ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
- Con có bị ướt không, Ginny? - Bắt đầu đi, ông Cope.
- Tất nhiên là không rồi. - Rất tốt.
Đừng lo cho tôi.
Trong bản di chúc này, người chồng quá cố của bà đã để lại cho bà quyền hưởng lợi trọn đời đối với toàn bộ tài sản của ông ấy.
Sau khi bà qua đời, tài sản sẽ được chia đều cho các con.
Như bà đã biết, ông Elmer tin tưởng giao cho bà trách nhiệm chăm sóc chúng.
Đó chỉ là bổn phận của tôi khi trở thành mẹ kế của chúng mà thôi.
Tuy nhiên, bà Boynton, còn có một bản di chúc thứ hai.
Di chúc thứ hai ư?
Được ký hai ngày trước khi ông ấy qua đời.
Đây là bản di chúc cuối cùng của Elmer D. Boynton...
Tại Milk House, Spiddletown, New Jersey...
Đi thẳng vào vấn đề chính đi, ông Cope.
Tài sản sẽ được chia đều.
Bà và các con mỗi người nhận được khoảng...
200.000 đô la.
Tôi không tin đâu.
Đưa nó đây. Tôi muốn tự mình xem điều đó.
Ông Elmer biết các con không đủ khả năng tự quản lý tài sản của chính mình.
Chắc ông ấy đã đổi ý rồi.
Ông Elmer chỉ thay đổi ý định khi có sự chỉ đạo của tôi.
Nó hoàn toàn hợp lệ, thưa bà Boynton.
Chúng ta đọc di chúc nhé?
Ông đã bao giờ làm chuyện gì đáng xấu hổ chưa, ông Cope?
Về mặt chuyên môn thì chưa, tôi hy vọng vậy.
Vụ bê bối của tập đoàn khai thác bạc Bolivia ông đã quên rồi sao?
Tôi không chắc bà đang...
Người ta từng gọi đó là thao túng cổ phiếu đấy, ông Cope.
Nếu điều này đến tai Hiệp hội Luật sư Hoa Kỳ,
ông sẽ bị tước bằng hành nghề ngay lập tức và có lẽ còn phải ngồi tù nữa.
Làm sao bà biết chuyện đó?
Tôi không phục vụ trong ngành quản giáo 14 năm cho vô ích đâu.
Mọi người đã tin tưởng chia sẻ những bí mật nhỏ với tôi.
Ví dụ như đối tác của ông chẳng hạn.
Cô ta đã vào tù rồi, phải không?
Cô ta đã kể cho tôi tất cả về ông, và tôi có thể chứng minh điều đó.
À, thưa bà Boynton, lúc đó tôi... tôi còn trẻ, đầy tham vọng.
Căn phòng này hơi lạnh rồi đấy.
Tại sao không đốt một lò sưởi cho ấm áp nhỉ?
Cứ tự nhiên đi.
Một quyết định sáng suốt đấy, ông Cope.
Giờ chúng ta sẽ gọi những người khác vào.
Gọi các con vào đây.
"Các con yêu quý của ta, Lennox,
"Carol,
"Raymond,
"và Ginevra.
"Ta để lại cho bàn tay chăm sóc đầy yêu thương của Emily Boynton.
"Và với vợ ta, Emily Boynton, ta để lại quyền hưởng lợi trọn đời từ tài sản của ta.
"Sau khi bà ấy qua đời, ta để lại tài sản chia đều
"cho những đứa con thân yêu đã nêu trên của ta."
- Không! - Chúa ơi! Cái gì...
Không thể nào!
Tôi không tin!
Và bây giờ, các con, ta có một bất ngờ thú vị cho các con đây.
Lại nữa sao, mẹ kế?
Ba đứa con riêng của chồng, những người ta yêu quý như con gái ruột Ginevra của ta
và cả con nữa, Nadine, cô con dâu thân yêu của ta.
Ta đã sắp xếp cho tất cả chúng ta đi châu Âu và vùng Đất Thánh.
Nó sẽ xua tan bầu không khí chết chóc này.
- Điều đó có bao gồm cả ông Cope không? - Chắc chắn là không rồi.
Ông Cope còn việc phải làm ở đây.
Cười lên nào.
Giỏi lắm!
Nào.
Như thế đấy.
Đẹp lắm.
Ôi chao.
Đúng như ta nghĩ.
Trông sẽ rất tuyệt.
Nadine, làm ơn, thuốc của mẹ.
Nhanh lên nào.
Vâng, thưa mẹ.
Cần phải có ai đó ở cùng với mẹ.
Tôi muốn đẩy bà ta ngã xuống quá.
Anh thực sự nghĩ là có một bản di chúc khác sao?
Anh biết là có. Cha đã nói với anh.
Cha nói anh sẽ được hưởng 200.000 đô la cho riêng mình.
Em thấy chưa?
Biết chuyện đó thì có ích gì nếu chúng ta chẳng thể làm gì được?
Ôi, em yêu...
Bà ấy ổn rồi. Có một cô gái đã đến giúp bà ấy.
Tôi thấy rồi.
Tôi có thể giúp gì không? Tôi là bác sĩ, à, mới ra trường thôi.
Mới ra trường?
Nadine, lại đây nhanh lên.
Khi quay lại, tôi sẽ nói chuyện cho ra lẽ với Cope.
Anh có thể làm việc đó ngay bây giờ.
- Đừng ngốc thế, Ginny. - Nhìn kìa, ông ta đang ở gần chiếc xe.
Để tôi xem.
Cô ấy nói đúng. Ông ta ở đó.
Cope ở đây rồi, mẹ. Mẹ đã hỏi ông ấy chưa?
Tất nhiên là ông ta không ở đây rồi. Này, hãy đưa một đồng lira cho cô gái kia vì đã giúp đỡ.
- Ông ta không thực sự ở đây, phải không? - Chắc chắn là có, ở gần quán cà phê sân thượng đấy.
Nadine, cô đi đâu thế?
Xin lỗi. Mẹ tôi bảo tôi đưa cái này cho cô.
Tôi đủ khả năng tự mua tách cà phê cho mình, cảm ơn cô.
Tôi giúp mẹ cô vì tôi là bác sĩ.
Cô là bác sĩ sao?
Vâng, tôi vừa tốt nghiệp.
Tôi chắc là cô đã tốt nghiệp rồi.
Xin lỗi nhé.
Ý nghĩa gì khi thuê một hướng dẫn viên,
nếu như cô nói, cô Quinton, ông ta lại sai lệch về các sự kiện?
Dễ mắc lỗi về ngày tháng lắm, thưa bà Westholme.
Nhầm lẫn giữa kiến trúc Romanesque và Gothic không phải là lỗi. Đó là sự thiếu hiểu biết.
Có chuyện gì vậy, cô Quinton?
Hình như tôi làm mất bao thuốc lá rồi.
Gã đàn ông giả danh hướng dẫn viên đó chắc hẳn đã lấy cắp nó.
Hắn đâu rồi?
Cảnh sát.
Tôi muốn bắt giữ gã đó.
Tôi là bà Westholme, thành viên của "Nghị viện" Anh.
Gã đó là kẻ trộm. Anh phải bắt hắn ngay.
Cảnh sát, tôi đã bảo anh rồi. Anh phải bắt hắn.
Ôi trời.
- Tôi đã bảo cô đừng đến rồi mà. - Em phải đến.
Chồng tôi bảo rằng có một bản di chúc khác. Có thật không, Jefferson?
Nadine, cưng à, anh là luật sư của mẹ em. Anh không thể tiết lộ điều đó.
Anh nghĩ nếu ông ấy không để lại tiền cho anh, em sẽ buộc phải rời bỏ Lennox để đi cùng anh sao.
Anh nghĩ dù thế nào em cũng sẽ đi thôi.
Này, nếu Lennox thấy cái đó thì sao? Khi nào em có thể dùng nó với dòng chữ khắc đó?
Bất cứ khi nào em muốn.
Em muốn anh ấy phát hiện ra, phải không?
Thưa tiểu thư.
Poirot.
- Hercule Poirot. - Vâng.
Cảm ơn ông.
Ông làm gì ở Trieste vậy?
Tôi đang tận hưởng một kỳ nghỉ xứng đáng, cô King. Hay là phải gọi là bác sĩ rồi?
Là bác sĩ. Tôi đã tốt nghiệp loại ưu.
Chắc là đã truyền đạt lại cho đồng phạm đến tận bây giờ rồi.
Ôi trời.
Tôi đã nghe đủ về ông cho cả phần đời còn lại rồi.
Bà Westholme lúc nào cũng cãi nhau với ai đó.
Bà Westholme ư? Nhưng bà ấy nghe như người Mỹ vậy.
Ồ, tên thật của bà ấy là Laura Vansittart.
Bà ấy gặp huân tước Westholme trong một chuyến tàu trở về từ Mỹ.
Bạn biết đấy, chỉ trong vòng một tháng họ đã kết hôn
và 10 năm sau bà ấy đã là thành viên nghị viện của chúng ta.
Điều đó cho thấy sự nguy hiểm của du lịch đường biển.
Chuyến này sẽ thú vị đây.
Đi đi, Ray.
Nhìn xem tôi tìm thấy ai này.
Đứng dậy đi cùng tôi, Nadine.
Lennox, anh đưa Ray và Carol đi dạo đi. Chúng ta sẽ quay lại tàu.
Vâng, thưa mẹ.
Lennox.
Chào buổi sáng, Emily. Tôi quyết định tham gia cùng mọi người.
Anh đáng lẽ phải ở Mỹ, Jefferson, để giải quyết công việc gia đình chứ.
Vâng, ừm, tôi nghĩ mình có thể giải quyết công việc ở đây.
Tài xế. Đi đến cảng.
Anh biết gã thanh niên đó sao?
Mẹ của cậu ta suýt chút nữa trở thành thân chủ đầu tiên của tôi.
Nhìn này. Tôi tìm thấy nó rồi.
Tôi có một nỗi sợ sâu sắc và khủng khiếp rằng những quý bà đó sẽ ở trên con tàu cùng chúng ta.
Lennox, Nadine, đi thôi.
Bà Boynton.
Bà có cái gì ở đó vậy? Là một con vịt.
Ôi chúa ơi. Đó là một con vịt chết.
Chào buổi tối.
Cô Quinton, tôi cứ ngỡ chúng tôi đã mất dấu cô rồi.
- Một người bạn của tôi từ Anh. - Không, cảm ơn.
- Tôi có thể uống chút nước lúa mạch không? - Có vẻ là một người rất tử tế.
Cô Quinton phải cẩn thận đấy.
Cô ấy sẽ phụ trách việc khai quật tại Qumran.
Hercule Poirot?
Người Bỉ đó sao?
Ông ta đang bỏ lỡ một ly Meursault hảo hạng đấy.
Ray, anh nhảy với em không?
Em mệt rồi, Ginevra. Đi ngủ sớm đi.
Em không mệt, mẹ. Đi thôi, Ray.
- 9 giờ rồi. Đi ngủ đi, cô bé. - Con không muốn.
Đi thôi, Ginny. Tôi sẽ đi cùng cô.
Ngồi xuống đi, Nadine. Con bé thích đi một mình hơn.
Vâng, con muốn tự đi hơn. Cảm ơn cô, Nadine.
Bà Boynton, bà có muốn khiêu vũ không?
Anh không phiền chứ, Lennox, nếu tôi mời vợ anh một điệu nhảy?
- Anh ta táo bạo thật. - Tôi nói cho mà nghe. Anh ta gan dạ lắm.
Cô có thể gọi tôi là Nadine nếu cô thích.
Được thôi, Nadine.
Khi chúng ta đến Jaffa tại sao chúng ta không biến mất...
Em và anh cùng nhau?
Ôi, ông Cope, ông khéo nói quá.
Cậu thanh niên, nhìn qua đây này. Và đây là cách để lấy nét.
Cậu hiểu chưa? Cậu di chuyển cái này. Nhưng đừng làm cho đến khi tôi bảo.
Sẵn sàng chưa?
Một, hai, ba.
Cậu chụp sớm quá rồi.
- Chỗ này quyến rũ thật. - Vâng, quả thực là vậy.
Chúc mọi người vui vẻ.
- Sarwazi swizzle. - Vâng, thưa ngài.
Chào cô.
- Chúng ta đã gặp nhau ở Trieste. - Vâng. Cô đến từ Anh sao?
Chúng tôi đã đến đó. Trời mưa suốt.
Thường là vậy mà.
Cái gì thế kia?
Khi đến Jaffa, hãy cùng biến mất thôi.
Chúng ta lấy tiền đâu ra?
Tôi chẳng được đào tạo gì cả. Cô thậm chí còn chẳng phải là y tá có bằng cấp.
No comments yet. Be the first to leave one.