ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Scotland. Mười tháng trước.
Bá tước Greystoke Truyền thuyết về Tarzan - Vua Khỉ
Này!
Dựa theo truyện "Tarzan của loài khỉ" của Edgar Rice Burroughs.
- Ta đi, ta đi nào. - Nhanh lên!
Đi nào, để chúng chạy.
Đi nào.
Này, đi tiếp đi.
Này, nhanh lên.
Đi nào, Toby. Tốt lắm.
Chao ơi.
Trông không quá tệ, phải không?
Cha, con đã quyết định đi.
Cha lo lắng về việc đó đấy.
- Thế còn Alice? - Cô ấy quyết tâm đi.
- Nơi không dành cho nó. - Ha!
Cảm ơn, Angus.
Ta đến nơi rồi.
- Cậu bé tội nghiệp. - Ông ấy thua cuộc đua.
Cha đừng băn khoăn về cô ấy. Cô ấy đủ sức chịu được một năm ở vùng nhiệt đới.
Ồ, vâng. Ồ, vâng.
Hãy thứ lỗi cho cha vì không đi tiễn con được.
Tự cha sẽ làm điều ngu ngốc ở dưới đó mất.
Cha đã viết vài bức thư cho con.
Có lẽ...có thể giúp ích cho con trên đường đi.
Đây là lá thư gởi cho chú Bill.
Nhìn đây, cha...
chúng con sẽ ổn thôi, con hứa.
Hãy đưa tay con đây.
Tất nhiên con sẽ ổn.
Chào Jane.
Chú đã tìm cho cháu một vật ở London.
- Một cái nhẫn bọ hung nhỏ. - Cảm ơn chú.
- Anh yêu, ta sẽ trễ đấy. - Vâng.
Điều đó có nghĩa chúng ta sẽ cưới nhau hả chú Jack?
Không, không phải. Chú đã cưới vợ rồi.
Nhưng ta không gã cháu cho ai đó như Tom, Dick hay Harry từ Baltimore.
Ta sẽ tìm ai đó phù hợp, tốt nhất là một người Anh.
Của cô đây, cô nhủ mẫu.
Cảm ơn. Tạm biệt.
Hãy chăm sóc ông ấy nhé.
- Chúc chuyến đi an toàn. - Cảm ơn.
- Tạm biệt. - Cảm ơn.
Tạm biệt.
- Tạm biệt. - Tạm biệt, thưa ngài.
Jack hả?
Jack hả?
Jack!
Jack đâu rồi?
Đêm qua anh ấy còn sống. Anh ấy đâu?
Không phải lỗi của tôi.
Ngài Clayton ở đâu?
Không phải lỗi của tôi.
Họ sẽ khiển trách tôi, nhưng không phải lỗi của tôi.
Không phải lỗi của tôi.
Jack.
Jack!
- Ôi, Jack. - Ổn rồi em.
Suỵt. Được, được rồi. Không sao, em yêu.
Em đã rất sợ hãi. Em nghĩ anh bị chết đuối.
Ổn mà.
Anh đã cố giúp cậu ta nhưng quá muộn rồi.
- Chàng trai tội nghiệp. - Coi nào. Đi nào.
Ngày 17/12/1885.
Gần 10 tháng kể từ khi con tàu đắm
và thuyền trưởng Billings mặc cho chúng tôi tìm kiếm sự giúp đỡ.
Khi mỗi tuần trôi qua, tôi phải thừa nhận
rằng con người khốn khó phải nỗ lực đến chết.
Lúc này, lũ khỉ đã quay lại với số lượng đông đúc hơn.
Chúng ăn mọi thứ gần đó, nên sẽ khó tìm thức ăn.
Nhưng ít ra chúng để chúng tôi yên ổn.
Con trai chúng tôi sinh khó, sau đó cơn sốt rét
đã làm Alice yêu mến của tôi yếu đi rất nhiều.
Khi tiếng khóc trẻ sơ sinh càng ngày càng lớn hơn
thì cô ấy có vẻ hơi hồi tỉnh.
Cơn sốt đã làm cô ấy mất sữa và nhận thức mơ hồ.
Cô ấy vẫn tin rằng chúng tôi đang ở nhà an toàn tại Scotland.
Dẫu sao tôi thấy dễ chịu vì ảo tưởng này làm cô ấy
không biết sự thật về tình trạng khó khăn của chúng tôi.
Đây, có đây.
Alice!
Alice.
Ôi, không.
Alice.
Nhiều tháng nay chúng tôi đi ngược lên các con sông ẩm ướt Tây Phi,
cóp nhặt được một bản kê hệ động vật cho Bảo tàng Anh.
Tôi là người Bỉ duy nhất trong số các người Anh này,
thúc giục họ nhờ tôi giỏi hơn
hướng dẫn và trông chừng họ.
Vớt nó đi.
- Cái gì thế? - Không biết.
Nhưng có thể là vật gì đó.
Vâng, thiếu tá
nhưng bây giờ vật đó đã chết.
Tất nhiên là thế.
Trời ơi.
Chúng nói gì thế, D'Arnot?
Phục vụ buổi ăn tối.
Không. Đã đến. "Bữa tối đã đến" là câu dịch khá hơn một chút.
Tôi nghĩ chẳng khôi hài lắm đâu, D'Arnot.
Các người đồng hành của tôi tự cho mình
là người đứng đầu trong số các sinh vật của Chúa.
và đối xử tất cả mọi vật của châu Phi một cách khinh miệt không nao núng.
Nếu tôi không làm theo lệnh.
Tôi sẽ từ bỏ họ trong tuần đầu tiên và đi thẳng đến Brussels.
Anh để rơi cái hộp đó lần nữa tôi sẽ bắn anh đó.
Đi nào! Lũ khỉ! Belcher!
Đi nào! Tôi tưởng tôi nói ở đó không có...
Ừm, ít nhất cố đừng làm sướt da!
Thiếu tá!
Bọn chết tiệt!
Thiếu tá Downing!
Ở đó, Thiếu tá Jack. Chúng đang chạy vào mấy cái cây!
Đi, đi nào. Chúng đẹp đó.
Downing!
Nhanh lên hoặc ta sẽ mất nó.
Downing!
Bắn phát nào nữa, tên đồ tể, và tôi sẽ bắn anh đấy.
Bình tĩnh đi lão già . Tất cả là một ngày giải trí.
Giải trí và đẫm máu, anh Evelyn.
"Chuyện thường ngày ở huyện" mà.
Trời ơi.
"John..."
"... Clayton"
John Clayton. Con trai của Bá tước Greystoke.
Trời ơi.
Vậy, đây là những gì đã xảy ra với anh ta.
- Có tiếng trống đó, Belcher. - Vâng, Thiếu tá Jack.
- Anh có bịt ngón tay trong lỗ đạn không? - Có, Thiếu tá.
Thiếu tá Jack.
Người lùn Pic-mê!
Quay lại, quay lại thuyền!
Anh Evelyn!
Anh đang ở đâu?
Giúp con, cha ơi.
Cha.
Anh là ai?
Anh là...
Anh là ai?
Anh ơi, giúp tôi với.
Nói câu gì đi.
Trời ơi!
Tại sao...
Quay lại!
Không thể nào.
- Không thể tin nổi. - Croy.
Hả?
- Vâng! - Vâng!
Dao cạo. Dao cạo.
Dao cạo.
Dao cạo! Dao cạo!
Dao cạo.
Dao...
Dao cạo.
Da...
Dao...
Dao cạ...
Da...
Dao cạo.
- Dao cạo. - Dao cạo.
Dao cạo.
Vâng.
- Dao cạo, dao cạo. - Không.
- Không, không, không phải dao cạo. - Da...
Gương. Gương.
Gư. Gư. Gư. Gư...
Gương. Gương. Gương.
Gương. Gương.
Đúng. Gương.
- Gương. - Gương.
John là người có khả năng bắt chước phi thường.
Vâng.
Từ vựng trở thành như trò ảo thuật cho anh ấy.
Trong 6 tháng, anh ấy đã nắm vững nguyên lý cơ bản tiếng nói.
Nhưng bây giờ tôi phải thuyết phục anh ấy nói mình là ai.
Thật ra anh ấy là thứ gì.
Gương. Dao cạo, dao cạo. Gương.
Không, không, không, không.
Con người. Con người.
Ông Trời!
Động vật. Động vật.
- Động vật! Động vật! - Không...không. Động vật...Động vật.
- Động vật. Động vật. - Động vật.
Động vật...Động vật.
Động vật!
Phillippe.
Phillippe D'Arnot.
John...
Clayton.
Nhà của anh.
Greystoke.
Mẹ. Cha.
Cha. Mẹ.
Gia đình. Vâng, gia đình. Không...
Đó là mẹ anh. Đó là cha anh, tôi nói với anh.
Gia đình, John. Mẹ, cha. Mẹ, cha.
Gia đình!
Nghe tôi này, John.
Anh thấy bao nhiêu con khỉ trắng khác vậy?
Anh giống tôi, chứ không giống chúng.
No comments yet. Be the first to leave one.