ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Tại Istanbul, mèo không đơn giản chỉ là mèo.
Mèo là hiện thân của sự hỗn loạn,
văn hóa, và sự độc đáo đã trở thành bản sắc của Istanbul.
Không có mèo, Istanbul sẽ mất đi một phần linh hồn của mình.
Và không có gì giống vậy trên thế giới này.
Giờ nó là một tay săn mồi thật sự. Trước đây nó đâu có thế.
Nó thay đổi từ sau khi sinh con.
Trước đấy nó chỉ biết ngủ thôi.
Nằm đây suốt ngày.
Thỉnh thoảng tôi nói chuyện với nó. Và nó còn đáp lại lời tôi.
Nó là một đứa cứng đầu.
Đứng đó chẳng chịu rời đi.
Bạn bảo nó đi đi. Không, nó chỉ nhìn chằm chằm bạn thôi.
"Tôi không đi đâu hết," nó sẽ nói vậy, "cô định bỏ tôi đi đâu?"
"Đằng nào tôi chả quay lại."
"Cô định làm gì nào?"
Bạn biết không, nó rất mạnh mẽ về tinh thần.
Nó rất cá tính.
Một số đứa thực sự có tính cách, bạn có thể thấy điều đó khi quan sát chúng.
Tôi nghĩ thật không đúng khi cứ nhốt chúng trong nhà...
chỉ để làm thú nuôi.
Có hàng triệu con mèo ngoài đó,
Điều quan trọng là ta có thể đồng cảm với chúng,
Giao tiếp với chúng.
Chúng còn có thể biết ai thích và ai ghét nó.
Lũ mèo để ý đó.
Và chúng tỏa ra năng lượng tích cực.
Hấp thụ năng lượng tiêu cực của bạn.
Chúng ta thật may mắn. Chúng làm tôi thấy thoải mái hơn
Lại bắt đầu rồi đó.
Trở lại với hành trình. Đến rồi lại đi.
Nó đến đây hồi trước. Tôi biết nó đã mang bầu.
Dĩ nhiên là nó đã sinh con.
Nó dẫn tôi ra đằng sau, giới thiệu tôi với mấy đứa nhỏ.
Thật thú vị...
chúng giống hệt chúng ta vậy.
Tình yêu động vật là một dạng tình yêu khác biệt.
Những người không yêu động vật không thể yêu được người khác.
Tôi biết chắc điều đó.
Bengü!
Bengü!
Lại đây. Lại đây nào cô gái.
Trước nhóm của nó gồm 4 con mèo con.
Nó là đứa gầy gò nhất, Và xấu nhất.
3 đứa kia bỏ đi. Nó ở lại.
Đôi lúc nó làm tôi bực mình.
Nhưng để bụng làm gì? Tôi chưa bao giờ nghĩ về điều đó.
Tôi nghĩ lúc đó mình đang có tâm trạng không tốt.
Nhưng tôi chưa bao giờ đánh nó.
Tôi bảo nó đi đi nhưng nó không chịu. Nó đi tới cửa và quay lại.
Bengü đã ở cùng chúng tôi 8 hay 9 năm gì đó.
Nó đến lúc chỉ là mèo con, và chưa bao giờ rời đi.
Bengü muốn được yêu thương. Thật đó.
Nó rất thích được nựng - con bé sướng ngây ngất.
Không phải cảm giác hạnh phúc theo kiểu mấy bộ phim Thổ cũ...
nhưng tôi muốn được chăm sóc nó.
Nếu tôi không được gặp, hay nghe thấy tiếng nó kêu…
nếu nó không ở quanh mỗi sáng…
tôi sẽ thấy lo lắng và đi tìm nó.
Có thể coi nó như một đứa con vậy.
Mọi người quan tâm con cái đúng không? Tôi nhớ nó.
Bengü rất tinh tế đó.
Nếu bạn nựng con mèo khác, nó sẽ ghen và tỏ ra im lặng.
Con bé rất nhạy cảm, Bengü đó.
Đúng rồi, đúng chỗ đó.
Đúng chỗ đó.
Ngất rồi đó. Và cả chỗ này.
Chỗ này nữa.
Nhìn nó sướng chưa kìa.
Mày thật biết tận hưởng.
Bengü đã sinh con nhưng tôi chưa thấy mấy đứa trẻ đâu.
Thử động chạm vào đám mèo con bạn sẽ thấy mặt khác của nó.
Tôi nghe nói họ luôn mang theo một con mèo trên tàu.
Để hấp thụ năng lượng của bạn. Tôi biết đất làm điều tương tự.
Với tôi hạt cầu nguyện có tác dụng.
Cả mèo nữa.
Hơn nữa, chúng tôi quen mặt nó rồi.
Nó trở thành một phần trong gia đình.
Đến và đi tự do.
Và những cuộc nói chuyện bất tận nữa.
NHỮNG CHIẾC BÁT NÀY DÀNH CHO MÈO VÀ CHÓ
NẾU BẠN KHÔNG MUỐN KIẾP SAU CỦA MÌNH KHỔ SỞ...
ĐỪNG ĐỘNG VÀO NHỮNG CÁI BÁT NÀY.
Chúng không thể bay đi như chim.
Bổn phận của chúng ta là chăm sóc chúng tốt nhất có thể.
Thật buồn chỉ có mèo nhận thức được sự tồn tại của Chúa…
còn chó thì không.
Chó nghĩ con người là Chúa, nhưng mèo thì không.
Mèo biết rằng con người là công cụ thể hiện mong muốn của Chúa.
Chúng không phải là kẻ vô ơn, đơn giản là chúng biết kẻ tốt hơn.
Chăm sóc một chú mèo mang lại cho tôi một cảm giác an toàn.
Mặc dù chúng tôi không nói chung một thứ ngôn ngữ...
chúng tôi ngay lập tức có một cảm nhận chung.
Tôi nghĩ mối quan hệ với mèo
hẳn giống với làm bạn người ngoài hành tinh vậy.
Bạn tiếp xúc với một sinh vật sống khác biệt...
mở lời giao tiếp với phía bên kia...
và bắt đầu hội thoại.
Và chúng cũng tỏ ra khác biệt, rất khác biệt.
Dù cho là thể chất, tinh thần, hay số lượng...
chúng đều khác biệt.
Nhưng chúng ta vẫn có mối quan hệ với chúng.
Dĩ nhiên tôi không thể thay thế mẹ của chúng...
nhưng tôi làm những gì mình có thể.
Tôi đang phân vân có nên cho chúng ăn tiếp.
Thôi được rồi, cho mày ăn giờ đây.
Khi đã nó, chúng sẽ không kêu nữa.
Chúng đang rất đói.
Ai đó vứt chúng ở cửa hàng. Rồi lại để chúng ra đây
Dựa vào tôi ở đây để sống.
Tôi đã từng gặp tai nạn với mèo, nghe sẽ rât sốc đó.
Khoảng 15 năm trước.
thuyền của tôi đậu ở đây, chìm trong cơn bão.
Lúc đó chiếc thuyền là tất cả
Bán tất cả những gì tôi có.
Nhưng tôi đã mua được thuyền.
Trong một tuần và thuyền đã chìm.
Sau đó tôi đi dọc quanh mỏm đá này,
điều tôi nói nghe sẽ thật kì diệu.
Tôi đi bộ, tôi thấy con mèo này, chỉ tôi về phía một chiếc ví
Một con mèo cùng màu thế này - không bịa đâu.
Chính cái màu lông này.
Meow, meow! Tôi nghĩ con mèo này sao thế nhỉ?
Nó bị dại hay sao nhỉ?
Tôi hơi sợ.
Nên tôi đi uống trà.
Nhưng có gì đó thôi thúc tôi lấy cái ví đó.
Người phục vụ còn hỏi tôi có sao không.
Tôi nói, tôi không biết nữa, có điều gì đó rất lạ đang diễn ra.
Tôi lấy ví, nhìn bên trong.
Tôi thề, tôi cần 120 lira… và có đúng 120 lira trong cái ví đó.
Ai không tin câu chuyện này với tôi là kẻ ngoại đạo.
Bạn tưởng tượng được không? Cảm ơn Chúa!
Điều đó chẳng phải là món quà của Chúa sao?
Đó là lúc tình yêu của tôi dành cho động vật bắt đầu.
Sau khi tôi tìm thấy chiếc ví, tôi quan tâm lũ mèo hơn.
Nhưng chăm sóc mèo không hề dễ.
Tôi phải cho chúng uống sữa, phải giữ chúng sống sót.
Những con này khá lớn rồi, chúng sống được.
Nhưng không quan tâm vài ngày, chắc chắn chúng sẽ chết.
Chúng tồn tại được vì hơi ấm trong cái hộp đó.
Và rồi con đựa kia đến và chăm sóc chúng nữa.
Nó giữ bọn trẻ ấm áp. Tôi nghĩ đám mèo con nghĩ đó là mẹ chúng.
Đảm nhận cả 2 thiên chức.
Nó là cả người cha và người mẹ.
- Ông có hai người con đúng không? - Phải, tôi có hai đứa.
Ông biết làm cha mẹ khó khăn thế nào nhỉ?
Khó lắm chứ.
Sự thật là có rất nhiều chuột sống cạnh bờ biển.
Và bởi chúng ta là con người, chúng ta chiếm môi trường sống đó.
Nhưng chúng là loài có hại
sẽ không tốt đẹp gì khi chúng ở quanh lúc ta đang ăn.
Chúng tôi đã nghĩ tới thuốc diệt chuột, chúng tôi từng dùng thứ đó,
Nhưng ngay khi chúng tôi chuẩn bị thực hiện,
chú mèo anh hùng này xuất hiện.
Nó đi săn vào mỗi đêm, như một thế lực của tự nhiên.
Chúng tôi không ra lệnh cho nó, tự nó đi săn đấy.
Nói thật là nó tự săn thì cũng tự thưởng.
Mọi người có biết câu, "tận hưởng tình yêu"?
Đó là điều nó làm. Nó đang tận hưởng sự yêu quý mình dành được.
Chúng tôi biết ơn nó.
Cuộc sống thật tươi đẹp.
Nếu bạn biết cách sống.
Bạn có thể yêu nếu mở rộng trái tim mình.
Mọi thứ đều tươi đẹp nếu bạn quan sát nó với tình yêu.
Nếu bạn có thể tận hưởng việc ở cạnh một chú mèo, con chim hay bông hoa…
cả thế giới này sẽ thuộc về bạn.
Con bé là đứa ghê gớm nhất trong đám.
Là vấn đề với mọi ngư dân.
Một kẻ trộm cá.
Kẻ thù truyền kiếp của lũ chó.
Nó sẽ đuổi bất kì ai, kể cả pitbull.
Nó là đứa điên nhất xóm.
Con bé không thích tình yêu sến súa.
Nó thích yêu thương một cách cứng rắn.
Nó sẽ xuất phát từ nhà thờ và đi tuần cả khu vực.
Con bé là đứa đặc biệt.
Thứ duy nhất nó lấy trộm là cá.
Nó sẽ đứng trước các cửa hàng bán cá
không rời đi dù có bị đuổi.
Nó sẽ không lấy cá cơm hay cá thu, nó thích cá ngừ hơn.
Rồi nó khiến người bán cá phải đuổi theo đến tận đây.
Con bé muốn một cuộc sống xa hoa.
Nó khiến cả chồng mình cũng phải nể.
Con bé đuổi chồng đi.
Nó rời đi thì chồng mới được ăn.
Giờ đến lượt của người chồng đáng thương.
Nó cũng không muốn chồng mình đi lăng nhăng.
Có nhứng đứa đẹp hơn Điên điên từng lảng vảng nhỉ?
Ghen tuông xuất hiện ngay lập tức.
Nó giống như một bà nội trợ xấu xa.
Một người vợ hay ghen tuông không để chồng đi một mình.
Và không để bất kì ai lại gần chồng.
Nó tới đây mỗi khi muốn được nựng.
Nựng đủ thì đi thôi.
Nhưng tôi không được làm bất cứ gì mình muốn.
Tôi nắm đuôi, nó sẽ cắn tôi.
Nó làm những gì mình muốn.
Đối với tôi điều đó rất quan trọng.
Nó không bao giờ từ bỏ tự do.
No comments yet. Be the first to leave one.