ổn cả. Mọi người có vẻ tử tế.

À ha.

Vậy anh muốn kiểm tra gì?

Ta trễ rồi đó.

Vâng. Tôi xin lỗi.

Tôi cũng xin lỗi.

Cậu đã quen ở đây chưa?

Vâng, cũng quen dần rồi.

Họ đày cậu xuống đây thôi, không phải tận thế đâu.

Cứ ém mình vài năm…

VIỆN CÔNG TỐ QUẬN TRULÔCZ

…rồi họ sẽ quên thôi.

Chẳng ai trừng phạt công tố viên vì tóm kẻ giết người cả.

Biết đâu cậu lại thích chỗ này ấy chứ.

- Chào. - Chào.

Tối qua thế nào?

Tuyệt lắm. Tôi đi khám phá phố phường.

- Thật à? - Không.

Anh nên thử đi. Lịch sử Trulocz có từ thời đại đồ đá mới đấy.

Cái gì đây?

Vụ mới của anh đó.

Trộm cắp ở tiệm rượu à?

Mặt tối của thị trấn.

Cậu nhớ vụ thằng bé mất tích hai năm trước chứ?

Adam Poznański ấy?

Nhớ. Ờm…

Mẹ nó đã báo cáo.

Nào là trực thăng, rồi chó nghiệp vụ,

đã lùng sục khắp khu rừng.

Hai ngày sau, cô ta nhớ ra nó ở với họ hàng.

Thế mà cô ta không biết à?

- Sao anh lại hỏi vụ đó? - Bạn tôi gặp chút rắc rối với thống kê.

Anh ấy không đóng hồ sơ được. Nó báo lỗi.

Chuyện thường ấy mà.

Phải đến gặp Cảnh sát trưởng Adamczyk để họ sửa trong hệ thống.

Thằng bé hát hay lắm. Tôi đã nghe ở nhà thờ.

Cậu theo đạo à?

Mê tín thì đúng hơn.

Còn anh?

- Ruchanki đây. - Cảm ơn.

Ruchanki à?

Đừng thắc mắc.

- Khi nào con gái cậu đến? - Mai ạ.

Tốt quá. Nó sẽ được xem lễ hội Dożynki. Năm nay có hội chợ lớn lắm.

Còn cô là nhà văn trinh thám mua căn nhà bên hồ đó à?

- Julia Sarman. Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.

- Đây là con trai tôi, Piotruś. - Ồ.

Elżbieta Pakosz. Xin lỗi, thị trấn nhỏ mà. Có chuyện gì là ai cũng biết.

Ở đây có hai đồng nghiệp của cô này.

- Nhà văn à? - Kiểu kiểu thế. Công tố viên.

Thằng bé dễ thương quá.

Y hệt Michaś nhà tôi.

Cô phải gặp nó cơ. Nó nhát lắm.

- Mẹ à. - Sao hả?

Tôi đau đẻ suốt 24 tiếng

vì nó đưa mông ra trước, và giờ nó vẫn ngược đời như thế.

Tôi thì mất bốn tiếng.

Thằng bé bị bọc trong màng ối. Tôi còn tưởng nó không có mặt.

Thế là đẻ bọc điều à!

Vậy ai trả tiền đây?

Tôi trả kiểu khác nhé.

Chồng tôi đấy.

Chào Cảnh sát trưởng.

Chào buổi sáng.

Chào buổi sáng, cậu Leopold.

Ông nhớ vụ bé trai mất tích hai năm trước không? Adam Poznański ấy.

Nhớ chứ.

Bạn tôi bên cảnh sát vùng đang làm thống kê

và nói là trong hệ thống không có hồ sơ vụ đó.

Bảo anh bạn cảnh sát của cậu xem lại đi. Bên tôi mọi thứ vẫn đầy đủ.

Đây đâu phải Sopot.

Để tôi bảo anh ấy. Cảm ơn ông.

- Cơ mà… tìm thấy thằng bé rồi nhỉ? - Ừ.

Nó ở với họ hàng à?

Cậu đang thẩm vấn tôi đấy à, nhóc?

Tôi chỉ hỏi thôi.

Nó ở với người nhà. Mẹ nó thiểu năng thật. Đúng nghĩa luôn.

Tôi hiểu rồi. Cảm ơn.

Không có gì.

Thằng dấm dớ Warsaw này.

Hồ sơ vụ Poznański không có trong kho lưu trữ.

Nó phải ở đó chứ.

Nếu không có thì ở đâu?

- Nó phải ở đó. - Nhưng không có.

Có khi bên cảnh sát giữ. Hỏi Adamczyk ấy.

Tôi hỏi rồi. Ông ta bảo tôi biến đi.

Thật à?

Cậu biết bố mẹ thằng bé sống ở đâu không?

Sao thế? Anh rảnh quá à?

Ewelina nhìn anh ta như thánh sống vậy. Tôi biết kiểu gì cũng sẽ có chuyện.

Nhà đẹp quá.

Cảm ơn. Vẫn chưa hoàn thiện đâu. Bọn tôi mới xây thôi.

Mà nuôi ba đứa thế hẳn vất vả lắm.

Ba đứa gì? Tôi phải nuôi tận bốn đứa thì có.

Cũng may là có trợ cấp 800 plus.

Mong là họ đừng cắt. Chồng tôi thi thoảng cũng kiếm được chút đỉnh, cơ mà…

Ít ra hóa đơn cũng tự thanh toán.

Hóa đơn tự thanh toán sao?

Tự dưng tôi buột miệng thôi.

Mà anh đến làm gì?

Là về con trai cô, Adaś.

Nó làm sao?

Hai năm trước, cô báo con trai cô mất tích, rồi lại rút hồ sơ.

Thì sao?

- Vậy tìm thấy thằng bé rồi nhỉ? - Phải.

Giờ nó đang ở đây à?

- Không, nó sống với họ hàng. - Ở Trulocz à?

Không, không phải ở Trulocz.

Vậy thì ở đâu?

Tận đầu kia Ba Lan cơ. Tôi làm mất địa chỉ đâu đó rồi.

Họ hàng cô tên gì?

Tôi không nhớ.

Tên họ hàng mà cô không nhớ à?

Họ hàng xa mà. Chỗ chị em họ của mẹ tôi. Bà ấy muốn giúp.

Nếu tìm được tôi sẽ báo.

Có thể tôi tự biến mình thành trò cười, mà tôi rất thích anh ấy.

Ewelina còn trẻ và coi mọi thứ nghiêm túc lắm.

Buồn cười ghê…

Vậy là cô không liên lạc với con trai à?

Con cái nheo nhóc thế này thì làm gì có thời gian.

Anh có con không?

Có, tôi có.

Vậy chắc anh hiểu rõ mà.

Mẹ ơi, dì mất thế nào ạ?

Mẹ?

Mẹ ơi!

Mẹ!

Mẹ lại thế nữa rồi.

Mẹ xin lỗi.

Julia?

Không nhận ra tôi à? Patryk Deczer đây. Bạn cấp ba ấy.

Chào.

Chà, khó tin quá. Thật là, sao cô về mà chẳng nói gì vậy?

Hội cùng trường chắc vui lắm đấy. Hay là ta tổ chức tiệc nướng đi?

Dạo này anh sao?

Không biết cô còn nhớ không, mà hồi cấp ba tôi vẽ vời suốt.

Giờ tôi vẫn vẽ.

Gần đây tôi có một buổi triển lãm riêng ở Copenhagen.

Chà.

Con trai cô đấy à?

Ừ. Piotruś.

Chào cháu, Piotrek.

Chắc là có cháu trai, bà ngoại vui lắm nhỉ.

Bọn tôi vẫn chưa có thời gian gặp bà ấy.

Này, khi nào liên lạc nhé, rồi ta hẹn đám bạn cũ gặp nhau.

- Ừ. - Ừ thật nhé?

Bọn tôi đang vội. Gặp sau, Patryk.

Tạm biệt. Chào nhé, Piotrek!

Sao mình không đến thăm bà ngoại ạ?

Vì bà không muốn nhận mẹ nữa.

Hồi đó có chuyện gì hả mẹ?

Mẹ cũng không rõ nữa.

Nhưng là chuyện tồi tệ.

Con đang nghĩ gì thế?

Về bố ạ.

Nhiều khi con chẳng nhớ bố trông thế nào nữa.

Kìa, vẫy tay đi con!

Thùng gỗ, thùng gỗ kìa!

Nhìn lâu đài của họ kìa!

Lâu đài, lâu đài kìa!

- Mình ra chỗ cái to nhất nhé? - Vâng!

Rồi, đi chơi đi con.

Anh công tố viên?

Chào. Leopold.

- Julia. - Rất vui được gặp cô.

- Con gái anh đấy à? - Monika.

- Con bé xinh quá. - Cảm ơn.

Nó sắp đi học chưa?

Sang năm, ở Warsaw. Con bé sống với mẹ nó ở đó.

- Anh đến Trulocz lâu chưa? - Cũng chưa lâu lắm.

Anh thấy ở đây thế nào?

À thì, cũng ổn.

Hay thật. Tôi cũng thấy thế.

Vậy sao cô lại đến đây?

Mọi người căng thẳng khi họ biết anh là công tố viên chứ?

- Có, cũng có. - Anh không thấy khó chịu sao?

- Cũng có. - Sao anh lại làm công tố viên?

Chính tôi cũng tự hỏi đây.

Sao lại là Trulocz?

Tôi đang tìm tư liệu viết sách.

Quá khứ đen tối của Kashubia và mấy chuyện kiểu đó.

- Monika đang đi nghỉ với bố à? - Phải.

Mẹ ơi, chỗ bắn súng kìa!

Chán quá thì ghé bọn tôi chơi nhé. Bọn tôi có căn nhà ở bên hồ.

Tôi sẽ bảo con bé. Cảm ơn!

Cầm giùm nhé. Coi này.

Ưu đãi đặc biệt hôm nay đây!

Nhóc chỉ cần bắn trúng mục tiêu,

là người mẹ xinh đẹp của cháu sẽ có gấu bông ôm ngủ ngay.

Ờ, tôi nghe nói cô quay lại rồi.

Sao, không nhận ra tôi hả?

- Khoan, con cô đây à? - Đi thôi.

- Lát mình quay lại. - Ê! Nhóc!

Nhìn xem mẹ mày đã làm gì tao này!

Này, nhìn đi!

Xin nhiệt liệt chào mừng mọi người. Hôm nay mọi người đến đông vui quá.

- Nhưng tôi còn nhớ… - Con ổn chứ?

…ngày tôi bắt đầu nhiệm kỳ thị trưởng đầu tiên cách đây 20 năm.

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left