ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Vậy là, hai người thống kê những gì xảy ra
với cơ thể con người trong khi quan hệ tình dục.
- Hai người còn nghiên cứu gì khác nữa? - Bắt đầu.
Ta không thể vụng trộm, Virginia.
Anh là người đàn ông đã kết hôn.
Để tôi biết rõ...
...là nó ổn vì cô đang ghi chép?
Chuyện của chúng ta, không thể bỏ mặc.
Thành thật với Chúa đấy Bill,
thế này còn tốt hơn tấm bằng cử nhân của tôi.
Rồi chẳng còn cái bệnh viện nào để anh đùng đùng bỏ đi đâu.
Nguyên chỗ này
sẽ thuộc về Masters và Johnson.
Tôi là người mới.
Betty cũng có thể góp sức cho những cuốn sách.
Tôi tự hỏi anh có cần đến sự giúp đỡ của tôi hay không.
Cô tình nguyện?
Em không biết tại sao em muốn làm việc này nữa, nhưng...
hãy hôn em đi.
Điều ta cần nhủ với bản thân
là những thứ ta có thể làm khi ở đây?
Chồng em đã ngoại tình nhiều năm rồi.
Em biết đó là điều... Là điều mà chúng ta đang làm...
Em biết là em muốn điều đó.
Ta có mục đích lớn hơn thế, Virginia à.
Chẳng phải nghiên cứu nhiều năm trời rồi sao.
Rối loạn chức năng tình dục nào mà anh đang đề xuất chúng ta xử lý?
Của anh.
Chúng tôi có cơ hội để tìm ra cách chữa trị.
Hãy nghĩ đến mọi người ta có thể giúp đỡ.
Chúng ta - cặp đôi thực sự.
Em không hề lo lắng về bọn nhóc, Gin.
Cái mà em lo lắng là mấy nghiên cứu đó.
Tôi đã để bọn nhóc đi vào ngõ cụt.
Tôi không hề muốn... làm tổn thương Virginia.
Không. Cậu không hề làm vậy.
Bố là một con quái vật.
"Khi nào con quỳ xuống, con trai,
và cầu xin ta sự khoan dung, lúc đó ta mới dừng tay."
Anh chỉ là một đứa trẻ, một cậu con trai.
Hãy để ngọn đuốc
dẫn lối cho một thế hệ mới của người Mỹ.
Em thức à?
Mmm.
Một trong hai ta phải ráng ngủ thôi.
Nữa sao?
Em đang băn khoăn gì à?
Mấy dây thần kinh, em đoán vậy.
I think you may be in heat.
Em đã thuê phục vụ ăn trưa sau đó.
Chúng ta sẽ ổn thôi.
Nhưng em có nên...
.... em có nên hủy lịch với các tay chụp ảnh?
Em đừng nói nữa
để anh làm cho xong rồi ta còn ngủ.
Mm.
Thật vô lí khi
dạy giải phẫu cơ quan sinh dục
nhưng bỏ qua việc cơ quan đó hoạt động như thế nào.
Ta phải dứt khoát từ chối để bảo vệ chính mình
trừ khi đó là cuộc thảo luận thẳng thắn.
Giống như nghiên cứu tim
trong khi không đếm xỉa đến bất kỳ kiến thức nào
đến chức năng của quả tim.
Nếu những đánh giá về công việc chúng ta xuất hiện,
dù có giá trị hay nực cười, ta cũng sẽ không viết bài bác bỏ.
Cách duy nhất để chúng ta bảo vệ nghiên cứu của mình...
Đừng ăn nữa nào.
...và nó vẫn tiếp tục được nghiên cứu.
Chúng tôi đã nhận được bản in ấn cao cấp
cho sách của chúng tôi, "Phản Ứng Tình Dục Của Con Người,"
sẽ sớm phát hành trong năm tới.
Ừm, tôi nghĩ các vị đã đọc qua tài liệu,
nên đã hiện diện ở đây cùng chúng tôi.
Hơn ai hết ngoài tôi hay Tiến sĩ Masters,
sẽ nói với các vị về công việc của chúng tôi,
chúng tôi nghĩ rằng sẽ sáng tỏ hơn,
là nên thảo luận một cách thẳng thắn,
bắt đầu với những câu hỏi mà các vị muốn.
Nên, tóm lại chúng tôi muốn hỏi
là các vị có câu hỏi gì không?
"Đây là một loại dát sần của phát ban đỏ
đầu tiên xuất hiện trên vùng thượng vị."
Tại sao anh không viết bằng Tiếng Anh?
Ông Buckland,
Tiến sĩ Masters và tôi đã làm việc trong lĩnh vực này nhiều năm,
và chúng tôi hiểu quá rõ
cảm xúc ảnh hưởng đến công việc có thể khơi gợi.
Hiểu một cách thẳng thắn, là thảo luận đối thoại
về quan hệ tình dục, ừm, hành vi tình dục, thậm chí cơ quan sinh dục,
có thể sẽ kích động một số người,
dẫn đến những cáo buộc khiếm nhã hoặc mang tính khiêu dâm.
Và nếu cuốn sách có vẻ u mê
và hướng tới cộng đồng y tế,
vì thế nó phải được làm một cách thận trọng.
Tôi nghĩ nó nên là
một cuộc đối thoại thẳng thắn.
Tôi không cho là anh viết cuốn này cho hoạt động y tế,
hay cho cộng đồng y tế.
Tôi thấy tò mò với
tác giả của tờ Tạp chí Y học Mỹ
sẽ gặp vấn đề với một văn bản
thiết kế cho các bác sĩ hành nghề.
Tôi nghĩ rằng đây là một con ngựa Trojan.
Tôi nghĩ anh có một kế hoạch lớn hơn cho công viêc này,
Tôi nghĩ anh phát hành tài liệu này
dựa trên một cái gọi là Cách Mạng Tình Dục.
12 năm nghiên cứu chứ không phải là dựa trên thưa ông Buckland.
Chúng tôi đã xây dựng trên công tác xã hội
của Alfred Kinsey đó là sự thật...
nhưng công việc của chúng tôi đã bị thế chỗ cho đến nay.
Ý của cô Johnson đây
là công việc của chúng tôi phải dựa trên bằng chứng thực nghiệm.
Nghiên cứu của chúng tôi, trên thực tế, là chưa từng có.
Như các vị thấy trong dữ liệu trước mặt.
Nên, ý tưởng nói chúng tôi canh thời gian phát hành
để lợi dụng Cách Mạng Tình Dục
là một vài loại thủ đoạn...
Ông Buckland, chúng tôi mới là người Cách Mạng Tình Dục.
Nếu đây là trò đùa đối với em...
Tự nhiên em nhột quá thôi.
Cục cưng à, em xin lỗi nhé.
- Thử lại đi nào. - Để anh bị nhạo báng nữa sao?
Đó là cái chạm kích thích mà.
Và em không hề nhạo báng anh, thật đấy.
Anh có thể chà xát...
Em không biết.
Xoa mông em thì sao?
Xoa mông?
Sergio, anh chàng làm thay ca của em,
thỉnh thoảng anh ấy lướt nhẹ ta phía sau em,
và cảm giác ấy có một chút...
- Một chút gì? - ...rất thú vị.
Thằng điên đó sao?
Hắn xoa mông em, còn em thì thấy....?
Việc đó hoàn toàn vô ý.
Em chỉ đang đưa ra ví dụ thôi.
Ồ, vậy hóa ra không phải thằng điên.
Đúng hơn là một cơ hội bị bỏ lỡ.
Anh lại đổi chủ đề nữa rồi.
Bởi em đang ép anh vuốt ve em
như một con chuột trên đùi vậy, Linda.
Anh chẳng biết mình đang làm gì ở đây nữa.
Ta đang làm việc này để cứu vãn cuộc hôn nhân đấy.
Thôi nào, anh chị Einhorn,
nên dừng lại thò tốt hơn.
Đừng chán nản nhé.
Nếu các bạn có lo lắng gì về quá trình này,
chúng ta sẽ bàn bạc thêm trên lầu sau khi các bạn mặc đồ nhé.
Được rồi, đậu nướng, trứng, cà phê...
Ồ, có cả ngũ cốc nữa này.
Chỉ một lần cuối lần mỗi năm.
Anh tìm sự bình yên với những hồ nước.
Anh chắc là cái hồ...
rất là thư giãn.
Em biết chắc rằng mình phải cho cặp Einhorns
diễn tập lại lần nữa
và lại từ đầu.
Nếu họ trở lại.
Ồ, họ sẽ trở lại thôi.
Em có thể thấy trên nét mặt người vợ.
Ôi trời, còn gì đáng sợ hơn?
Sao cơ?
Cô cứ tự nhiên.
Tôi biết... kể từ khi Lester rời đi
và anh biết anh ta tránh không về nhà,
với lũ trẻ la hét om sòm và một Caligula đầu đầy lô cuốn.
Biệt danh của anh ta với vợ, không phải tôi.
Dù sao đi nữa, bình xăng đầy rồi đấy
có thể để anh đến hồ mà không phải đổ thêm.
"Cảm ơn vì đã thấy thế, Betty.
Thực tế là cảm ơn tất cả những gì cô đã là
Nếu không có cô,
cả cuộc phẫu thuật này đã nằm trong toilet rồi."
Tôi nói là "Cảm ơn".
Cảm ơn, Betty.
Và cái này
là từ Little, Brown and Company.
Bọn họ còn cho cây viết chì đỏ miễn phí nữa.
Nếu ta mất khaorng 6 tuần cho in thử,
và theo kế hoạch của Little Brown
là gửi những bản sao
cho một số nhà báo
và sau đó tổ chức cuộc họp báo độc quyền.
Chúng ta sẽ không để các nhà xuất bản quyết định
cách ta xuất bản.
Tại sao lại thế?
Vì họ biết ta sẽ làm gì sao?
Không. Bởi vì khi nó được gửi đến các nhà phê bình
ta sẽ mất kiểm soát.
Nhìn những gì xảy ra với Darwin kìa.
Ông ta đã đạt được danh tiếng quốc tế.
Chờ đến 20 năm để công bố công việc cả đời của ông ấy,
mọi chi tiết đều được kiểm tra đi kiểm tra lại
only to have Cardinal Manning declare it
a "Brutish philosophy with no God."
Dù bạn của ông ta có nói
ông ta là người nguy hiểm nhất nước Anh.
Tin em đi, em hiểu canh bạc này mà.
Darwin sẽ nhận ra dễ dàng và so sánh những gì các nhà phê bình sẽ làm với em đây.
No comments yet. Be the first to leave one.