ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Phụ đề được thực hiện bởi Nuker Nuker Subbing Man
Đám tang chết tiệt của Martha Stewart.
Nếu như sau khi chị chết,
một phần của chị lên thiên đàng, còn một phần ở lại đây thì sao?
Bà Mẹ Của Năm khốn nạn.
...xem mọi thứ biến chuyển ra sao.
Rồi bà ấy thiêu con bé.
- Với chị? Với mẹ? - Hỏa táng.
Chào con yêu. Ngồi xuống đi.
Vào ăn tối đi.
Dịp đặc biệt. Mẹ có chừa chỗ cho con.
"Dịp" tức là bánh, mẹ à.
Mẹ đã hứa.
Vì cậu Keene kia đã bị bắt,
nên cô bé nhà ta đã an toàn.
Mẹ không thể diễn tả nổi sự nhẹ nhõm.
Phải. Cuối cùng mọi thứ cũng tốt đẹp.
Vậy ư?
Con không nghĩ John Keene là hung thủ.
Tất nhiên rồi.
Camille, ngồi xuống đi.
Ngồi. Xuống.
Chú nghĩ điều này tức là
cháu sẽ sớm quay về St. Louis.
Câu chuyện kết thúc rồi.
Hy vọng anh ta nhận án tử hình.
Keene Sát Nhân Trẻ Thơ.
Hóa ra, Missouri là bang năng suất thứ năm
về mặt thi hành án tử hình. Phải dừng việc đó lại. Nó...
Đã có tranh cãi về dung dịch. Anh nghĩ...
Phải, anh nghĩ nó giết người chưa được hiệu quả.
Đành chấp nhận thôi.
Anh đọc được rằng ta nhập nó về từ Romani.
- Dung dịch? - Để tiêm thuốc độc đó, con yêu.
Tiêm. Giống mấy lần con được tiêm hả?
Rất khác. Giống như cho mèo đi ngủ.
Hy vọng anh ta được tiêm.
Đoán xem em là nữ thần Hy Lạp nào đi, chị Camille.
Chị đoán chị không thực sự rành về các nữ thần.
Em là...Persephone.
Bà hoàng Âm phủ.
Bà ấy đã cưới...
gã to lớn đó.
Thần Hades.
Ông ta cai quản Địa ngục, nhưng bà ấy đảm nhận việc trừng phạt.
Nhưng em thấy tội nghiệp cho Persephone
vì khi bà ấy quay về dương gian,
họ lại sợ bà ấy...vì nơi bà ấy đã ở.
Khá là hài hước, nhỉ? Họ có bao nhiêu câu chuyện
công chúa cần được giải cứu khỏi phù thủy?
Wind Gap có một câu chuyện như thế.
Những bé gái bị kéo vào rừng bởi Người Phụ Nữ Mặc Đồ Trắng.
Mẹ không thích câu chuyện đó.
Quá gần nhà?
Chị có buồn bã hơn nếu em hay John chết đi không?
Chị không muốn ai chết cả.
Wind Gap có quá nhiều chết chóc rồi.
Chuẩn.
Camille, đồ ăn không tự ăn đâu.
Hay con thấy không khỏe?
Chỉ hơi...mệt thôi ạ.
Tổng biên tập chắc rất phấn khích
khi đưa cô nhà báo gan dạ của mình về.
Con sẽ tiếp tục làm gì?
Có thể là việc gì đó...vui vẻ hơn để thay đổi không khí.
Dù sao thì,
mẹ chắc ông ấy sẽ vui khi thấy con về đúng nơi.
Mẹ à,
con đã nghĩ với mọi chuyện xảy ra ở thị trấn này,
tất cả những rắc rối,
thì sẽ thật tuyệt khi đưa Amma
tới St. Louis ở cùng con một thời gian.
Đổi gió chút sẽ tốt cho em ấy.
Chà.
Một lời gợi ý hay ho.
Lời đề nghị tuyệt vời.
Nhưng không thể. Em nó...
sắp phải đi học rồi.
Con nghĩ sẽ thật tuyệt
khi thấy cổng vòm lâu đời to lớn đó.
Hai đứa bàn chuyện này rồi à?
Không. Con chỉ nghĩ...
Amma.
Da con đỏ bừng kìa.
Con bị sốt à?
Chúa ơi. Người con nóng ran.
- Con muốn bánh. - Không, con phải nằm nghỉ.
- Con muốn bánh. - Mẹ sẽ đem bánh cho con sau.
Ăn đi, Camille.
- Sáng mai ta sẽ chào tạm biệt. - Con muốn bánh.
Đi nào, con yêu.
Đi nào, con yêu.
Con có thể được ăn bánh.
Bữa tối chưa xong đâu, Camille.
Mẹ.
- Mẹ ơi! - Adora!
Mẹ. Chúa ơi.
Giúp con với.
- Sao vậy con yêu? - Con không biết.
- Đi nào. - Đỡ con bé dậy đi.
- Có mẹ đây rồi. Cố lên. - Sao thế?
Con không biết.
Con không biết đã có chuyện gì.
Không sao đâu. Ổn cả, con yêu à.
Có mẹ đỡ con rồi.
Được rồi.
Con vào được ròi, con yêu à.
Cởi đò ra đi.
Con có thấy tuyệt khi không phải lo lắng hay cãi vã không?
Cứ để bản thân được chăm sóc?
Vâng.
Điều này sẽ tốt cho hai ta. Con nghĩ vậy không?
Vâng ạ.
Há miệng nào, con yêu.
Con ngoan lắm.
Nữa đi mẹ.
Đúng rồi.
Giờ nghỉ ngơi đi.
Mẹ sẽ pha thuốc cho buổi tối.
- Ngủ được không, con trai? - Sao tôi vẫn còn ở đây?
John này, vấn đề là
bạn gái cậu, Ashley, con bé đã khai cậu ra.
Vậy cô ấy...cô ấy nói tôi là hung thủ?
Hay cô ấy nghĩ thế?
Cô bé dẫn chúng tôi xem chứng cứ. Cậu nghĩ nó là gì?
Chịu.
Cô ấy không có được điều mình muốn từ tôi.
Đôi khi ta ở với ai đó,
và lý do duy nhất là vì ta không có sức lực
để kết thúc nó... Tất cả những cãi vã và màn kịch.
Và với Ashley, đó sẽ là một màn kịch.
Rồi chuyện Natalie xảy ra, và...
Chả biết nữa, tôi hầu như không thể...
Ashley đã ở đó, nhưng tôi thì không, thật đấy. Hiểu chứ?
Chuyện Natalie "xảy ra."
Phải.
Phải, có kẻ đã giết em gái tôi.
Không phải tôi. Muốn tôi nói lại không? Muốn tôi viết ra không?
Vậy, cậu nghĩ Ashley bịa chuyện để trả thù cậu.
- Ý cậu là thế hả? - Chả biết nữa.
Nhưng cô ấy đã giận tôi, và cô ấy có lý do, chắc vậy.
Cậu giải thích sao về vết máu chúng tôi tìm thấy trong nhà xe?
Cái gì?
Máu của Natalie. Cậu giải thích sao, John?
Thật ư?
Chuyện đã xảy ra ở đó ư?
Thôi nào John. Đừng tào lao nữa.
- Cậu biết chuyện đó đã xảy ra... - Tôi không biết.
Được chứ? Tôi chả hiểu gì hết!
Nghe này, tôi biết tôi cần tỉnh táo lại.
Vì những gì đã xảy ra với Natalie và Ann.
Nhưng các ông muốn tôi khai nhận.
Và các ông có thể thoát được vụ án.
Nhưng thế thì các ông sai rồi.
Các ông cực kì sai rồi.
Cậu nghĩ sao?
Cậu ta sẽ khai chứ?
Hầu hết ai cũng khai nếu thúc ép họ vừa đủ.
Kể cả khi họ vô tội.
Ta sẽ cho cậu ta chút thời gian để suy nghĩ.
Sau bữa ăn tiếp theo của cậu ta thì thẩm vấn tiếp.
Rất tiếc về cô nàng Preaker.
Không có gì phải tiếc.
Cô ấy có nhiều điểm giống mẹ.
Adora thì không kích động bằng,
nhưng người phụ nữ đó thích sự chú ý của mình.
Rồi mắng mỏ cậu nếu cậu quá chú ý đến bà ấy.
Nếu ông lắng nghe các câu chuyện ở đây,
thì ai cũng là kẻ điên hoặc quỷ dữ.
Một nửa số đó thì đúng.
Đó mới là điều tôi lo lắng.
Ta đang nhìn vào nửa sai.
Hôm nay sẽ có đội mới tới từ St. Louis.
Jocelyn nói rằng râu... Cô ấy nói thế nào nhỉ?
"Làm giảm uy quyền của em."
Tôi nghĩ cô ấy không muốn ganh đua.
Alan. Xin lỗi, sẽ nhanh thôi.
Cảnh sát trưởng đang sửa soạn để lên bản tin.
Chắc là những lời tán dương đang xếp hàng chờ.
Chắc vậy.
Lát nữa tôi quay lại.
Amma thế nào rồi?
Amma ổn.
Tôi có gặp mấy cô bạn của con bé.
Thế ư?
Bảo là con bé không khỏe. Bị ốm.
Ừ. Người trong nhà chúng tôi lây bệnh cho nhau.
Hy vọng anh không mắc phải.
Sao lại thế?
Anh cũng ở đó nhiều như tôi mà.
Sao không kéo ghế ra đi, Alan? Ta sẽ nói cho ra nhẽ như đàn ông.
Nôn ra đi.
Mẹ ơi?
Anh về sớm.
Clyde...không được khỏe.
Camille cũng vậy. Nó uống hết một chai rồi, tội nghiệp.
Đừng có quá đà.
Gì cơ?
Ý anh là
để hai đứa chúng nó nghỉ ngơi đi.
No comments yet. Be the first to leave one.