ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Bố tôi hiếm khi kể chuyện quá khứ...
ngoại trừ một lần.
Trên chuyến đường quen thuộc ông ấy hay đi từ thành phố về vùng quê...
ông ấy quyết định dừng lại cho một người đi nhờ xe.
Xin chào.
Bố tôi là thế đó...
luôn cho người lạ đi nhờ.
Nhưng người này rất khác biệt.
Ông ấy nhờ bố tôi cho xuống ở Lối ra 77.
Một con đường cụt.
Trước khi xuống xe, ông ấy để lại một lời cảnh báo...
Coi chừng bọn Cờ Đen đấy.
Chúng chỉ trung thành với chính bản thân mình thôi.
Ông ấy bảo bố tôi gom góp nhu yếu phẩm và trốn đi.
Tìm chỗ an toàn và hẻo lánh. Trốn ở đó...
2 KM KHU VỰC CÔNG NGHIỆP
...và trên hết, luôn cảnh giác.
Vậy nên chúng tôi đã làm y như thế.
Nhà Tiên Tri. Bố tôi gọi người ấy như thế.
Vì ông ấy đã tiên đoán được kết cục.
Sau đó...
Cờ Đen và những tổ chức bán quân sự khác
bắt đầu đối đầu nhau để giành quyền thống trị.
Mọi thứ trong tầm mắt đều bị moi ruột và thiêu cháy, rồi bỏ lại cho mục ruỗng.
Những người tránh được việc bị sát hại trên phố...
thường có kết cục là chết đói hoặc chết cóng trong nhà họ.
Một điểm chung của những người này...
Là họ chết trong sợ hãi.
Lạnh cóng, đói lả và sợ hãi.
Rồi sự việc biến chuyển tệ hơn nữa.
Một nhóm bán quân sự trụ lại
đã thành công trong việc đầu độc nguồn nước.
Một giọt nước thôi cũng có khả năng phá hủy toàn bộ hệ miễn dịch của bạn.
Đó là lúc địa ngục mở ra.
Tất cả các thành phố bị xóa sổ hoàn toàn.
Vùng đất đã sinh ra những dòng tôn giáo của thiên đường biến thành hoang phế.
Những kẻ cố sống sót được như chúng tôi chẳng còn gì để bám víu...
Chẳng còn gì ngoại trừ niềm tin vào nhân tính...
và vào lẫn nhau.
Quên chuyện đó đi.
- Cậu hiểu ý tớ chứ? - Có.
Thế nên tớ mới bảo cậu quên đi.
Bố tớ không để cậu tới gần con bé đâu.
Tớ không chấp nhận.
Tớ sẽ nói chuyện với ông ấy. Như hai người đàn ông.
Cậu không nghĩ tớ sẽ làm thế?
Chiếu tướng hết cờ.
Tớ không tập trung. Ván nữa.
Nào, ván nữa đi!
Bố ơi...
Bố ơi!
Mong bạn được hưởng hòa bình.
Ta có khách.
- Bao nhiêu người? - Con chỉ thấy có một thôi.
Quay lên trên đi. Sẵn sàng yểm hộ cho bố.
- Shuaib! - Giờ không phải lúc, Jamal.
- Con sẽ đi cùng bố. - Không được.
- Bố. - Maryam!
Đừng coi con là trẻ con nữa. Con có thể giúp bố ở ngoài đó.
Bố biết, con yêu ạ. Không ai giỏi hơn con cả.
Thế nên bố cần con ở đây để lo cho mọi người.
- Hai tiếng gõ, không vấn đề. - Ba tiếng, có vấn đề.
- Cô ấy bị bệnh. - Do nguồn nước.
Làm ơn giúp tôi.
Tôi có linh cảm xấu.
Lại đây.
- Lại đây! - Khoan đã...Đây là một cái bẫy.
- Cô bé tầm tuổi con gái ta, khỉ thật. - Shuaib, đừng mở cổng.
Làm ơn giúp tôi.
Hoặc là giết tôi đi.
Ta phải thử.
Cầm lấy.
Bố đang làm gì vậy?
Đừng lo. Ông ấy tự xoay sở được. Cứ yểm hộ ông ấy đi.
Shuaib!
- Đóng cửa ngay khi ta quay lại. - Shuaib...
Năm cô gái gần suối nước
Chỉ có một cô là tình yêu của tôi
Năm cô gái gần suối nước
Ba cô đã đi mất và hai cô ở lại
Nếu tao là mày...
thì tao sẽ đứng im.
Hạ súng xuống.
Giao cô gái cho tao.
Hạ súng xuống đi.
- Giao cô gái ra. - Tao sẽ không nói lại đâu!
Giờ thì vứt nó xuống.
Tao sẽ cầm nó.
Mày tên là gì?
Không phải việc của mày.
Mày ở phe nào?
Không phải việc của mày.
- Họ gọi tao là Abu Eissa. - Còn tao là...
một kẻ lang bạt. Chả thuộc phe ai cả.
Vậy, sao mày tới đây?
Mày muốn gì?
Nước.
Tao cần nước.
Tao sẽ cho mày bốn lít.
Mày để cô gái lại.
Tao phải nói là...mày thật là hào phóng.
Mày có chừng ấy nước trên kia.
Thế mà mày cho nhiều nhất được bốn lít? Như vậy không được.
Không phải chỉ cho tao.
Nếu tao tặng kèm ít quà cùng cô ta thì sao?
Cái gì?
Tao có đạn. Mày muốn bao nhiêu cũng có.
Chín ly?
Không.
Tao có...đạn cỡ 5,6 ly.
Còn đạn súng 762?
E là không có. Nhưng tao có...
Bình tĩnh nào, Abu Eissa! Thư giãn tí đi. Tao bảo rồi, đó là quà.
Khoan đã.
Tao có loại này.
Rất hữu dụng. Không cần vũ khí để kích nổ.
Dùng ghim hay đinh đều được.
Nổ tanh bành luôn.
Tao không cần chúng.
Nghe này. Tao sẽ cho mày 12 lít nước.
Mày giao cô gái cho tao.
Và mày và bạn mày sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.
Mày không cần hỏi ý bọn nó.
- Khoan đã. - Đây là chuyện giữa hai ta thôi.
Mày nói đúng.
Là chuyện giữa hai ta.
Shuaib! Quay lại đây mau!
Tớ không ngắm được vào ai cả!
Bắn!
Trên cái xe tải!
Shuaib!
Khaled?
Gabba?
Nào, bố. Tránh ra đi!
Bảo chúng ném vũ khí xuống, không tao sẽ bắn...
- Anh ổn chứ? - Đừng bắn!
Tôi chỉ đi ngang qua thôi.
Tôi nghe hai bên đánh nhau.
- Chọn phe đi. - Sao anh lại tới đây?
Tôi đang tìm chỗ trú.
Chỗ nào cũng có cướp.
Tôi chỉ đang hi vọng tìm được người tốt.
Anh đi một mình à?
Gulbin!
Còn ai nữa không?
Chỉ có chúng tôi thôi.
Tôi lấy lại con dao của mình nhé?
Em chào những người đã bắn anh chưa?
Gulbin không biết tiếng Ả Rập.
Cô ấy là người Kurd, và tôi không giỏi tiếng Kurd lắm.
Nhưng chúng tôi vẫn cố giao tiếp được.
- Bố! - Không sao rồi.
Bố không bị thương?
Con mà ngắm chuẩn hơn thì đã giết ân nhân của bố rồi.
- Con tưởng anh ta cùng bọn... - Bố biết con tưởng gì.
Không sao.
Tôi là Shuaib.
Đó là Quais.
Tôi là Mussa.
Anh đã cứu bố tôi?
Cảm ơn anh.
Mời vào.
Chúng tôi sẽ làm sạch vết thương.
Con trai tôi đây từng là đội trưởng đội bóng bầu dục.
Hai năm liền là người ghi điểm nhiều nhất.
Thượng đế phù hộ cậu bé!
Tôi xin chia buồn.
Chúng ta đều chung cảnh ngộ mà.
Sáng mai chôn cô gái ngay nhé.
Không phải máu của bố, đừng lo.
Mussa. Đây là con gái tôi, Maryam.
Xin chào.
- Daoud... - Vâng.
Chuyên vẽ vời.
Thật ra là thiết kế đồ họa và hoạt họa. Từng làm vài dự án truyền hình.
Vẽ vời.
Zaineb. Bilal. Ta có khách.
Tôi là Mussa. Đây là Gulbin.
- Chào. - Chào mừng.
Chỗ này rộng lắm. Cứ tự nhiên.
Chỗ này là gì?
Nó từng là nhà máy sản xuất cánh máy bay.
Mọi người ở đây bao lâu rồi?
Được 318 ngày rồi.
Mọi việc ổn chứ ạ?
Con muốn nói gì à?
Mussa.
Anh ta nên ở lại với chúng ta.
Chỉ Mussa thôi à?
Eissa.
Ta không biết rõ hai người này.
Ta không biết người này hay thói tật của anh ta.
Anh ta đã cứu mạng bố.
Bố còn cần biết thêm gì nữa?
Ta vẫn phải cẩn thận.
Thế giới không còn như xưa.
Có cẩn thận cũng không ngăn được việc mẹ bị nước làm nhiễm độc.
Bố đã làm mọi thứ có thể để cứu bà ấy.
Ta cần một kế hoạch tốt hơn là chỉ cẩn thận.
Nhà Tiên Tri đã bảo ta làm thế, và bố tin vào Thượng Đế.
No comments yet. Be the first to leave one.