ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Xin chào, tên tôi là Jill.
Xin chào, tên tôi là Joan.
Tên tôi…
KHAO KHÁT
CÂU LẠC BỘ LOMAS
MỘT THÁNG TRƯỚC
Chào buổi sáng.
Mẹ, con nên xịt chai nào? Con dùng của mẹ nhé?
Chai con thích ấy, con yêu. Nhưng một chút thôi.
Mẹ mặc váy kia đẹp hơn.
Ừ, cảm ơn con yêu. Sơ mi trắng thì sao?
Anh muốn thay đổi tí. Xấu à? Anh thay nhé?
- Anh đẹp trai lắm. Đi thôi. - Thế à? Em chắc chứ?
Ta mời nhiều khách quá rồi.
Rốt cuộc anh luôn rất vui mà.
Con đẹp trai quá, con yêu!
Rất chỉn chu, đẹp trai quá.
Chà! Không tin nổi ta có quan hệ họ hàng đấy.
Con nói gì vậy? Ta giống hệt nhau mà. Này…
Cảm ơn cả nhà đã làm điều này cho mẹ.
Ta là một đội.
- Một đội. - Một đội.
- Họ đây rồi! - Chúc mừng nhé!
Cảm ơn!
Cảm ơn!
- Cảm ơn. - Tuyệt quá!
- Họ không biết ngượng à? - Xấu hổ quá.
Cô xinh quá! Tuyệt đẹp!
Cảm ơn.
Phải đấy, cô đẹp quá!
Thật vui khi thấy mọi người ở đây. Cảm ơn rất nhiều vì đã đến.
Hôm nay chúng tôi kỷ niệm 20 năm ngày cưới.
Cũng như chúng tôi đã có những khoảnh khắc đẹp
và hai đứa trẻ tuyệt vời,
chúng tôi cũng có những tháng ngày và khoảnh khắc khó khăn.
Vì tình yêu
không hoàn hảo
hay luôn dễ dàng.
Tình yêu đích thực là quyết định ở lại và lựa chọn nhau hết lần này đến lần khác.
Cảm ơn anh, tình yêu của em, vì đã không bỏ cuộc và luôn ở bên em.
Em chọn ở bên anh
thêm nhiều năm nữa. Cả đời em. Cảm ơn anh.
Hoan hô!
- Tình yêu muôn năm! - Ừ! Hoan hô!
- Yêu anh. - Yêu em.
Này!
- Mẹ cháu đâu? - Đằng kia.
- Lucero, bạn thân yêu. - Bảo cô ấy tôi sẽ gọi.
Chúc mừng nhé! Nhìn cô kìa.
Tình yêu chỉ còn biết hy vọng ở hai người. Cô rạng rỡ quá! Ta cần nói chuyện.
Còn anh trông tệ quá. Anh bị sao vậy?
Phải rồi.
Có chút khó khăn ấy mà.
Tôi biết. Để lúc khác được không? Đây là bữa tiệc của tôi.
Lucero, tôi là công tố viên của Mexico City.
- Tôi cần cô giúp. - Tôi sẽ giúp, nhưng không phải bây giờ.
- Mai ta sẽ nói chuyện ở nhà anh. - Chết tiệt. Nhà nào?
Malena tống cổ tôi rồi. Ba ngày rồi tôi chưa ngủ. Tôi đang ở khách sạn.
- Tôi cần cô giúp. - Tôi đã nói sẽ giúp mà.
- Chúc mừng! - Chúc mừng Fernando. Khỏe chứ?
Khỏe, cảm ơn anh.
Cho tôi một sâm panh và một whisky.
Anh sao rồi?
Almita.
Bí quyết để tình yêu bền lâu là gì?
Bí quyết gì chứ?
Sự kiên nhẫn.
Hiểu rằng
có những điều không nên tranh cãi hơn một lần.
Luôn ở đó khi cô ấy cần tôi.
Giúp cô ấy giải quyết mọi vấn đề có thể cô ấy đang gặp.
Làm mọi thứ để biến ước mơ của cô ấy thành hiện thực. Bất kể đó là gì.
Biết tìm người như anh ở đâu đây?
Đại thành công.
Em thấy nó dài bất tận.
Mấy chuyện này càng lúc càng khó khăn với em.
- Em nói gì vậy? Em rất có năng khiếu. - Ta học cách mỉm cười mà.
Em là một học trò tuyệt vời.
Vì em có người thầy giỏi nhất.
Alma đẹp thật nhỉ?
Cô ấy rất đẹp.
Em nghĩ cô ấy có bí mật.
Hoặc ít nhất là có vẻ thế.
Vì cô ấy cứ trơ trẽn nhìn anh cả buổi chiều.
Cô ấy thích anh.
Với ai cô ấy cũng thế.
Còn anh?
Anh có thích Alma không? Anh sẽ ở bên cô ấy chứ?
Anh đang ở bên em.
Đúng vậy, nhưng…
Anh muốn thế không?
Nếu ta mời cô ấy thì sao?
Đừng nói anh chưa từng nghĩ nhé.
Anh nghĩ em mới là người muốn chuyện đó.
Anh nói sai à?
Em muốn ở bên anh.
- Nhưng bao lâu rồi ta không… - Em nghĩ anh không biết à?
Nhưng em muốn nói chuyện đó bây giờ ư?
Không thì lúc nào?
Ta nên lên lịch vào kỳ nghỉ chăng?
Được rồi, hoàn hảo. Ta nói chuyện nào.
Em đang gợi ý thân mật với người khác sao?
Em muốn thân mật với ai khác à?
Anh nói đúng, hôm nay thật dài.
Mai hẵng nói vậy.
Mẹ, đừng quên ngày mai có thi bơi tính giờ nhé.
Ừ.
Đợi tôi chút. Em yêu.
Em mua thêm nhỏ mắt hộ anh nhé? Anh không rảnh ra hiệu thuốc.
Tôi thêm nước rồi.
Tôi không có thời gian uống đâu. Cô để sau nhé?
- Tôi không muốn… - Em phải đi đây.
Anh không…
- Anh đi à? - Ừ.
- Nói chuyện đi. - Tối đi. Anh phải đi. Khách đang đợi.
Các con, mẹ cũng đi đây. Gặp lại sau nhé?
Mẹ, hôm nay con bơi xong mẹ phải đón con đấy.
Tạm biệt.
Tôi sẽ đợi cô ở bar khách sạn. Lối vào hơi khuất. Một nơi rất riêng tư.
Hãy hỏi lễ tân. Hẹn gặp cô ở đó.
Vâng, tất cả mọi thứ. Với đặt chỗ của anh…
Cô à, xin lỗi. Cô à.
- Xin lỗi. Quán bar ở đâu? - Tôi đến ngay.
Anh đừng lo, xin hãy cố bình tĩnh một chút.
- Xin lỗi, quán bar ở đâu vậy? - Đằng kia. Đi thẳng.
Xin lỗi, tôi bị lạc. Tôi muốn đến quán bar.
Vâng. Rẽ ở đây, đi dọc hành lang và rẽ trái.
Tuyệt. Cảm ơn anh.
Này!
Xin lỗi.
Nơi này mới kỳ cục làm sao. Khó tìm quá.
Khỏe không? Trông anh không ổn cho lắm.
Không à? Tại sao nhỉ? Cho hai ly giống nhau.
Một thôi.
- Thôi nào. - Không.
Anh đưa cô ta đến đây à?
- Anh đáng bị đối xử tệ lắm, đồ khốn! - Ồ, vậy à?
Cô kết hôn mấy năm rồi?
- Hai mươi. - Hai mươi.
Cô định nói cô viên mãn chuyện chăn gối suốt 20 năm à?
- Ừ. - "Ừ" sao?
Thôi nào, Lucero!
Ta phải sống chứ.
Không thể dành cả đời để đi đi lại lại từ chỗ làm về nhà,
rồi Chủ nhật gặp nhà vợ.
Ta phải ăn uống, yêu đương, nhảy nhót, chịch nhau.
Đàn ông cần điều đó.
Không! Đừng nói thế, phụ nữ cũng vậy.
Chính xác! Đàn ông và phụ nữ đều cần điều đó.
Chỉ là tôi đã đi quá xa. Một tính toán sai lầm.
"Tính toán sai lầm"?
Sao thế? Anh tìm ai à?
Không có gì. Chỉ là…
Tôi thấy như họ vẫn đang bám theo tôi.
Anh lo lắng quá rồi. Thư giãn đi! Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Lucero, họ sẽ cướp mấy đứa con gái của tôi.
Đừng lo. Thật đấy, tôi sẽ giúp anh.
Anh sẽ đón các con về.
Cô ấy không muốn anh, mà là căn nhà.
Thì sao? Đó là ả khốn, cô ta giận dữ và có lý do hợp lý…
Nghe này, tin tôi đi.
Tôi tin cô.
Đợi chút. Xin lỗi.
Xin lỗi cưng, tôi phải đi rồi. Tôi cần đến văn phòng.
Ừ, đừng bận tâm. Tôi sẽ lo liệu. Trông anh kinh quá.
- Cạo râu đi. Đi tắm đi. - Cảm ơn cô. Rồi rồi. Tạm biệt.
Thưa ông, camera an ninh đã được lắp hôm qua.
- Tôi cài ứng dụng để ông xem nhé? - Vâng.
Cảm ơn Lau.
Tôi đã thay nó, quang kế hiển thị rồi…
Xin lỗi. Cami! Mấy chậu cây ở hành lang kìa, làm ơn, xin cô đấy.
Clo và độ pH đã cân bằng.
Van có áp suất để hút nhiên liệu.
Sẵn sàng chưa?
- Ổn hết rồi. - Tốt.
Ba mươi năm.
Xong hết rồi.
Xong hết rồi.
Vào đi.
Làm ơn…
Lùi lại một chút cho họ nào. Đến lượt các chị lớn rồi.
Anh đến đúng lúc lắm.
- Anh có bỏ lỡ gì không? - Không.
Không, chỉ là HLV mới đến rồi. Thật vui vì anh đã có quyết định này.
Chào mọi người. Tôi là Matías, HLV mới của con gái các vị.
Chắc mọi người cũng biết rồi, nhưng…
Tôi từng được chọn tham dự Olympics ở Tây Ban Nha
và tôi muốn cống hiến hết mình để ít nhất các em cũng làm được như thế.
Tôi mong sẽ giúp chúng thành nhà vô địch. Còn các em, quên bố mẹ mình đi.
Hôm nay là buổi tập đầu tiên, nhưng tôi muốn các em cố hết sức.
Mọi thứ ổn chứ?
Vâng.
Sáng nay em tình cờ gặp cậu ấy.
- Rồi sao? - Rồi… Chẳng sao cả.
…hãy tận tâm, nghe theo tôi và tôi sẽ biến các em thành nhà vô địch.
Sẵn sàng.
Xuất phát.
Ngày mai nhớ mang kính nhé.
- Cặp kia kìa. - Matías.
Ông khỏe chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.