ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Đây là những bộ phim câm
từ khi cô ấy 16 tuổi.
Vài bộ phim không còn có sẵn nữa.
Hầu hết các thể loại phim là
văn học dân gian, lãng mạn
siêu nhiên hoặc võ thuật.
Họ nói rằng cô ấy hầu hết
được giao những vai bình thường
hoặc những vai bình hoa di động, như chúng ta gọi họ thời nay vậy.
Chỉ sau khi tham gia Hãng phim Liên Hoa vào năm 1929,
cô mới có cơ hội tham gia những bộ phim nghiêm túc.
Thế chúng tôi cùng chung số phận nhỉ?
Linh Ngọc đã tự sát
hơn nửa thế kỷ trước
nhưng mọi người vẫn nhớ đến cô như một minh tinh màn ảnh.
Mạn Ngọc à,
em có muốn được nhớ đến nửa thế kỷ sau không?
Điều đó không
quá là quan trọng với em.
Cho dù nếu người ta có nhớ đến em,
thì cũng sẽ khác với Linh Ngọc.
Khi cô dừng sự nghiệp của mình
ở độ tuổi 25, cái tuổi
tươi đẹp nhất đời người con gái.
Cô ấy bây giờ là một huyền thoại rồi.
NGUYỄN LINH NGỌC
Năm 1929
Cô Linh Ngọc đóng vai người đàn bà xấu xa
đến hoàn hảo.
Tuy nhiên, tôi đồng ý với Tôn Du rằng cô ấy
đã thêm mùi vị hấp dẫn cho vai diễn
của những quý bà quý tộc.
Tôi không thể giải thích sự mê hoặc này.
Hãy thử
Lưu Minh Hựu, Hãng phim Liên Hoa sẽ bắt đầu bộ phim mới "Xuân Mộng Cố Đô"
Linh Ngọc sẽ không gặp vấn đề gì khi đóng vai gái làng chơi.
Rồi sẽ cho cô ấy đóng trong "Những Bông Hoa Dại"
với sự thay đổi vai diễn hoàn toàn.
Cô ấy là một nữ ca sĩ tao nhã.
Thật tuyệt vời nếu chúng ta thành công
Điều đó nghĩa là chúng ta có một siêu sao khác như Hồ Điệp.
Cô ấy phải giỏi hơn Hồ Điệp.
Liên Hoa đặt mục tiêu hồi sinh ngành công nghiệp điện ảnh
Trung Quốc với những bộ phim hay.
Nhưng doanh thu phòng vé cũng quan trọng.
Chúng ta phải có những ngôi sao và đạo diễn giỏi.
Chúng ta đã có những đạo diễn giỏi - Bốc Vạn Thương và Tôn Du mà.
Chúng ta sẽ đến Bắc Kinh
để quay những cảnh tuyết rơi cho "Xuân Mộng Cố Đô"
cộng với những cảnh mở đầu
của "Những Bông Hoa Dại"
Tôi muốn có Nguyễn Linh Ngọc trong vai nữ chính
và kiêm luôn vai người mẹ
diễn hai vai luôn.
Trong phân cảnh này, cô đóng vai một người phụ nữ chạy trốn khỏi nạn đói
Trong lúc tuyết rơi,
cô gái bé nhỏ chẳng có gì để ăn
Cô đã cắn ngón tay của mình
và cho đứa bé uống giọt máu của mình.
Nguyễn Linh Ngọc có làm được không?
Đó là một bộ phim hay nếu cô ấy không thể thì để tôi sẽ đóng cho.
Tốt hơn hết là anh nên thử vận may ở ngoài đi.
Đạo diễn Tôn.
Đạo diễn, tôi sẽ đi và bảo với họ cho.
("Xuân Mộng Cố Đô", năm 1930. Đạo diễn Tôn Du. Phim không còn nữa)
Các người là lũ vong ơn bội nghĩa.
Tôi cũng thấy khó chịu nữa.
Chu Gia Kiệt, sao anh dám chứ?
Sao anh dám? Sao anh dám?
Yên Yên
Chị đang mắng Oanh Cô, chứ không phải em.
Vương Huệ Lan
Chị đi quá xa rồi đấy.
Tôi là vợ lẽ, nhưng tôi có thể hỗ trợ gia đình này
hoặc tôi có thể tự hủy hoại nó.
Không tốt lắm, thêm lần nữa đi.
OK... Thêm lần nữa.
Chị Lục à,
sinh con có thực sự đau đớn lắm không?
Có chứ!
Chị còn nhớ chị đã gào thét liên tục
trong lần sinh đứa con đầu lòng mà!
Chị không muốn đẻ đâu!
Sao thế? Em muốn có con hay sao?
Không đâu, em chỉ muốn biết cảm giác thế nào thôi!
Em đã mua đàn dương cầm cho bé Tiểu Ngọc chưa?
Dạ rồi!
Chuyện với Đạt Dân đến đâu rồi?
Không có gì đặc biệt cả!
Hôm qua em đã viết thư cho anh ấy
Yêu cầu anh ta đừng chơi bới gái gú nữa.
Em vẫn còn ghen lắm!
Chị đã cố gắng chứng minh chuyện này!
Chuyện mà chị nghe được,
Chị cứ nói đi
Có phải em có tình ý với cậu ta lúc mẹ em
còn là người ở cho nhà họ?
Em đã gặp anh ấy. Rồi chuyện đã xảy ra sau đó!
Em chỉ mới 16 tuổi thôi!
Vậy mà đã bốn năm trôi qua rồi!
Em đã từng nghĩ đến chuyện kết hôn chưa?
Gia đình anh ấy phản đối cuộc hôn nhân của tụi em!
Sau cái chết của bố mẹ anh,
tụi em không bàn về chuyện này nữa!
Rốt cuộc thì cậu ta muốn cái quái gì?
Anh ấy giữ rất nhiều ngựa
khi tụi em gặp nhau lần đầu.
Anh đã đưa em đi cưỡi ngựa mỗi sáng.
Một ngày nọ, em nhìn chằm chằm vào anh ấy đang cưỡi ngựa
và rồi em nhận ra
anh ấy muốn một cuộc sống tự do và thoải mái.
Anh ấy sẽ không kết hôn và có con
Nên em đã nhận con nuôi như một biện pháp bảo vệ
Phần còn lại thì sẽ để mặc cho số phận định đoạt.
Chị Lục à, có thể bởi vì do sinh con rất là đau đớn,
bậc làm mẹ nên yêu thương con cái của mình nhiều hơn nữa
Em cũng yêu thương Tiểu Ngọc mà.
Em tự hỏi liệu mình có yêu con bé nhiều hơn nữa không
nếu như con bé là con ruột của mình.
Chị tin là em sẽ yêu thương con bé hết mực mà.
("Những Bông Hoa Dại" , Năm 1930 Đạo diễn Tôn Du. Phim không còn nữa)
Biểu cảm yêu thích của Linh Ngọc là:
Nhìn lên Thiên đường
trong sự vô vọng.
Tôi đã không nghĩ nhiều về cô ấy
khi tôi xem một vài bộ phim của cô ấy.
Nhưng sau khi xem tất cả 6 bộ phim của cô ấy,
cô ấy đã khiến tôi chú ý đến và giống như cuộc sống vậy.
Họ đã có những bộ phim câm.
Tất cả bắt nguồn từ biểu cảm và chuyển động.
Tôi tìm thấy ở cô ấy có
một thứ gì đó đặc biệt gợi cảm.
Không phải là vẻ ngoài gợi cảm đâu.
Mà nó toát ra từ bên trong.
Tôi nghĩ cô ấy mặc đồ thật chật qua mỗi lần quay.
Đường viền cổ của sườn xám chạm đến cổ cô ấy,
nhưng có thể cảm nhận sự quyến rũ tuyệt vời của cô ấy.
Nhưng tôi nghĩ đây không phải là điểm mạnh nhất của cô ấy.
Điểm mạnh nhất chính là cái cách cô ấy cười rất hấp dẫn và quyến rũ.
Còn nhớ cô gái làng quê đó
- "Nước Mắt Hoa Anh Đào" nhỉ? - Đúng rồi!
Thật kinh khủng quá à!
Thực tế thì, mối quan hệ giữa Nguyễn Linh Ngọc và Trương Đạt Dân là gì?
Bằng cách nào đó tôi cảm thấy Đạt Dân chưa trưởng thành
trong cuộc sống và cảm xúc của mình.
Anh ta cần sự chăm sóc của cô về chuyện này,
đặc biệt là sau khi Linh Ngọc trở thành minh tinh màn ảnh
với thói nghiện cờ bạc của Đạt Dân
và vận may đang dần cạn kiệt của gia đình anh.
Ý tôi là không chỉ về mặt tài chính.
Còn về mặt tinh thần, cô chăm sóc anh giống như mẹ chăm con vậy.
Nếu các bạn nghĩ về một người phụ nữ cảm thấy mệt mỏi
trong một thời gian dài như thế này,
cô ấy cũng hy vọng rằng ai đó có thể chăm sóc cho mình.
Rồi thì Đường Quý San bước đến đời cô,
Anh trưởng thành và chu đáo ân cần hơn với phụ nữ.
Không khó để tưởng tượng rằng anh ấy dễ dàng nhận được sự ưu ái của Nguyễn Linh Ngọc.
- Cảm ơn anh. - Không có gì.
Tiểu Ngọc, vừa mới tắm xong đừng có nghịch gì làm bẩn người nha.
Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ đang lén nhìn hai bà cháu mình kìa bà ơi!
Tiểu Ngọc con có ngoan không đấy?
Dạ có!
Có nhớ mẹ không nào?
Mẹ ơi, mẹ vào nhà đi
Ở ngoài lạnh lắm, vào nhà đi con
Chiếc khăn này có đẹp không?
Dạ đẹp!
Nói lớn lên đi!
Dạ đẹp!
Con giờ chỉ nói tiếng Thượng Hải địa phương chứ không nói tiếng Quảng Đông à?
Con thực sự ngớ ngẩn
khi gửi cho mẹ một bộ mạt chược.
Còn hơn cả ngớ ngẩn: Con bị điên rồi!
Gà hầm bia với tổ yến sào. Hãy dùng ngay khi còn nóng.
Con xin mẹ!
Vài ngày trước, mẹ cũng làm món đó cho Đạt Dân.
Mẹ đã không thấy nó về
sau hai ngày, nên đổ đi hết rồi.
Mẹ có thể tự ăn cho đỡ phí mà.
Nếu hợp miệng với mẹ, thì mẹ sẽ đâu để lãng phí chứ.
Mất điện rồi. mất điện rồi!
Không thể nào đèn trong bếp sáng mà.
Hẳn là do bóng đèn bị hỏng.
Cả ngày để bảo với con rằng muốn sử dụng sản phẩm trong nước,
tất nhiên nó sẽ bị hỏng trong vòng chưa đầy hai tháng,
tốt hơn hết là sử dụng các sản phẩm của Nhật Bản thôi.
Mẹ à, để con đỡ mẹ.
Mẹ à, để con đỡ mẹ cho.
Con đang đỡ mẹ sao?
Về lâu chưa em?
Anh đã biết em về nhà từ hôm qua rồi!
Anh luôn nghĩ về việc mua quà
cho em để mong em hạnh phúc.
Anh chưa mua sao?
Còn em thì mua rồi?
Chị Lục và em nói chuyện về anh.
Rồi em nghĩ nên mua quà cho anh.
Nên em đã mua nhẫn thông qua ông La.
Nó chỉ có giá 80 đồng và họ nói em đã may mắn
Để em đeo cho anh!
No comments yet. Be the first to leave one.