ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Trung Đường đại nhân,
sắp đến giờ thượng triều rồi.
Ngài định đi đâu vậy?
Lão phu xin nghỉ phép về quê.
Mong hai vị châm chước cho.
Đại nhân đúng là ra tay hào phóng thật.
Nếu đã xin nghỉ phép về quê
thì sao phải lén lén lút lút chứ?
Hôm nay lão phu nhất định phải đi.
Vậy thì đắc tội rồi.
Hôm nay ngài không thể đi được.
Mụ già điên khùng đó,
làm loạn triều cương,
hãm hại trung thần.
Lão phu đấu không lại bà ta,
lẽ nào trốn cũng không được sao?
Ngài nói những lời này
là phải tru di cửu tộc đấy.
Ra tay.
Người trẻ tuổi,
ngươi cũng sẽ có ngày hôm nay thôi.
Không chừa một ai.
Bán bánh bao đây.
Đến mua bánh bao đi.
Bánh bao mới ra lò đây.
Nấu ba chén nước cô lại còn một chén.
Còn chuyện gì nữa không?
Chàng trai trẻ,
dạo này tai tôi cũng không được thính cho lắm.
Có thể xem giúp tôi được không?
Bên nào?
Không sao đâu.
Lớn tuổi rồi, thính lực giảm là chuyện bình thường thôi.
Kê ít thuốc cho bà về uống nhé.
Bà lão này, đến y quán
trả chút phí khám bệnh thì chết à?
Bà không biết Nhân Tâm Đường của tôi chỉ bốc thuốc,
không khám bệnh hay sao?
Dì Mai,
bà ấy chỉ là một người bình thường.
Em cho anh nói chuyện hả?
Ra đằng sau thái thuốc đi.
Đến y quán khám trước rồi hẵng đến tìm tôi.
Lớn tuổi thế này rồi
đừng chỉ chăm chăm tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ
để rồi mất cả mạng.
Chị.
Sắp thi rồi em không biết à?
Em còn đọc sách đọc thêm à?
Còn đọc sách đọc thêm à?
Còn đọc...
Em chỉ kê thôi,
em có đọc đâu.
Em vừa vểnh mông lên
là chị đây đã biết em định ị ra cái gì rồi.
Chị, em lớn cả rồi mà.
Đừng như vậy nữa.
Sao nào?
Chị không được nói em nữa à?
Chị không được nói em nữa à?
Được rồi, được rồi, được rồi mà.
Em đi giúp lão Ngô thái thuốc đây.
Chị hút ít thuốc thôi, hại phổi đấy.
Cái thằng nhóc con này,
chị nói cho em biết
năm nay mà em còn không thi đỗ
thì ra ngoài đường mà ngủ cho chị.
Hại phổi? Nghĩ đến em là chị đây đau lòng.
Người phụ nữ này ngày nào cũng như thùng thuốc súng vậy,
làm sao mà gả đi được chứ?
Anh nói có phải không,
lão Ngô?
Xuyên khung và linh từ thạch,
chính là để trị ù tai và điếc tai, đúng không?
Em nhớ có một cuốn y thư nói rằng
nếu bệnh nhân tuổi tác đã cao,
uống hai loại thuốc này cùng lúc
sẽ dễ gây ra tác dụng phụ
gây nôn mửa,
còn hại tỳ vị nữa.
Lão Ngô,
anh muốn làm thầy thuốc à?
Anh nói xem em đã hai năm liền
không thi đỗ vào đội Cảnh sát rồi.
Năm nay nếu lại không thi đỗ
chị em sẽ không thật sự đuổi em ra ngoài chứ?
Chị cậu cưng cậu như vậy,
chắc là không đâu.
Gì mà chắc là không đâu chứ?
Là chắc chắn sẽ không đâu.
Đại gia,
xin ngài làm phúc đi ạ.
Đi.
Đại gia,
xin ngài đấy.
Nợ tiền trả tiền
là chuyện đương nhiên mà.
Người đã mất rồi,
chúng tôi lấy gì mà trả ạ?
Cha nợ con gái trả.
Buông ra.
Không buông phải không?
Báo gia, ngài vất vả rồi ạ.
Báo gia, ngài cực khổ rồi ạ.
Không mệt, là trách nhiệm của tôi.
Mẹ!
Con ơi...
Cút đi!
Đại đội trưởng đích thân đi tuần,
đây chính là phúc khí của dân chúng đó.
Bớt giở trò này đi.
Hôm nay tôi trực ban,
đừng gây ra án mạng đấy.
Hiểu rồi ạ.
Tránh ra! Tránh ra! Tránh ra!
Tam gia,
ngài hút thuốc ạ.
Tam gia, ngài ăn quả táo đi ạ.
Tôi thích ăn quả xanh.
Đại gia,
chúng tôi trả.
Con gái tôi còn nhỏ...
Hiểu rồi, hiểu rồi, hiểu rồi.
Anh nói xem cái thời buổi này
cho dù em thi đỗ cảnh sát
thì có tác dụng gì chứ?
Có công việc ổn định, chị cậu sẽ yên tâm.
Thời buổi này làm gì có công việc ổn định.
Mấy ông Đại tổng thống chẳng phải nói đổi là đổi sao?
Lúc nhỏ, em rất muốn làm cảnh sát.
Nhưng anh xem cảnh sát bây giờ đi,
toàn là chạy vặt cho các ông chủ lớn và bang phái.
Chẳng có một cảnh sát tốt nào thật sự
trừng trị cái ác, nêu cao cái thiện cả.
Cậu có thể làm một cảnh sát tốt mà.
Không phải.
Chỉ một mình em muốn thì có tác dụng gì chứ?
Bây giờ dân chúng nhìn thấy cảnh sát
còn hoảng sợ hơn cả nhìn thấy thổ phỉ.
Đây tất cả từ trên xuống dưới,
nhà dột từ nóc hết.
Anh nói xem nếu em khó khăn lắm mới bắt được một kẻ xấu,
cục trưởng nhận hối lộ của người khác, bảo em thả người.
Em nên nghe hay không nghe đây?
Đưa cái bát đây.
Buông tôi ra.
Anh buông tôi ra.
Mẹ ơi,
kia hình như là chị Tiểu Phương.
Đại ca, đại ca.
Cô bé này
ngài mang về dễ làm mất lòng khách.
Cần gì phải vậy chứ?
Chị Thiến.
Không sao đâu, đừng sợ nhé.
Số tiền này chỉ đủ trả lãi thôi.
Vậy ngài cho thêm hai ngày nữa đi ạ.
Phần còn lại tôi sẽ tìm cách bù vào.
Tiểu Phương,
đi giao cân rưỡi đường cho cửa hàng đi.
Đừng để người Pháp đợi sốt ruột.
Cô xem,
phụ nữ ở khu Tô giới Pháp này
đúng là không giống người khác mà.
Cô bé Tây này lớn thế rồi à.
Cô nói xem tôi đưa cô gái nhỏ về
sẽ làm mất lòng khách của tôi.
Hay là cô Tống về cùng tôi,
giúp tôi đối phó một chút, thế nào?
Tôi còn đang dắt theo con nhỏ.
Không tiện đâu.
Tiện mà, chỗ tôi có người chuyên chăm sóc trẻ con.
Cô Tống, đi thôi,
Uống vài ly nhé.
Tôi không biết uống rượu.
Đại ca.
Hay là thế này đi.
Ngài đến chỗ tôi,
tôi mời ngài một ly cà phê.
Thứ đó đắng quá,
ông đây uống không quen.
Cho nên phải cho đường vào.
"Táo đỏ"
hình như cũng không tệ.
Hiểu rồi, hiểu rồi, hiểu rồi.
Đừng có được đằng chân lân đằng đầu.
Đừng tưởng cô làm việc ở khu Tô giới Pháp
mà ông đây không dám động vào cô?
Không, không phải đâu đại ca.
Ngài nghe tôi giải thích đã.
Cô đừng có ép tôi.
Ngài nghe tôi giải thích đã.
Buông mẹ cháu ra.
Anh là ai? Làm gì đấy?
Ai cho anh chụp?
Phóng viên hãng tin AFP José.
Chụp ảnh là công việc của tôi.
Đưa máy ảnh đây.
Anh làm vậy là phạm pháp đấy.
Tao quan tâm gì chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.