ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT CỦA NETFLIX
Anh đã dự tiệc ở Nhà Trắng?
Phải, tôi đã đến Nhà Trắng. Đông đúc lắm.
Như là… Tiệc mới rồi ở Nhà Trắng…
- Đến Nhà Trắng chưa? - Rồi.
- Đỉnh lắm. - Không tin nổi.
Anh vào đó, đi đâu cũng thấy mấy chân dung
bự chảng của các tổng thống ấy.
Tôi đến đó, có tôi, có Ahmir,
có cả Jay-Z, Beyoncé, Oprah, Steve…
Như thể tôi chết và lên thiên đường da đen ấy.
- Họ đều… - Đáng xem đấy.
Thật không tin nổi luôn. Có vài người da trắng nữa.
Có vài… Kid Rock hay ai đó.
Vài người… Katie Couric gì đó. Và còn…
- Có vài người. - Hẳn rồi.
Giờ thì đông hơn rồi, chắc chắn.
Và…
Nên là…
- Giờ đông hơn hẳn. - Ừ.
Và có chương trình giải trí…
Ta ngồi quanh, gặp gỡ xã giao,
và hòa vào đám đông, việc đầu tiên nhé.
Và có lúc,
chỉ có tôi và Michelle Obama nói chuyện.
Tôi không nên đứng riêng với Michelle Obama.
Đâu hợp với tôi. Tôi đâu biết nói chuyện chính trị.
Và Michelle Obama bảo,
"Tôi chẳng biết phải làm gì nữa. Đất nước…"
Nói về chuyện bầu cử gì đó.
"Tôi chẳng biết sẽ thế nào nữa. Thời này đúng là điên rồ".
Và tôi nói, "Cô sẽ ổn áp mà".
Đấy… Tôi thật sự đã nói thế.
Tôi đã nói thế với Michelle. "Cô sẽ ổn áp mà".
- Đệ nhất Phu nhân đấy. - Rồi tôi nói,
"Cô biết đấy… cô muốn làm việc gì đều sẽ được nhận.
Như tham gia diễn trong The View, The Housewives of Atlanta".
Và cô ấy nói…
Và Michelle Obama nhìn tôi mà bảo,
"Tôi đang nói về đất nước mà.
- Đâu nói về tôi". - The Housewives of Atlanta.
"Tôi đang nói về đất nước mà".
Chưa bao giờ tôi thấy mình ngu đến thế.
Như thể bằng GED của tôi vô giá trị ấy.
Và cô ấy nhìn tôi kiểu, "Ai cho gã đen này vào nhà mình thế?"
Cô ấy không nói, nhưng cái nhìn có ý như thế.
Rồi cô ấy bảo, "Oprah, tôi phải nói chuyện với bà".
Rồi cô ấy quay người bỏ đi, còn tôi thì chết lặng.
Tôi nghĩ, "Được rồi, phải tìm ai đó ngu ngơ như mình thôi".
Tìm ai để tôi có vẻ thông minh ấy,
nên tôi nghĩ, "Đám vận động viên đâu nhỉ?"
"Đám vận động viên đâu nhỉ?" Rồi tôi thấy Charles Barkley,
"Bạn tôi đây rồi". Nhỉ?
Rồi…
Tôi gặp Charles Barkley, chuyện trò đôi chút.
Rồi họ rung chuông, và tất cả đi xem chương trình giải trí.
Thế là tôi đi cùng Charles Barkley và Jay-Z
đến phòng đó để xem biểu diễn.
Màn đầu tiên là của Herbie Hancock,
ông ấy đỉnh lắm, kiểu như…
Rồi Stevie Wonder như giật mic của Herbie Hancock luôn ấy.
Và bắt đầu chơi nhạc của mình, thêm chút chất mù nữa.
Hiểu ý tôi chứ? Thêm chút…
Thêm chút chất…
Hiểu ý tôi không nào?
- Mà Stevie… - Hỏi thăm đi.
Stevie ở trong Nhà Trắng còn nhiều hơn hầu hết tổng thống ấy.
Nên khi làm như không biết đường, là ổng nói xạo đấy.
Ổng tới đó suốt chín đời tổng thống rồi.
Nên là…
Stevie chơi nhạc, còn tôi và Jay-Z thấy buồn lắm,
vì nhận ra chẳng đời nào mình được diễn ở Nhà Trắng.
- Phải. - Anh ấy đời nào được…
Jigga, má tao tên gì hả?
- Không đời nào nhé. - Tôi cũng thấy vậy.
Không đời nào có chuyện đó. Khi chỉ có một…
- Mới có tổng thống da đen đầu tiên. - Phải.
Đến tổng thống da đen 12, chắc có lễ đoàn tụ Wu-Tang,
nhưng…
- Giờ thì không. - Giờ không có đâu.
Khi con số tổng thống da đen còn trên đầu ngón tay thì miễn.
Rồi…
Tiệc bắt đầu,
và Quest chơi nhạc, đỉnh lắm.
Chúng tôi nhảy, một đám người da đen nhảy tung tóe.
Ảo quá trời luôn. Ngay trong nơi các nô lệ đã xây nên.
Nhé? Trong nhà mà các nô lệ…
Người da đen tận hưởng Nhà Trắng, trời ơi.
Ảo quá trời. Rồi Sasha, Malia và vợ chồng Obama
chào tạm biệt mọi người.
Khi đang bước ra khỏi Nhà Trắng,
tôi nhìn lên bức tường và thấy tấm hình George Washington
với một giọt nước mắt đang ứa ra.
Kiểu như…
Chris Rock!
Được.
Mời ngồi.
Ngồi cả đi mà.
Làm ơn cho tôi bắt đầu chương trình đi mà.
Thật mừng khi được ở Brooklyn này.
Brooklyn, quê nhà tôi đấy.
Bed-Stuy, chiến hay chết.
Nhỉ? Nhà của Biggie và Jay.
Tôi quay lại rồi. Tôi đang ở đây.
Mọi thứ càng thay đổi, thì càng như cũ.
Hôm nay tôi rảo quanh, nhìn quanh, và tự nhủ…
Có thể nghĩ là thỉnh thoảng cảnh sát bắn một nhóc da trắng
để bảo toàn bộ mặt.
Có thể nghĩ là cứ vài tháng,
họ sẽ nhìn con số người da đen chết mà bảo,
"Chúa ơi. Lên 16 rồi. Phải bắn một đứa da trắng nhanh đi".
"Đứa nào?"
"Đứa đầu tiên anh thấy hát nhạc Cardi B".
Đúng thế đấy. Thật tình, tôi muốn sống trong một thế giới
bình đẳng thực sự.
Tôi muốn sống trong một thế giới với số lượng nhóc da trắng tương đương
bị bắn hàng tháng.
Một thế giới bình đẳng.
Tôi muốn xem các bà mẹ da trắng trên TV khóc lóc,
đứng cạnh Al Sharpton…
mà nói, "Ta cần công lý cho Chad.
Ta cần công lý cho Chad.
Nó về nhà sau khi tập bóng quần thôi mà.
Không công lý, khỏi bánh ăn".
Tôi biết có người bảo, "Thôi nào, Chris.
Anh gắt với cảnh sát quá đấy.
Anh là người nổi tiếng. Họ sẽ bỏ qua cho anh.
Họ sẽ tử tế với anh. Anh nổi tiếng mà".
Ừ, tôi nổi tiếng đấy.
Nhưng đâu nổi tiếng cỡ Michael Jackson.
Đâu nổi kiểu hào quang tỏa vài dặm.
Danh tiếng của tôi được việc ở đây thôi.
Khi cảnh sát thấy tôi dạo trên đường,
họ kiểu như, "Đen này, đen nữa, đen tiếp.
Này, là Chris Rock!
Trời, anh hài lắm. Tôi mê Pootie Tang".
Kỳ thật đấy. Kỳ quá cơ.
Cái vụ với cảnh sát này ấy.
Vì là người da đen, ta có… Nhất là người da đen trưởng thành.
Tôi với cảnh sát có quan hệ kỳ quái lắm.
Một mặt, tôi là người da đen, nên tôi nghĩ, "Dẹp cảnh sát đi".
Và mặt khác, tôi lại có tài sản.
Nếu có kẻ đột nhập nhà tôi,
tôi không gọi Crips đâu.
"Này, Crips, gửi Little JJ đến nhé?
Đã đến đây rồi à?
Tôi nhầm".
Nhưng cảnh sát có vấn đề thế này.
Làm cảnh sát cực lắm. Cực thấy mẹ luôn ấy.
Nói thật, tôi không nghĩ cảnh sát được trả lương xứng đáng.
Tôi không nghĩ cảnh sát được trả lương xứng đáng,
và tiền nào của nấy mà.
Mà có chuyện thế này.
Mỗi khi cảnh sát bắn hạ một người da đen vô tội,
họ luôn nói cùng một câu.
Kiểu như, "Đâu phải hầu hết đều thế. Chỉ có vài quả táo thối trong rổ thôi.
Vài quả táo thối mà".
Táo thối hả? Cái tên quá hay cho "kẻ giết người".
Tôi nói, "Sao họ lại nói kiểu đó nhỉ? Táo thối, cũng gần như tốt mà".
Tôi ăn táo thối rồi.
Là bánh tart đấy.
Nhưng nó đâu làm tôi nghẹt thở.
Vấn đề là thế này.
Tôi biết làm cảnh sát cực khổ lắm.
Tôi biết nghề đó nguy hiểm nữa. Tôi biết.
Nhưng có vài nghề không được có táo thối, nhé?
Có vài nghề mà ai ai cũng đều phải tốt.
Như phi công.
Biết chứ?
American Airlines đâu thể nói, "Hầu hết phi công thích hạ cánh.
Nhưng có vài táo thối thích đâm vào núi hơn.
Làm ơn cố chấp nhận".
Thế đấy. Chuyện với cảnh sát không chấm dứt đâu.
Nhưng kỳ thị không chấm dứt đâu. Không bao giờ.
Nước Mỹ là thế thôi.
Họ từng treo những tấm bảng "Chỉ dành cho người da trắng".
Họ từng treo những tấm bảng "Cấm dân da đen".
Giờ họ có thứ mới hơn.
Gọi là giá cả.
Đúng thế đấy. Giá cả là luật Jim Crow mới.
Khách sạn Four Seasons đâu nói, "Cấm dân da đen".
Nhưng phòng suite giá 4.000 đô mỗi đêm đang nói vậy đấy.
Cái đó phải xử lý được vấn đề da đen mà.
Giá cả là luật Jim Crow mới đấy.
Whole Foods đâu nói "Cấm dân da đen".
Nhưng một quả cam giá bảy đô thì có.
Nó nói họ đâu muốn thằng đen tôi vào đó.
Vài người da trắng sẽ bảo, "Họ cũng đâu muốn bọn tôi vào".
Dẹp Whole Foods đi, cần Half Foods cơ.
Nước Mỹ điên rồi.
Phải dạy con mình sẵn sàng đối diện dân da trắng.
Nếu không làm được thế, thì rõ là bố mẹ tồi.
Tôi đã dạy con mình sẵn sàng đối diện người da trắng
từ khi vừa lọt lòng cơ.
Nhưng còn dạy cho chúng
trước cả khi lọt lòng. Thật đấy.
Đúng thế. Ở nhà tôi, đâu có diễn tập hỏa hoạn,
mà có diễn tập gặp dân da trắng.
Nên từ khi con tôi ra đời,
tôi đã chuẩn bị cho chúng sẵn sàng đối diện dân da trắng.
No comments yet. Be the first to leave one.