Μια αιωνιότητα και μια μέρα
ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Alexandre, mày đi không? Mình sẽ đi ra đảo.
- Đi đâu? - Ra đảo.
Mình sẽ lặn xuống biển để xem thành phố cổ.
Sau đó, mình sẽ leo lên tảng đá...
...và vẫy chào những chiếc tàu đi qua.
Mày biết gì về thành phố cổ?
Ông tao nói cái thành phố hạnh phúc đó đã bị một cơn động đất...
...nuốt chửng...
...và nó đã ngủ dưới đáy biển bao nhiêu thế kỷ rồi.
Nó trồi lên mặt nước mỗi tháng một lần...
...trong một khoảng thời gian rất ngắn...
...khi ngôi sao mai tiếc nuối phải rời xa trái đất...
...và dừng lại để ngắm nhìn lần cuối.
Và lúc đó mọi thứ đều dừng lại... Thời gian cũng dừng lại.
Thời gian... đó là cái gì?
Ông tao nói thời gian là một đứa trẻ...
...chơi súc sắc trên bãi biển.
Vậy mày có đi không?
THIÊN THU VÀ MỘT NGÀY Dịch phụ đề: QKK
Alexandre!
Ông ngủ quên ở đây...
Và ông chưa ăn gì hết!
Tôi cảm thấy một vị mặn... vị của biển trong miệng mình.
Vậy, đây là ngày cuối cùng của chúng ta...
Hãy để ngày mai tôi đi với ông, đưa ông đi bệnh viện.
Ourania, đừng làm sự việc khó khăn thêm...
Rốt cuộc rồi, chẳng phải sớm hay muộn gì thì mọi chuyện cũng kết thúc sao?
Cà-phê đã pha trên bàn giấy...
Tôi cũng đã đóng gói va-li cho ông.
Hy vọng không đầy quá. Không ích gì...
Bà cũng biết rõ.
Ourania...
Cám ơn vì ba năm bà ở đây.
Không có bà, tôi không biết ra sao.
Con chó đã ăn rồi.
Trong vài tháng sau cùng...
...mối liên hệ duy nhất của tôi với cuộc đời...
...là người hàng xóm vô danh của mình,
người luôn trả lời tôi bằng cùng một điệu nhạc.
Họ là ai?
Họ ra sao?
Một buổi sáng, tôi muốn đi tìm gặp họ,
nhưng rồi tôi đổi ý.
Có lẽ tốt hơn là chỉ hình dung họ, không nên tìm gặp họ.
Có phải đó cũng là một người sống ẩn dật như tôi?
Hay có khi là một cô gái nhỏ...
...trước khi tựu trường...
...đùa chơi với người hàng xóm vô danh.
Mọi chuyện qua nhanh quá!
Cơn đau không rõ ràng này...
...tính ngoan cố của tôi không muốn tìm hiểu, không muốn biết...
...rồi bóng tối...
...sự lặng thinh quanh tôi...
...sự lặng thinh.
Mọi thứ làm tôi tin tưởng rằng trước khi mùa đông hết...
...với hình bóng bảng lảng của những chiếc tàu,
và sự biến mất đột ngột của chúng trên bầu trời,
với những cặp tình nhân dạo bước dưới bóng chiều tà,
và lời hứa giả dối của mùa xuân,
tất cả làm tôi tin tưởng rằng trước khi mùa đông hết...
Niềm hối tiếc suy nhất của tôi, Anna...
nhưng có phải đó là duy nhất? -
...là chưa hoàn thành được gì.
Tôi để lại mọi thứ như một bản nháp,
những từ ngữ rời rạc đó đây.
Lên xe đi!
Cháu từ đâu tới?
Cháu biết nói tiếng Hy Lạp không?
Muốn ông đưa tới đâu đó không?
Chào Cha.
Điều gì đưa Cha tới đây vào ngày Chủ nhật như vầy?
Ở nhà Cha không có ai trả lời điện thoại. Con đã gọi từ nửa tháng nay.
Con lo lắm. Có chuyện gì vậy?
Cha phải đi một thời gian.
Cha không biết gởi con chó cho ai, Katerina.
Cha muốn uống gì không?
- Có ít cà-phê... - Cha cũng đem cho con...
- ...mấy bức thư cũ của mẹ con. - Thư của mẹ con?
Cha nói là Cha phải đi?
Đi đâu?
Cha biết là Nikos không muốn có thú vật trong nhà.
Còn công việc của Cha sao rồi?
Công việc của Cha?
Bài thơ "Tự Do Bị Vây Hãm" của Solomos.
Dự án thứ ba mà Cha bỏ dở dang...
...từ sau khi mẹ mất. Có phải Cha đang làm cái đó?
Hơn nữa, con không bao giờ hiểu được...
...làm sao mà một nhà văn lớn như Cha lại bất thần bỏ công việc của mình...
...để làm cho xong một bài thơ dở dang của thế kỷ 19.
Đừng nói là Cha cũng đã bỏ cái đó luôn!
Cha không biết,
có lẽ vì Cha không thể tìm ra từ ngữ...
Cái này không có bao thư. Tại sao?
Con đọc nghe?
"Ngày 20 tháng Chín năm 1966."
Ngày sinh của con!
Mẹ thường nói với con về ngày này.
"Khi em thức dậy thì anh vẫn còn đang ngủ.
"Em nhìn anh thở.
"Anh đang mơ phải không, Alexandre?
"Anh quơ nhẹ tay như muốn tìm em.
"Mi mắt anh khẽ chớp, rồi anh lại chìm vào giấc ngủ.
"Một giọt lệ chảy ra từ mắt anh,
"nó lăn, nó ra đi.
"Bên cạnh, đứa bé khẽ rên một tiếng nhỏ.
"Một tiếng kẹt cửa.
"Em bước ra mái hiên
"và khóc."
Chào Anna.
Lúc này anh có những giấc mơ kỳ lạ.
- Em khóc hả, Anna? - Không có gì.
Em đã khóc.
Không có gì đâu.
Có chuyện gì?
- Anna, em đã khóc. - Không có gì đâu.
Sao?
- Trông em ra sao? - Đẹp như một ngày hè rực rỡ!
Dóc! Em đã tăng cân vì mang thai.
Có phải đó là cái áo mới?
- Anh không nhớ sao? - Không.
Anh đã mua cho em trong một chuyến đi.
Suốt ngày anh chỉ nghĩ tới cuốn sách của anh!
Chừng nào anh gởi nó cho nhà xuất bản để chúng ta có thể ở bên nhau?
"...em ước gì mình có thể giữ lại giây phút đó
"như ép một cánh bướm để nó khỏi bay đi."
Họ tới rồi!
Đi thay đồ đi! Nhanh!
Đi thay đồ đi!
"Em viết cho anh trước biển, im lìm, bất động.
"Trong ngôi nhà mà anh có thể cảm thấy mùi sữa nóng và hoa lài ẩm ướt.
"Em viết cho anh, em nói với anh...
"Em cảm thấy rất gần gũi với anh,
"người thấy sợ và muốn tránh xa em.
"Anh nghĩ là em đe dọa cuộc đời anh sao, Alexandre?
"Dù sao, em chỉ là một người phụ nữ đang yêu."
Cô bé đang ngủ hả?
Nó đang ở với bà nội, ngoài bãi biển.
Bà nội... giống như Mẹ! Trời ơi, Mẹ già dữ rồi sao?
Thấy chưa, con gái,
lúc nào bả cũng chơi trò ngây thơ, mẹ con đúng là ngây thơ.
Bả lúc nào cũng giả đò ngây thơ...
Hecuba, Clytemnestra...
Vợ tôi lúc nào cũng thích phóng đại.
Cha, đừng có chọc mẹ hoài!
- Con đặt tên nó là gì? - Con đã quyết định chưa?
Eléni hay Katérina...
Nhưng bà nội nó mới là người quyết định sau cùng!
Con tuyệt quá, con biết không? Anna bé nhỏ đã là một người mẹ!
Để con đi kiếm bình cắm hoa.
Theo chỗ tôi nhớ thì ngôi nhà không hề thay đổi.
Đây sẽ là mùa hè vô tư cuối cùng, Alékos!
Ông nói vậy là sao?
Ai cũng nói về sự can thiệp của quân đội trước cuộc bầu cử,
nhưng chính khách các người, các người giả điếc!
"Suốt đêm, em nhìn anh.
"Em không biết anh đang ngủ hay chỉ nằm im.
"Em sợ những gì anh có thể nghĩ,
"sợ phá tan sự im lặng của anh.
"Cho nên hãy để cho cơ thể em lên tiếng,
"- thứ ngôn ngữ duy nhất mà em biết -
"bởi vì đó là cách duy nhất không làm cho anh sợ.
"Em chỉ là một người phụ nữ đang yêu, Alexandre."
Còn người cha may mắn trốn đâu rồi?
Chìm trong tư tưởng của ảnh như thường lệ. Ảnh ở đây mà như không có ở đây.
Lúc còn nhỏ chúng ta phải nói chuyện thật nhỏ khi cha đang làm việc.
Cha nổi giận khi có ai làm phiền con trai yêu quý của ổng!
Và bây giờ, nếu các người muốn chiêm ngưỡng kỳ quan bé nhỏ,
hãy theo con!
Nó đẹp quá, phải không?
"Em bước đi trần truồng trên cát.
"Gió lồng lộng,
"một chiếc tàu đi qua.
"Anh vẫn chưa dậy.
"Em vẫn còn cảm thấy tim anh đập trên cơ thể em.
"Em không dám mơ là anh đang mơ về em!
"Ôi! Alexandre...
"Phải chi em có thể tin tưởng điều đó dù chỉ trong chốc lát,
"em sẽ buông thả mình hét lên một tiếng."
Cha vừa nói gì hả?
Cha đi sao?
Cha đã không hiểu...
Chào.
Con mừng vì Cha tới, con đã muốn nói chuyện với Cha.
Cha biết đó, tụi con đã bán căn nhà trên bãi biển.
Căn nhà? Con đã bán?
Sáng mai, con sẽ đưa chìa khóa cho họ và xe ủi sẽ bắt đầu làm việc.
Đó là con chó của Cha hả?
Con đi thay đồ đây.
Đừng bận tâm nhiều quá, Cha.
Cha bị sao vậy? Trông Cha xanh quá.
Con còn nhớ chuyến đi đầu tiên của chúng ta không?
Lúc đó hình như con 15 tuổi.
Hai chúng ta tới Yannina để dự cái giải vô địch tennis chết tiệt đó.
Con đã thua và con bắt đầu khóc.
Tụi con không có chọn lựa, Cha...
Chỉ có hai người, Nikos và con, trong căn nhà mênh mông này...
...bị động đất làm hư hại và bị bao vây bởi những tòa nhà khác.
Chúng ta nắm tay nhau đi dọc theo bờ hồ.
Cha đã làm đủ mọi cách...
...nhưng không làm con nguôi ngoai được.
No comments yet. Be the first to leave one.