ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
(Bộ phim này là sản phẩm của trí tưởng tượng)
(Có chi tiết hư cấu và mô tả tâm lý.)
Ta rất nhớ nàng,
Duk Im à.
Nếu ta ra lệnh thì nàng sẽ về với ta chứ?
Đã là lệnh của Bệ hạ
thì nô tỳ sẽ tuân theo.
Nàng có thật tâm muốn như vậy không?
Phải làm sao đây?
Có thể là nô tỳ muốn làm vậy ạ.
Hoặc có thể là
nô tỳ chỉ muốn về đúng vị trí của mình thôi.
Ta biết nàng sẽ nói như vậy mà.
Thái hậu đang đợi nương nương ạ.
Đúng là bất ngờ.
Khi thấy Hòa tần chạy tới tìm ta giữa đêm thế này.
Thần thiếp có chuyện muốn bẩm báo,
nên mới phải tìm nương nương gấp ạ.
Chuyện gấp mà ngươi muốn bẩm báo là gì?
Thần thiếp
không phải là Hoàng hậu mà chỉ là phi tần.
Nếu không đẻ được con
thì thần thiếp sẽ trở thành kẻ vô dụng.
Và sẽ bị bỏ rơi.
Người có thể giúp được thần thiếp
chỉ có duy nhất
Thái hậu thôi ạ.
cầu xin nương nương.
Xin hãy giúp thần thiếp ạ.
Nếu nàng khóc
thì ta sẽ đau lòng...
đến mức không chịu nổi.
Ta nhớ nàng da diết.
Duk Im.
Ca ca.
Hiếm hoi lắm mới được nghỉ
mà muội lại đi thăm ta ư? Muội không thấy tiếc à?
Muội mong ngày này lâu lắm rồi.
Này.
Cái này...
Huynh đã thi đỗ rồi.
Huynh được điều đến Ngự Doanh Sảnh.
Bây giờ huynh cũng...
trở thành quan võ giống cha rồi.
Đều là nhờ muội đó.
Cảm ơn muội, Duk Im.
Muội phải cảm ơn huynh mới phải.
Huynh không biết muội đã đợi ngày này bao lâu đâu.
Huynh có muốn mua thêm gì không?
Huynh xem thêm đi.
Vậy để huynh chọn thêm một cái.
Bệ hạ.
Có tin từ cung của Thái hậu ạ.
Ca ca Kim Ki Ju của Thái hậu
đang bị bệnh nặng ạ.
Thái hậu đã có lời thỉnh cầu,
có vẻ là một nỗi lòng rất tha thiết ạ.
Bây giờ có phải là nên...
cho ngài ấy được mãn hạn lưu đày không ạ?
Việc này...
Quả nhân sẽ trực tiếp đến hỏi thăm Thái hậu
và đưa ra quyết định.
Bệ hạ.
Xin ngài hãy cho chúng thần biết ý định của ngài ạ.
Không lẽ
ngài định phớt lờ
lời khẩn cầu của Thái hậu sao ạ?
Thái hậu đã luôn ở bên hỗ trợ ngài,
Bệ hạ cũng nên thể hiện chữ hiếu của mình chứ ạ.
Phó giáo lý.
Vâng.
Không biết
khanh có biết câu này không.
Bất khả cận,
bất khả viễn.
Không thể gần,
cũng không thể xa.
Quả nhân mong rằng Phó giáo lý sẽ hiểu
tại sao quả nhân lại nói những lời này.
Nếu khanh không hiểu
thì ta sẽ thất vọng lắm.
Chúng ta chuyển sang vấn đề tiếp theo đi.
Trên đời này, thứ khó để vãn hồi
chính là trái tim của con người.
Một khi đã bị tổn thương thì khó có thể cứu vãn được.
Bệ hạ,
nếu ca ca của ta chết
thì ta sẽ rất căm hận Bệ hạ đấy.
Con sẽ lệnh cho ngự y tới nơi lưu đày,
để họ chăm sóc cho bệnh tình của Kim Ki Ju ạ.
Bệ hạ không thể
tin tưởng ta một lần hay sao?
Con đã tin Hong Duk Ro.
Dù đã biết sẵn kết cục
nhưng con vẫn chọn tin hắn vì con muốn tin hắn.
Và con sẽ không phạm lại lỗi lầm này thêm lần nào nữa.
Ca ca của nương nương là người đứng đầu phe Lão Luận.
Nếu ông ta quay lại kinh thành
thì công sức con bỏ ra để thúc đẩy chính sách công bằng*
sẽ đổ sông đổ bể.
(*Bổ nhiệm quan chức từ các phe phái chính trị một cách bình đẳng)
Con không muốn chuyện đó xảy ra.
Còn ta thì mong..
ca ca của ta sẽ bình an vô sự.
Ta vô cùng..
muốn như vậy.
VÌ ta,
cũng là vì Bệ hạ.
Giờ Tuất đêm nay hãy tới chỗ Hòa tần đi.
Ta nói chuyện này không phải vì Bệ hạ.
Mà là vì người khác.
Ta nói thế là vì...
vì một đứa trẻ
ta đã từng và vẫn đang quý trọng.
Thiên tử sầu khổ nói:
"Tại sao Pyeong Guk là nữ nhân mà lại ra trận giết giặc?"
"Dung mạo Pyeong Guk sáng sủa,"
"sức lại yếu,"
"đúng là rất đáng nghi."
Sao ngươi lại không phải người của ta nhỉ?
Tại sao lại không nhỉ?
Đương nhiên là không thể cướp đi người của Bệ hạ được.
Nhưng nếu là người của Hòa tần thì...
Hãy trở thành người của ta đi, Duk Im.
Sự tận trung dành cho Bệ hạ
giờ hãy chuyển sang cho ta đi.
So với Hòa tần
thì ta sẽ trở thành một chủ nhân tốt hơn.
Xin người thứ lỗi cho nô tỳ.
Câu trả lời của nô tỳ vẫn như trước kia ạ.
Trước kia ta chỉ có ý định lợi dụng ngươi.
Vì ta biết Bệ hạ đặc biệt quý trọng ngươi.
Thế nên dù có thế nào đi nữa
thì ta cũng đã muốn nắm được ngươi trong tay.
Chắc ngươi cũng đã biết sự thật đó.
Nhưng bây giờ thì không phải như vậy nữa.
Chỉ mình ngươi thôi cũng đã đủ rồi.
Ta chỉ là
cần một người ở bên cạnh bầu bạn
để vượt qua cuộc sống trong cung cô độc và dài đằng đẵng thôi.
Trở thành người bầu bạn của người
là vinh dự quá lớn đối với nô tỳ ạ.
Nô tỳ xin phép từ chối, mong người rộng lượng thứ lỗi cho nô tỳ.
Ngươi...
không muốn sao?
Xin thứ lỗi cho nô tỳ ạ.
Thật đáng tiếc.
Ta rất thích giọng đọc sách của ngươi.
Quả thật rất đáng tiếc.
Sao vậy ạ?
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Bọn ta chỉ làm theo lệnh thôi.
Lệnh gì chứ? Rốt cuộc là ai...
Hòa tần nương nương.
Sao người lại làm vậy với nô tỳ ạ?
Nô tỳ là cung nữ được ban chức vụ chính thức.
Nếu nô tỳ mắc tội gì thì xin người đừng tự xử phạt
mà hãy gọi Thượng cung giám sát tới ạ.
Ngươi chỉ mạnh mồm vào lúc này được thôi.
Đi theo ta.
Vâng, thưa nương nương.
Bệ hạ thấy sao về việc đích thân tới Thành Quân Quán ạ?
Đây có thể là cách hay để khích lệ các thư sinh,
cũng như ngăn cản họ nghỉ học để thị uy ạ.
Và không chừng còn tìm được nhân tài cho Khuê Chương Các đó ạ.
Lịch trình của ta khá dày
nên ta cần cân nhắc.
Bệ hạ.
Bệ hạ.
Bệ hạ.
Đến giờ Tuất rồi ạ.
Bệ hạ nói đến giờ Tuất thì phải gọi ngài mà.
Ta còn nhiều việc phải làm lắm.
Xin Bệ hạ thứ tội.
Thần thiếp không biết Bệ hạ sẽ giá lâm nên chưa kịp chuẩn bị ạ.
Ta đến mà không báo trước nên chuyện đó là đương nhiên,
nàng không cần bận tâm đâu.
Thưa Bệ hạ,
thực ra Thái hậu đang ở đây ạ.
Thái hậu sao?
Mau vào đây đi, Bệ hạ.
Sao Sung Duk Im lại ngồi ở đó ạ?
Trông bộ dạng như thể đang ngồi chờ phán tội vậy.
Đúng vậy.
Ta đang định phán tội cô ta đây.
Là tội gì ạ?
Cô ta có tư tình với nam nhân ở bên ngoài.
Ngu'oi có chứng cứ không?
Nếu không có chứng cứ mà vu tội cho người khác thì...
Hòa tần.
Vâng, thưa Thái hậu.
Hãy dâng chứng cứ lên cho Bệ hạ xem.
Vâng.
Món đồ này...
có đúng là do một người lính thuộc Ngự Doanh Sảnh
đưa cho ngươi không?
Đúng vậy, thưa nương nương.
Sung Duk Im
thường xuyên hẹn gặp nam nhân đó.
Nếu nhận được thuốc thang hay đồ ăn quý giá trong cung
No comments yet. Be the first to leave one.