ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
MIỀN TÂY ĐÃ ĐƯỢC CHINH PHỤC RA SAO Dịch phụ đề: QKK
Vùng đất này ngày nay có tên tuổi và có ranh giới trên bản đồ.
Nhưng tên tuổi, ranh giới và vùng đất, tất cả đều phải giành giật mới có.
Giành giật với thiên nhiên và với người bản địa.
Năm thế hệ trước, chỉ mới 125 năm trước...
...vùng đất này chỉ được biết tới như là Miền Tây.
Và chỉ một vài người da trắng biết,
những thợ bẫy lang thang trên xứ sở bao la đó đi tìm hải ly.
Họ được biết như những người sơn cước, một dòng dõi mới.
Những người như Jim Bridger, Franchère và Sublette, Linus Rawlings.
Da đỏ hơn cả người da đỏ, trên mọi phương diện ngoài dòng máu.
Họ không tuân theo một luật lệ nào ngoài luật lệ của chính họ...
...trôi giạt như mây trời, không ở hẳn một chỗ nào, lúc nào cũng di chuyển.
Những bàn chân đi giày vải và những con ngựa không đóng móng của họ không để lại dấu vết nào trên mặt đất.
Cũng như người da đỏ, mà họ chung sống hòa bình,
họ không có nhu cầu gì nhiều hơn những gì họ tìm được, và chẳng có bao nhiêu.
Núi non, rừng rậm, thiên nhiên khắc nghiệt...
...không hề thay đổi đối với họ cũng như những vì sao...
...và cũng kiên định như vậy.
Vượt qua bao nhiêu núi non, bao nhiêu đồng bằng...
...họ bỏ lại sau lưng dân Miền Đông, những người cũng đang tất bật theo một cách khác.
Những người nhìn một ngọn núi và thấy một nguồn nước...
...nhìn một khu rừng và thấy gỗ cất nhà...
...nhìn một cánh đồng sỏi đá và thấy một nông trại.
Họ đã có khuynh hướng nhìn về phương Tây
...ngay cả từ thời Plymouth Rock và Jamestown.
Đường đi của thợ bẫy chỉ là đường mòn của một con sói hay khúc quanh của một hẽm núi.
Nhưng để cho nhiều gia đình miệt mài đi theo mặt trời...
...thì phải có đường rộng hơn.
Không có đường bộ nào đi tới vùng hoang dã, chỉ có những con sông.
Và chúng lại chảy không đúng hướng: Hướng bắc hay hướng nam.
Hoặc là dừng lại tại dãy núi Allegheny.
Cho tới một ngày, một con sông mới bắt nguồn từ trong đầu một người tên DeWitt Clinton.
Ông đã nghĩ ra một con sông đi về miền Tây.
Và theo cái tài thực hiện những giấc mơ của người Mỹ, nó đã trở thành sự thật.
Kinh Erie rời sông Hudson ở trên Albany...
...và đi thẳng tới Ngũ Đại Hồ.
Những con người khát khao một vùng đất nguyên sơ và một cuộc sống mới...
...nay đã có một xa lộ để đưa họ đi.
Và họ lên đường.
Tàu Pride of Utica đang đón khách!
Mọi người lên tàu Pride of Utica!
Gia đình Ramsey, Peter Smith...
...gia đình Skoga!
Tất cả tám người!
Mọi người lên tàu Pride of Utica!
Có phải sức khỏe của cậu bé là lý do ông đi về Miền Tây?
Phần nào.
Chỉ phần nào thôi. Vấn đề lớn nhất ở Miền Đông chúng ta là đá.
Vài năm trước tôi có một nông trại mà tôi có thể trồng được mỗi mẫu 100 giạ đá.
Zebulon, ông không được nói dóc người ta như vậy.
Bà xã ơi, tôi là một người ngoan đạo, và tôi chỉ nói sự thật mục sở thị.
Nè, tôi chưa bao giờ dùng cày. Tôi vỡ đất bằng thuốc súng.
Và rồi một buổi sáng nọ, tôi kéo một cái xô từ dưới giếng lên...
...và thánh thần ơi, cái xô đầy đá.
Đá.
Tôi chỉ đứng trân đó cố gắng không buông lời nguyền rủa.
Tôi tự nhủ: "Mình có một thằng con bệnh hoạn...
...mình có một đứa con gái không biết có kiếm được chồng hay không."
- Đó, nó ngồi đó, mơ mộng như thường lệ. - Cha.
Mình có một đứa con gái khác mà hình như đầu óc không bình thường.
Lilith?
Vâng, Cha?
Nè, để tôi nói tiếp, thưa ông.
Tôi vẫn còn đứng đó cầm cái xô đầy đá...
...và nhìn chằm chằm vào một quá khứ ảm đạm.
Cho nên tôi lập một lời thề ngay tại đó. Tôi nói:
"Nếu tôi tìm được một người nào có 500 đô mà thích đá...
...thì sẽ có một thằng khùng khác làm chủ cái nông trại đó."
Vậy đó, Chúa Trời đã gởi tới cho tôi một người y như rằng...
...và tôi đang ở đây.
Ổng không có nói một lời nào là sự thật hết, ông Harvey.
Chúng tôi đã có cái nông trại tốt nhất trong thị trấn.
Phải, đó là Thị trấn Rockville, Hạt Stone.
Ồ, không phải.
Chính là cái chân ngứa ngáy của ổng đã đưa chúng tôi tới đây.
Có trời biết chúng tôi sẽ đi tới đâu.
Ồ, đây là các con trai tôi. Angus, Brutus và Colin.
- Chào. - Chào.
Hình như là tụi nó đã có làm quen với các con gái của ông rồi.
- Tụi nó còn độc thân không? - Còn, cho tới nay thì còn.
À, xứ Illinois này bắt đầu có vẻ tốt hơn với tôi rồi đó.
Lilith?
Lilith, nè. Hãy chơi một bài cho mấy anh chàng đẹp trai này nghe đi.
- Con không có hứng mà Cha. - Lilith, có lúc cần dỗ ngọt...
...nhưng không phải lúc này.
Được rồi.
Được rồi.
Một đại úy dũng cảm ở Halifax Người sống ở miền quê
Đã phản bội một cô hầu phòng Người đã tự treo cổ trong phòng mình
Lilith.
Con nên hát bài khác đi.
- Các anh biết bài nào? - Chúng tôi biết bài "Yankee Doodle."
- "Yankee Doodle"? - Mẹ tụi nó mất sớm.
Tụi nó không được dạy dỗ nhiều.
Được rồi, hát bài "Ngôi Nhà Trên Thảo Nguyên" đi.
Eve, con nữa, hát đi.
Đúng đó.
Nè, tham gia đi.
Đúng đó.
Được đó.
Thôi mà.
Tàu Flying Arrow lên khách!
Mọi người lên tàu Flying Arrow!
- Gia đình Prescott! - Có đây. Đi thôi.
Alec Harvey và ba con trai!
Jeffrey Rose và gia đình!
Nhưng con kinh chỉ là bước đầu tiến về vùng đất hứa.
Những bước tiếp theo còn dài hơn và gian khó hơn.
Những ai lo nổi tiền vé thì đi bằng tàu hơi nước tới cuối đường.
Những người khác tìm ra một cách rẻ tiền hơn để tới Ohio, Illinois...
...và vùng đất mênh mông sau đó.
Lilith, Lilith, hãy nghe cái này:
"Đó là một cuộc chia tay cảm động trong rừng.
Chàng sơn cước trẻ tuổi đẹp trai khắc hai trái tim lên một thân cây...
...rồi từ cách xa mười bước, phóng một con dao vào giao điểm của hai trái tim."
Giao điểm. Là cái gì vậy?
À, đó là chỗ hai trái tim gặp nhau. Bây giờ, nghe nè:
"Tài thiện xạ của anh thật phi thường.
Ba lần anh phóng dao đều trúng mục tiêu. Lần đầu anh nói: "Đó là cho may mắn."
Lần thứ hai anh nói: "Đó là cho tình yêu. Tình yêu sâu đậm và thiêng liêng."
Và lần thứ ba anh nói: "Đó là một lời nguyện cầu, một lời nguyện cầu cho tình yêu bất tử."
Hay quá phải không?
Thì hay. Nhưng em chưa từng nghe ai nói như vậy.
À, đó là cảm nghĩ, không phải nói chuyện.
Em không hiểu được chị, Eve.
Chị muốn làm vợ một nông dân, nhưng chị không muốn lấy một nông dân.
Em cũng vậy.
Tất nhiên rồi.
Em không muốn làm gì dính dáng tới nghề nông.
Em muốn quần áo lụa và những toa xe đẹp và một người đàn ông thơm tho.
Những thứ em muốn là ở Miền Đông, không phải Miền Tây.
Em sẽ quay về đó. Chị cứ chờ xem.
Em còn chưa biết mình muốn gì.
Con người mới quan trọng, chớ không phải ảnh sống ở đâu.
- Sẵn sàng chưa? - Sẵn sàng rồi.
Cha ơi, Cha ơi, có cái gì từ hạ lưu tới. Chắc là người da đỏ gây hấn.
- Có thể nào là bọn cướp sông không, Zebulon? - Không biết.
Người ta nói không có người lương thiện nào đi trên con sông này ban đêm.
Con chỉ thấy có một người , Cha à.
Ta nghe nói đó là mánh khóe của bọn cướp. Chúng núp dưới đáy thuyền...
...cho tới khi sẵn sàng nhảy xổ vào con.
- Lấy súng đây, Colin. - Được, thưa Cha.
Cứ tiến tới chậm rãi từ từ, khách lạ.
Và để hai tay ở chỗ nào dễ thấy.
Tôi tên Linus Rawlings.
Tôi đói lắm không muốn phạm tội đâu và chỉ thích hòa bình.
- Anh có gì trong chiếc thuyền đó? - Da hải ly.
Tôi đã nói là da hải ly.
Tôi chưa từng được nhìn thấy một tấm da hải ly, anh Rawlings.
À, nếu vậy thì tôi sẽ cho cô xem một tấm, cô hai.
Đây.
Mềm quá.
Đây là da tốt, cô hai.
Nè, tôi xin lỗi, anh hai.
- Chúng tôi cứ sợ anh là một tên cướp. - Tôi không phải cướp.
Đi, hãy đi ăn tối và làm quen với nhau.
Không, không, không. Đó là của cô. Giữ đi, cô hai.
Chị vội vã mồi chài quá hả?
Có phải đó là chàng sơn cước mà chị hằng mong đợi?
Không chừng ảnh có một bà vợ và sáu đứa con đang chờ ảnh ở nhà.
Cám ơn, thưa bà, ngon lắm.
Anh chỉ mới ăn có bốn dĩa. Tôi đã bắt đầu nghĩ là anh không thích.
À, đang đói meo mà ăn nhiều quá thì không tốt, thưa bà.
Anh đi đâu mà tối quá vậy?
À, tôi cũng hơi nôn nóng muốn về Pittsburgh.
Lâu lắm rồi tôi chưa nhìn thấy một thành phố nào. Tôi tính giải trí một chút.
Nè, chúng tôi chưa từng thấy một người sơn cước.
Nói tôi nghe, dãy núi Rocky có cao như người ta nói không?
À, thì, tôi cũng không biết chính xác. Tôi chưa từng leo ngọn núi nào. Tôi...
Ơ...
À, ông biết đó, điều đó cũng không hẳn là đúng.
Jim Bridger và tôi...
...chúng tôi có leo lên một ngọn đồi nhỏ xíu trong dãy Rocky.
Và rồi, một ngày kia, chúng tôi trông thấy gã đó...
...và gã có một đôi cánh trắng bự...
...và một cái đàn hạc trên tay.
Và tôi nói với Jim...
...tôi nói: "Jim, tôi không thích cái cách gã này nhìn mình."
Và Jim nói hắn cũng không thích thú gì...
...cho nên cả hai chúng tôi nháo nhào chạy xuống khỏi đó...
...và cho tới ngày đó tôi vẫn chưa nhìn kỹ dãy núi Rocky.
- À, tôi nhớ có một lần... - Zebulon.
- Gì? - Mỗi ngày nói dóc một lần là đủ rồi.
Chắc là đã tới giờ đi ngủ rồi. Sáng mai tôi phải đi sớm.
Chúng tôi sẽ đợi anh ăn sáng.
Ồ, vô cùng hiếu khách, ông Prescott...
...nhưng một khi thức dậy tôi phải lên đường gấp.
Tôi phải đi ngay khi mặt trời mọc, dù sao cũng cám ơn ông.
- Tôi muốn cám ơn tất cả mọi người. Tạm biệt. - Tạm biệt.
- Mấy gã người sơn cước này lạ quá. - Phải, hơi giống như một làn khói mỏng.
- Trời đất, cái đó giống cái mền của tôi quá. - Thì đúng vậy.
Vậy thì, tôi có hơi băn khoăn, cô hai. Cái giường đó sẽ là của ai?
Của anh.
Tôi chưa từng thấy một cái giường như vậy kể từ lần sau cùng tôi về Miền Đông.
Sao cô lại làm vậy?
Hỏi một cô gái tại sao cổ làm gì đó cho một người đàn ông là không lịch sự đâu.
Phải. Tôi cũng biết là tôi không được lịch sự cho mấy.
Dù sao, rất cám ơn cô. Ngủ ngon, cô hai.
Mấy cô gái da đỏ đó có xinh đẹp không?
No comments yet. Be the first to leave one.