ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Phim có một số cảnh khiến người xem không thoải mái.
Khán giả nên cân nhắc trước khi xem.
Thôi nào, thôi nào.
Nghe máy đi.
Mẹ à, mẹ đâu rồi? Đã gần 11 giờ rồi mà.
Sao mẹ còn chưa về? Con gọi cho mẹ 5 cuộc rồi đấy.
Con không biết phải làm gì với vết cắn này nữa.
Con nên đi bệnh viện? Hay phải làm gì đây?
Hãy...
hãy gọi lại cho con.
Cái gì?
Được rồi, cậu nhìn máy quay và cười lên nhé?
Nhìn cậu như buồn rắm vậy.
- Sẵn sàng chưa? - Được rồi kệ đi, hãy cứ bình thường là được.
- Được rồi. - Thả lõng ra, lắc vài cái đi.
Đợi đã chúng ta vẫn chưa bàn... tớ phải nói cái gì đây?
Hãy giới thiệu bản thân đi.
Hãy nhớ là cả thế giới đang xem đấy nên nói cho ra hồn vào.
Tôi là ai ư? Được rồi.
Tôi là ai?
Tôi là ai?
Chỉ là một cách mở đầu thôi mà, Zach.
Nếu họ đã biết cậu là ai, nó sẽ không hay bằng.
Với lại cậu nói càng lâu thì họ sẽ bấm qua
mấy cái clip hành hạ họa mi đấy.
Chào các anh.
Các anh khỏe chứ?
Chào mừng đến với thị trấn của chúng tôi. Podunk, Missouri.
Thật ra nó không được gọi là "Podunk*".
*Một nơi không đáng kể, không quan trọng.
Nhưng đây là nơi mà họ nghĩ ra cái tên người ta nghĩ đến khi nhắc đến "Podunk".
Nó gồm 60 dặm của khu rừng ở đây vài cái ổ cứt bên kia.
Nơi mà người ta không phải khóa cửa khi về đêm.
Ở chỗ chúng tôi hoàn toàn chẳng có tội phạm.
Và chào các bạn, tôi là Randy Foster.
Còn tôi là Zach Henderson.
Đây là điều mà chúng tôi sẽ làm.
Chúng tôi sẽ bay dưới máy ra đa
với chiếc máy quay Bluetooth tuyệt vời này
với một chiếc ống quay ánh sáng thấp bá đạo.
Và các bạn có thể mua những thứ này từ link bên dưới
vậy nên đừng có quá keo kiệt nữa vì chúng tôi cần tiền để ra khỏi đây.
- Đúng vậy. - Nhưng trở lại việc chính.
Chúng tôi chỉnh sửa mọi thứ ở đây bằng đồ nghề xịn xò hàng đầu của Zach.
Và chúng tôi thêm vào một số hiệu ứng hoành tráng của tôi
và rồi nó được đưa lên mạng.
Để chúng tôi có thể thật sự cho các bạn xem chương trình Multon: sự thật phơi bày.
Đó là đội trưởng của đội bóng bầu dục.
Chúc một ngày tốt lành.
Cảnh sát trưởng rõ ràng cho phép cậu ta mua bia.
Việc làm ở đây ư?
Bạn có thể thức dậy, ăn, rồi lại ngủ Nó khá thú vị.
Đúng vậy.
Đây chính là Multon.
Toàn bộ nó.
Và đây là dàn nhân vật điên rồ của chúng tôi.
Này mấy đứa.
Chào cha Greg.
Bọn ta đang sản xuất chương trình "Ngôi sao của Jesus Christ " ở nhà thờ.
Nghe có vẻ hay đấy.
Hai đứa có muốn thử tham gia không?
Con...
Sẽ có những bạn nữ nữa.
Ta sẽ gặp hai con ở đó.
- Vâng. - Được rồi.
Được rồi.
- Chắc chắn là không. - Tớ cũng không đến đó đâu.
Không đời nào.
Tôi cá là các bạn đang thắc mắc
tại sao chúng tôi lại chiếu cái chỗ chán ngắt này.
Đó là bởi vì những công trình này
là điều tuyệt vời nhất từng đến với Multon.
Internet tốc độ cao để chúng tôi không hoàn toàn bị cả hành tinh bỏ rơi.
Và để các bạn có thể gặp những người như chúng tôi
Vì chúng tôi thật tuyệt vời.
Này, xem kìa.
Xuân đã về.
Cô Bissette lại mặc quần ngắn kìa.
Chào, Zach. Chào, Randy.
Chào cô Bisette.
Mấy đứa lại đây một chút được không?
Mấy đứa có thấy không? Mấy con bọ nhỏ này ở khắp nơi.
Chúng là con gì vậy?
Cô cũng chịu.
Chúng vừa mới bắt đầu xuất hiện từ tuần trước.
Thả tôi ra!
Cô sẽ gặp mấy đứa sau.
Thả tôi ra!
Chào cô Peterson!
Cô không phải là mẹ tôi!
Và đó là chủ cửa hàng sách về dân hippi.
Bà ấy đẻ ra một đứa trẻ và trở thành quý bà zombie ở hội phụ huynh học sinh.
Đây chính là mục đích chương trình của chúng tôi.
để cho người dân Multon thấy họ thật sự là người như thế nào.
- Câu đó hay đấy. - Thật ư?
Đúng vậy, nghe có vẻ... rất thông minh.
Trận hôm nay tuyệt lắm. Gặp mọi người sau nhé.
ANh bạn.
Nó thật sự là điều đang diễn ra.
- Nhắn cậu sau nhé, tạm biệt. - Chào cậu.
- Chào Zach. - Chào.
Cái gì vậy? Các cậu đang quay lén người khác sao?
Không.
Không, không phải.
Nó là một trương trình trên web của bọn tớ.
Ồ, web show.
Kiểu như chương trình TMZ ấy.
Nhưng còn hơn vậy nữa kìa.
Chúng tớ cho cả thế giới xem cuộc sống ở thị trấn nhỏ này.
Có lẽ hai cậu có thể làm một chương trình truyền hình thực tế
nói về việc hai cậu làm giàu và hẹn hò những em chân dài.
- Chào em, Prince. - Chào cả nhà.
- Chào. - Joey.
- Chào, Zach. - Chào cô Joey.
Kayla thi đấu thế nào hả Zach?
Như một ngôi sao ấy.
Tốt.
Có lẽ khi con bé tới vùng tây bắc nó có thể kế thừa truyền thống gia đình.
Cháu đã quyết định là sẽ đi đâu chưa Zach?
Cũng không hẳn.
Cháu có lẽ cũng chỉ tiếp tục duy trì công việc sửa máy tính gần nhà thôi.
Chà, tuyệt đấy.
Cô nghĩ điều đó sẽ khiến bố mẹ cháu vui lắm.
Được rồi, việc chào hỏi này đang trở nên chán rồi đấy.
Zach, cần những tin kịch tính cho chương trình của mình.
- Chương trình ư? - Vâng.
Cậu ấy có một chương trình mới.
Này.
- Xem kìa. - Các cậu có nghĩ bố tớ bình thường không?
Ông ấy có tới 5 bà vợ bí mật đấy.
Năm ư? Một bà là bố chịu không nổi rồi.
Bố à!
Đợi chút đã, đi thôi nào, Kayla.
Tạm biệt mấy đứa.
Gặp mấy đứa sau nhé.
Anh bạn, cậu phải mời cô ấy đi chơi đi.
Tớ không thể.
Tớ quen cô ấy từ hồi lớp 4.
Vậy thì kỳ cục lắm nhỉ?
Không, cậu đã bị từ chối từ lớp 4 thì có.
Anh bạn, cô ấy đâu phải là một người bạn thân.
Cô ấy từng là bạn thân của cậu, giờ tớ mới là người đó.
Và tớ có vẻ không giỏi thể thao một chút nào.
Nói thật đấy, cậu phải can đảm lên và làm việc đó đi.
Đây là cơ hội cuối cùng của cậu đấy.
Ba tháng nữa, cô ấy sẽ đi khỏi đây rồi.
Tớ sẽ hướng dẫn cậu, sẵn sàng rồi chứ?
- Ok. - Cậu cần mở trình duyệt của mình ra.
Rồi.
Và vào tên miền gõ
192.
Một chín hai.
Chấm 168 chấm 0 chấm 1.
Rồi.
Enter.
Ừ nhỉ.
Chúng ta nên đi leo núi Lindsey lúc nào đó mùa hè này.
Ừ, núi Lindsey.
Randy chắc thích lắm.
- Ồ vậy ư. - Mấy con bọ và cây độc.
- Randy. - Đúng thế mạnh của cậu ta.
Chúng ta sẽ trò chuyện về bọ và thực vật các thứ
Xem tớ sắp được đi đâu này.
Peru ư?
Đúng vậy, bố mẹ tớ vừa kiếm cho tớ đấy.
Tớ sẽ đi sau buổi tốt nghiệp hai tuần.
Nó như một ngôi rừng thật sự vậy.
Tuyệt quá, Kayla.
Sẽ điên rồ lắm đây. Cám ơn cậu.
- Hù! - Ôi lạy chúa.
Đồ ngốc này.
Chào anh, Zach.
Chào anh bạn nhỏ. Em đang tính làm gì vậy, quái vật sao?
Em không phải là quái vật. Em là người đột biến.
Anh hiểu rồi.
Nó là người đột biến đấy.
Giờ tớ hiểu rồi.
- Không, không. - Được rồi mà.
Chị khỏe hơn em nhiều.
- Em dám đụng chị thì phải chịu phạt. - Vâng ạ.
Được rồi mà.
Lấy mặt nạ đi này.
Cậu sẽ gặp lại nó vào ngày lễ mà.
Ừ.
Cứ đợi mà xem.
Chúa ơi, nghe cô kìa.
Tôi không phải dính líu đến đống của nợ của cô.
Tôi đi đây!
Không, không! Ôi chúa ơi!
Giai điệu rác rưởi của tôi.
Hôm nay mẹ gặp Helen.
Nó hẹn hò ai đó trên mạng, nhưng mẹ lo là chẳng đến đâu.
Nó ở tận Florida và đó là một nơi khá xa.
Em đâu thể trách nó được.
Quanh đây có gì đâu mà sống.
Thế còn Kayla thì sao, Zach?
Một cô gái xinh đẹp tinh tế, mẹ à.
Cô ấy thế nào hả, Zach?
Con bé ngoan mà. Mẹ chỉ nói vậy thôi, nó rất ngoan mà.
Con biết cô ấy ngoan.
No comments yet. Be the first to leave one.