Until She Remembers

Until She Remembers

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ ഡൗൺലോഡ് ചെയ്യുക

റിലീസ് വിവരങ്ങൾ

[𝗖𝗼𝗳𝗳𝗲𝗲𝗣𝗿𝗶𝘀𝗼𝗻] 𝗨𝗡𝗧𝗜𝗟 𝗦𝗛𝗘 𝗥𝗘𝗠𝗘𝗠𝗕𝗘𝗥𝗦 (𝟮𝟬𝟮𝟲) 𝗡𝗙𝗫 𝗪𝗘𝗕
കമന്ററി എഴുതിയത് Coffee_Prison
𝙽𝙴𝚃𝙵𝙻𝙸𝚇 >> 𝟶𝟷𝚑 𝟺𝟺𝚖 𝟸𝟿𝚜 (𝙱𝚒ê𝚗 𝚍ị𝚌𝚑: 𝙼𝚊𝚐𝚎𝚗𝚝𝚊𝚕𝚒𝚜𝚎)

ടാഗുകൾ

webdl
official_release
netflix_synced
പ്രസിദ്ധീകരിച്ചത്: 2026-06-04
ഡൗൺലോഡുകൾ: 7
ശ്രവണ വൈകല്യമുള്ളവർക്ക്: No
FPS: 25

Vietnamese സബ്ടൈറ്റിൽ പ്രിവ്യൂ

ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.

Hãy nhìn Melchora Aquino,

"Tandang Sora", bà ấy chỉ là một người bà bình thường.

Không gươm giáo, không dao kiếm.

Nhưng khi người Katipuneros cần một nơi để ẩn náu,

bà đã mở cửa nhà mình đón họ vào.

Khi họ chảy máu,

bà xé quần áo của mình để băng bó cho họ.

Khi họ đói khát, bà lấy tất cả những gì mình có để mời họ.

Khi chính quyền thực dân Tây Ban Nha truy bắt bà,

chúng ép bà phải phản bội những người làm cách mạng.

Nhưng bà đã từ chối.

Thay vào đó, bà đã bị lưu đày đến Guam.

Giờ các em hãy thử nói cho tôi nghe, đó là kiểu dũng cảm gì?

Hy sinh tất cả, không mong nhận lại gì, và vẫn…

Giữ vững lòng trung thành.

Được rồi, cả lớp.

Lịch sử không chỉ thuộc về những người ồn ào, vĩ đại nhất.

Mà đôi khi thuộc về những người giàu tình thương nhất.

Ngay cả đối với những người bước tiếp, không phải vì họ không biết sợ.

- Họ sợ chứ. - Cậu mới là người cầm.

Nhưng họ yêu thương nhiều hơn là sợ hãi trước những hậu quả.

Các em biết đấy, tình yêu,

- tình yêu chân chính dành cho ai đó… - Lát mình có đi với tụi nó không?

- …hoặc dành cho đất nước… - Không cần đâu.

…không phải lúc nào cũng dễ chịu.

Đôi khi mình phải từ bỏ sự bình yên,

rời khỏi lối mòn êm ái

để đánh cược mạng sống,

luôn cô độc, bị hiểu lầm, và thậm chí có lúc còn bị lãng quên.

Vậy nên các em, lần tới nếu các em gặp lại từ "anh hùng" này…

NỮ ANH HÙNG

…đừng chỉ nghĩ về màu áo đồng phục và người lính…

- Đợi tớ ở ngoài nhé. - Các em,

- đến tiết tiếp theo rồi! - Tớ đi vệ sinh cái đã.

Được rồi, lớp nghỉ tại đây!

- Rồi. Angel! - Dạ thầy?

Em nán lại chút nhé? Thầy cần nói chuyện với em.

Vâng ạ.

Đợi tớ ở ngoài.

Được rồi. Angel, thầy cần phải nói chuyện với phụ huynh của em.

Tại sao vậy thầy?

À, thầy có chuyện cần nói với bố mẹ em thôi.

Thầy phải bàn với bố mẹ em về điểm số của em.

Được chứ?

- Dạ thầy. - Chắc là mai đi, sau giờ học nhé.

- Vâng ạ. - Được rồi.

Em cảm ơn thầy.

- Cô Rene! - Thầy Tonette!

- Đang có yêu cầu họp khoa đấy thầy. - Họp gì thế?

Tôi không biết. Hình như là về điểm số của học sinh…

Dạ, em mời thầy cô ạ!

- Cảm ơn em, Angel! - Cảm ơn em.

Thầy ơi, bố mẹ em vẫn phải đến thật ạ?

Ừ. Ban nãy thầy đã bảo rồi mà, nhớ chứ?

- Cảm ơn em vì cốc cà phê nhé. - Được rồi.

Cảm ơn em.

Học sinh của thầy ngoan thế.

Nhưng tại sao thầy lại muốn gặp phụ huynh em ấy?

Sao lại đưa cà phê của bọn mình cho thầy cô?

Đừng làm quá lên thế. Tí tớ mua cốc khác cho.

- Qua đường thôi! - Nhưng em sợ lắm!

Người ta không cán mình đâu, anh hứa đấy!

- Các em muốn sang đường à? - Vâng.

Được rồi, chờ chút.

Để chị dẫn đi, nhưng phải nhanh đấy.

Đi!

Các em đi đâu vậy?

- Các em đang đi đâu thế? - Ngay kia ạ.

- Đâu cơ? - Ở kia.

- Hướng đó à? - Vâng.

Đèn xanh rồi. Qua đường thôi.

Xin mời người đi bộ qua đường…

- Qua đường được rồi đó. - Vâng ạ.

Mời anh ta cà phê hoặc trà,

hoặc nếu có rượu Scotch thì càng tốt, vậy mới giữ chân anh ta được lâu.

Trời ạ. Ai lại để chỗ bơ lạc này ở đây chứ?

Sao nhà mình có nhiều lọ thế này? Đâu có ai ăn đâu!

Bianca, em làm việc với chị cũng khá lâu rồi đấy.

Đáng ra em phải học được từ chị cách xử lý mấy người kiểu này rồi chứ.

Em phải bảo với anh ta là mình đã xếp lịch từ trước rồi.

Ừ.

Phải vài tháng nữa mới có.

Hiểu chưa?

Anh ta chỉ cần chờ thôi.

Chị không đưa cho anh ta việc còn dang dở được.

- Mẹ ơi… - Ừ. Thế thì tốt.

Bố ơi, mai bố phải tới trường đấy.

- Mai á? Bố có chuyến đi Cebu rồi. - Nhưng sau đó thì cũng khá lâu…

- Cebu? Mấy giờ bố đi ạ? - Ừ. Bảo mẹ con ấy.

- Buổi tối. - Chỉ cho bọn họ thôi.

Vậy là bố sẽ không đến.

- Mẹ ơi, mai mẹ cần tới trường. - Gloria! Con nó cần gì này.

- Bố con không đi được à? - Bố sắp phải đi Cebu rồi.

Lát nói sau đi.

Bố ơi, mấy giờ bố bay thế?

Chỉ là…

Được rồi, chị đang nhanh đây.

Ừ, chỉ vài phút nữa thôi.

Được.

Anh ta muốn gì thì cứ đưa luôn đi. Chị phải đi đây.

Con yêu, con cất đồ ăn vào tủ lạnh nhé?

- Nhớ phải cất đồ đấy. - Gì hả mẹ?

Cất đống đồ này vào tủ lạnh.

À, để con làm.

Vậy mai mẹ không tới trường ạ?

Mẹ?

- Gì? Mẹ phải đi rồi! - Mai mẹ không đến trường à?

Mẹ xin lỗi, mẹ phải đi rồi. Tạm biệt con!

Ấy!

Trong tủ có đầy đồ ăn đấy nhé!

- Chào mẹ! - Chào con!

Concha!

Angel tới này!

Angel à!

Bà ơi!

Gì thế cháu?

Ấy, đừng! Tay bà bẩn lắm!

- Cháu tới đây làm gì? - Bà phải đeo bao tay vào chứ.

Đây là Roger, bạn của cháu ạ.

- Cháu chào bà ạ. - Chào cháu.

Bà ơi, đi cùng cháu tới trường nhé.

Sao cơ?

Cháu cần bà tới đó.

Tại sao?

Giáo viên muốn nói chuyện ạ.

Sao lại hỏi bà? Bố mẹ cháu đâu rồi?

Bố cháu sắp đi Cebu rồi.

Thế còn mẹ cháu?

Cháu còn không chắc mẹ có nghe cháu nói không nữa.

Đi mà bà.

Angel à, bà đang làm vườn. Cháu không thấy người bà đang bẩn à.

Sao bà không đeo bao tay?

Bà mà đeo bao tay thì làm sao trực tiếp sờ vào cây được.

Phải sờ vào thì nó mới cảm nhận được sự chăm sóc của bà chứ.

Thưa bà, tôi mời bà tới đây

để thông báo rằng…

THẦY RENE B. SANCHEZ GIÁO SƯ

…điểm số của em Angel đang xuống dốc.

Em ấy có thể học lớp phụ đạo, nhưng có lẽ vậy vẫn không đủ.

Em ấy cần phải học thêm hè môn toán và hóa.

Angel.

Cháu phải qua lớp hè thì mới không bị đúp lớp 12.

Dạ vâng.

Thật ra, nếu em qua được lớp hè,

em vẫn có thể tốt nghiệp với các bạn cùng khóa.

Đó là cái hay của lớp hè.

Em chỉ cần qua được hai môn này thôi.

Dạ.

À, vâng. Cảm ơn bà đã tới.

- Cảm ơn thầy. - Cảm ơn bà.

Angel.

Đi thôi cháu.

Khi nào anh bay?

Đêm nay.

Rồi sao?

Mình tính sao với Angel đây?

Rõ rồi còn gì, em lo cho con đi.

Anh biết là mình phải cùng giải quyết vấn đề của Angel mà.

Con nó còn đi học mấy năm nữa.

Em là mẹ nó mà. Em phải lo cho con chứ. Anh làm sao mà biết được?

Chỉ vì em là mẹ ư?

Thế còn anh thì sao? Anh không phải bố nó à?

Anh cũng phải có trách nhiệm với con bé chứ.

Em phải gánh vác tất cả mọi thứ à?

Mình cùng sinh con ra mà.

Sao em lại đẩy chuyện đó sang cho anh?

Em là mẹ mà. Anh còn phải tập trung làm việc.

Em là người phải lo chuyện con cái gia đình chứ không phải anh.

Em cũng đi làm mà!

Chỉ vì mình đều đi làm mà em không lo cho con à?

Vậy việc chăm lo cho con là em phải tự mình làm hết à?

Đấy là trách nhiệm của em. Đừng có áp đặt lên anh.

Đừng quên mất vai trò của mình.

Em mà quên…

Trời ạ, Raymund!

Ngay từ đầu anh đã không tham gia nuôi dạy Angel.

Lúc nào cũng là em, người mẹ phải làm.

Tại sao chứ?

Giờ anh phải làm phần của mình đi chứ.

Cho em…

Cho em thở chút đi. Trời ạ!

Em dành cả đời mình để chăm lo cho con rồi.

Em đã hy sinh rất nhiều thứ chỉ để chăm sóc cho đứa trẻ này.

Anh đòi hỏi gì nhiều à?

Trời ạ. Thế giờ đến lượt em đòi hỏi, được chưa?

Chỉ lần này thôi đấy.

Em đang nói gì vậy? Anh đã ở đây quá lâu rồi.

Suốt khoảng thời gian vừa rồi, anh đã ở đây vì em. Anh là gì của em?

Anh vô dụng chắc?

Ừ, anh ở đây. Anh cứ đi ra đi vào cái nhà này…

Mà chẳng thèm hỏi han em với con, hỏi thăm xem hai mẹ con dạo này thế nào!

Vậy mà anh gọi đó là làm bố à? Thế mà là chồng à?

Anh chưa từng làm được cái nào hết.

Ăn nói cho đàng hoàng! Ai mới là người ở nhà, hả?

- Ai ở đó vậy? - Chính xác.

- Em lúc nào cũng là người ở nhà. - Kể cả cuối tuần em cũng đâu có ở nhà!

Em phải làm việc mà? Thôi đi! Anh mới là người không ở nhà!

- Giờ anh đi mà lo cho Angel! - Đừng có mà lấy cớ!

Anh biết gì không? Như vậy lại tốt cho con bé đấy.

Đưa con bé đến Cebu cùng anh đi. Cho nó một khởi đầu mới.

Until She Remembers subtitles in other languages

അഭിപ്രായങ്ങൾ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left