ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Oh, yeah
Oh
You gotta wake up one mornin' As the sun greets the dawn
You're gonna wake up one mornin' As the sun greets the dawn
You didn't realize
You didn't realize
Oh, you're my best friend, baby
You're gonna miss me, baby
Cái gì đến trước?
Âm nhạc hay nỗi buồn?
Người ta lo chuyện tụi nhỏ đùa với súng,
hoặc xem video bạo lực,
lo các văn hóa phẩm bạo lực sẽ khiến chúng tiêu đời.
Không ai lo chuyện tụi nhỏ đang nghe hàng ngàn, nghĩa đen nhé...
hàng ngàn bài hát về sự chia ly, hắt hủi...
sầu đau, khổ sở và mất mát.
Phải chăng tôi nghe nhạc pop vì tôi đau buồn...
hay tôi đau buồn vì tôi nghe nhạc pop?
Em đâu cần đi ngay lúc này.
- Em cứ ở lại đến bao giờ tùy ý. - (thì thào) Không.
Ta đã xong phần khó khăn rồi, Em nên...
Ở lại đêm nay đi đã.
Laura.
Em có thể đi...
Ốc đảo của tôi, từ trước đến giờ, tốp 5
sự chia ly đáng nhớ nhất, theo thứ tự thời gian
...như sau:
Alison Ashmore, Penny Hardwick...
Jackie Alden, Charlie Nicholson và Sarah Kendrew.
Đó là những vố đau thật sự
Em có thấy tên mình trên danh sách ấy không, Laura?
May ra em có thể chen vào tốp 10.
Nhưng chẳng có chỗ cho em trong tốp 5 đâu. Rất tiếc!
Những chỗ ấy được dành cho nỗi nhục nhã và đau đớn...
mà em chẳng đủ trình để đáp ứng đâu.
Nếu em thực sự muốn anh đảo điên,
em nên đến với anh từ sớm hơn!
Điều gì đưa ta đến với vị trí số 1 trong tốp 5 sự chia ly từ xưa đến nay:
Alison Ashmore.
Một phút trước họ không ở đó,
không trong bất kì dạng thức nào khêu gợi chúng ta,
Và phút tiếp theo, bạn không đi đâu mà tránh được họ.
Họ có mặt khắp nơi.
Và ngực họ căng lên.
Và chúng ta muốn...
Sự thật là, chúng ta thậm chí chả biết mình muốn gì.
Nhưng nó là một cái gì đó hay ho.
Nhiễu loạn, thậm chí vậy.
Quan hệ giữa tôi và Alison Ashmore kéo dài trong sáu tiếng:
hai tiếng sau khi tan trường, trước giờ chiếu The Rockford Files...
trong ba ngày liên tiếp.
Nhưng đến buổi chiều thứ tư...
Kevin Bannister.
Dâm tiện.
Thật khoái khi thấy rằng kể từ năm tôi 14, thời thế đã đổi khác...
các mối quan hệ trở nên công phu hơn...
phái nữ ít tàn nhẫn hơn...
da mặt dày hơn, bản năng phát triển hơn.
Nhưng buổi chiều ấy chứa đựng một yếu tố...
... ảnh hưởng đến mọi chuyện xảy ra với tôi về sau.
Mọi chuyện tình của tôi đều là phiên bản xáo trộn của mối tình đầu ấy.
Số 2 trong tốp 5 sự chia ly mọi thời đại
là Penny Hardwick.
Penny dễ coi cực kì, và tốp 5 ca sĩ thu âm của nàng
là Carly Simon, Carole King, James Taylor, Cat Stevens
và Elton John.
I remember when rock was young
Erin! Thôi, lại đây nào!
Holdin' hands and skimmin' stones
Nàng rất tốt.
Ứng xử tốt, thứ hạng tốt, ngoại hình tốt.
Nói thật, nàng tốt đến nỗi không chịu để tôi đặt tay lên...
dưới hay thậm chí là trên áo vú của nàng.
Tấn công và phòng thủ. Xâm lược và kháng cự.
Như thể cặp vú là một phần tài sản,
bị chiếm dụng phi pháp bởi người khác phái.
Chúng là của bọn ta, và bọn ta muốn có lại chúng.
Đôi lúc quá ớn việc cố sờ vú nàng
tôi thử sờ giữa hai chân nàng.
Tôi kiểu như cố mượn một đô, thất bại,
xong quay ra hỏi mượn 50 ngàn đô.
Tôi không hứng thú với những phẩm chất tốt của Penny, chỉ vú mà thôi...
do vậy mà nàng không tốt cho tôi.
Ích gì chứ? Chuyện này chẳng đi đến đâu cả.
Rob?
Tôi khởi sự hẹn hò với một cô ả mà thiên hạ đồn...
hễ xin là cho,
còn Penny đi với thằng chó đẻ Chris Thompson,
đứa nói đã phập nàng... đâu như sau ba buổi hẹn.
Tôi làm chủ một cửa tiệm gọi là Championship Vinyl.
Nó ở một khu phố
thu hút số lượng tối thiểu những người mua hàng bằng mắt.
Tôi kiếm sống nhờ những người có một nỗ lực đặc biệt để mua sắm tại đây.
Chủ yếu là các gã trai trẻ...
những kẻ dành hết thì giờ tìm kiếm những đĩa đơn bị bỏ đi của Smiths...
và những album gốc... không tái bản, được gạch dưới... của Frank Zappa.
Tính chất sùng bái chẳng khác phim khiêu dâm là mấy.
Tôi sẽ thấy có tội khi lấy tiền của họ nếu tôi không phải...
ờ, kiểu như một trong số họ.
- Chào buổi sáng, Dick. - Ồ. Chào. Chào, Rob.
Cuối tuần vui chứ?
Ừ, cũng được.
Ừm, tôi tìm được album đầu của Liquorice Comfits ở tiệm Vintage Vinyl...
cái có trên Testament of Youth ấy.
Chưa bao giờ phát hành ở đây. Chỉ nhập khẩu từ Nhật.
Tuyệt. Tuyệt.
- Tôi sẽ thâu vào băng cho anh. - Thôi khỏi, được mà. Thật đấy.
Bởi anh đã nói thích album thứ hai của họ. Pop, Girls gì đó.
Cái có hình Cheryl Ladd trên bìa ấy.
Ồ, anh chưa thấy cái bìa. Anh chỉ có cuộn băng tôi thâu cho anh.
Ừ, tôi chưa thực sự tiêu hóa được album ấy.
À...
- Tôi cứ thâu nó cho anh nhé. - Được.
Dick. Nhạc gì vậy?
Nhạc mới của Belle and Sebastian. Cậu thích không?
Tía má ơi. Cái quỷ gì vậy?
Đó là bài mới của Belle and Sebastian mà...
Đó là băng bọn tôi đang nghe và đang thích, Barry.
Thật không may, bởi nó mắc ỉa lắm.
Của anh, tôi đoán vậy.
Mmm, yeah
I used to think maybe you loved me
Now, baby, I'm sure
Tắt nó đi, Barry!
And I just can't wait till the day
- Không chỉnh lớn hơn được nữa. - Tắt ngay!
Now every time I go for the mailbox
I hold myself down
'Cause I just can't wait till you write me or
Được rồi bạn. Uh...
Tôi chỉ cố lên dây cót cho tụi mình. Thế thì thôi.
Cứ mở ba cái nhạc sầu não chó chết ấy đi. Tôi đếch cần.
Tôi không muốn nghe nhạc sầu não chó chết, Barry.
- Tôi chỉ muốn thứ gì phớt lờ được. - Là vầy nè...
Tôi đã thu cuộn băng ấy đặc biệt cho hôm nay,
cuộn băng sáng thứ Hai đặc biệt của tôi dành cho anh, đặc biệt!
Chiều thứ Hai rồi đó ông nội! Ông dậy sớm hơn đi!
Thôi mà cậu.
Nghe đi mà. Anh không muốn nghe bài kế tiếp sao?
- Bài gì kế tiếp? - Bật đi.
Nói nghe coi.
Little Latin Lupe Lu.
của Mitch Ryder & The Detroit Wheels?
Không phải!
- Của The Righteous Brothers. - À, vậy thôi.
Không thôi ngang được đâu. Nói tôi biết coi.
Có gì không ổn với bản của The Righteous Brothers?
Không có gì, tôi chỉ thích bản kia hơn...
Cục cứt!
Sao lại là cục cứt khi nói lên một sở thích chứ?
Từ khi nào nơi này theo chế độ phát xít vậy?
Từ khi anh đem cuộn băng đó tới.
Này, cậu, hay nhỉ!
Đó là cái điều nực cười khi làm ở tiệm băng đĩa.
Anh phải bật những thứ dở hơi dở hồn anh chẳng thèm nghe.
Tôi đã nghĩ cuộn băng này sẽ là một...
chất xúc tác bá cháy cho một cuộc đàm luận.
Tôi định hỏi về tốp 5 album của anh để bật vào sáng thứ Hai...
- Và anh đã làm hỏng mẹ nó. - Thứ Hai tuần tới mình sẽ làm.
Không! Tôi muốn làm ngay hôm nay!
Tôi không thể đuổi họ.
Tôi thuê mấy gã này ba ngày một tuần
và ngày nào họ cũng xuất hiện, đó là bốn năm về trước.
Số 3 trên tốp 5 sự chia ly mọi thời đại?
Charlie Nicholson. Năm thứ hai đại học.
Whoo! Tớ mừng vì thi xong.
Ngay khi thấy nàng tôi đã nhận ra nàng đúng là kiểu cô gái mà tôi muốn gặp gỡ...
kể từ khi tôi đủ lớn để muốn gặp gỡ các cô gái.
Tôi có ý, nàng rất khác lạ.
Nàng gây ấn tượng mạnh và nàng độc đáo.
Nàng nói rất nhiều, và khi nàng nói,
nàng nói những thứ đặc biệt lý thú về nhạc, sách, phim ảnh và chính trị.
Và nàng nói rất nhiều.
Các cậu đã thấy ổng cao chưa đầy 300 feet chưa?
- Chưa. - Hả? Chưa chứ gì.
- Anh cũng chưa thấy, phải không cưng? - Chưa
Hôn cổ em đi. Đúng rồi.
Và nàng thích tôi. Nàng thích tôi. Nàng thích tôi.
Ít nhất tôi nghĩ vậy.
- Em thích kiểu này chứ? - Thích.
Nó cũng tạm.
Chúng tôi cặp kè được hai năm, và...
Tôi chưa bao giờ cảm thấy thoải mái.
Vì sao một cô gái... không, một người đàn bà như Charlie lại cặp với tôi?
Tôi thấy như đang bịp bợm.
Tôi cứ như một trong những kẻ tự dưng cạo đầu
và huênh hoang mình là một gã "đầu trọc".
Tôi chắc mình sẽ bị phát giác bất cứ lúc nào.
Và tôi lo lắng về năng lực tình nhân của mình.
Tôi bị đe dọa bởi những gã làm trong phòng thiết kế của nàng
và đâm ra tin chắc nàng sẽ bỏ tôi vì một trong số họ.
Thế rồi nàng bỏ tôi vì một trong số họ.
Tên Marco ghê rợn.
Charlie, đĩ mẹ em! Hãy làm rõ chuyện này!
Mở cái cửa chó chết đó ra! Charlie!
Nghe này, hãy nói chuyện... Char...
Và tôi đã đánh mất nó.
Đại khái là mất tất, bạn biết chứ?
Niềm tin, phẩm giá, và khoảng 7 kí.
Vài tháng sau khi tôi đã tỉnh táo trở lại...
No comments yet. Be the first to leave one.