ആദ്യത്തെ 200 വരികൾ.
Alo, alo một ba.
Nghe rõ trả lời, Big Rig Mama.
Twinkle Star đang gọi.
Mẹ nghe rõ không?
Nghe rõ, Twinkle Star.
Có Big Rig Mama đây.
Mẹ vừa lái vừa nghe bộ đàm đây và đã đi được nửa đường đến Hogtown.
Tình hình thế nào rồi, quý cô bé nhỏ?
Là Bernice, thưa mẹ.
Con không tìm thấy cô bé.
Con đã nhờ anh trai tìm giúp chưa, con yêu?
Rồi ạ.
Mẹ có thể về nhà và giúp con tìm cô bé không?
Con nhớ cô bé lắm.
Carrie, con yêu,
gia đình chúng ra cần khoản thu nhập này.
Con hiểu điều đó phải không?
Dạ.
Vài ngày nữa mẹ sẽ về nhà.
Cho tới lúc đó mẹ cần con là một cô gái mạnh mẽ.
Con làm điều đó vì mẹ được không?
10-4. Con sẽ là một cô gái mạnh mẽ.
Đó mới là ngôi sao nhỏ của mẹ chứ.
Ngủ ngon nhé, con yêu. Big Rig Mama cúp máy đây.
Twinkle Star cúp máy.
Bernice!
Chị nhớ em lắm.
Chị còn nghĩ sẽ không tìm được em cơ.
Phụ đề: Luo_nG & Ennie Hope you guys enjoy the movie.
Không có chỉ dẫn để trở thành một thợ săn.
Không tài liệu
Bạn phải làm theo trực giác.
Nhưng điều đó chỉ giúp bạn được phần nào.
Thực tế, bạn không thể làm điều này một mình.
Bạn cần những người khác để dẫn đường chỉ lối...
bạn bè, người thân.
Bằng không bạn sẽ chỉ lạc lối.
Ừ, tôi biết.
Cứ nói là tôi gọi nếu bà gặp bà ấy nhé.
Được chứ?
Cảm ơn, Nina.
Vẫn không có tin tức gì về mẹ của bà à?
Mm. Tôi nghe bà ấy đang làm việc
với một nhóm thợ săn ở Minnesota
một vài tháng trước.
Nhưng tôi không chắc bà ấy có biết cha đang mất tích không?
Tiếp tục để lại lời nhắn.
Vậy họ vẫn ly thân sao?
Họ không bao giờ cho biết lý do.
Nhưng mọi chuyện không còn như trước từ khi Maggie mất,
đối với cả gia đình tôi.
Vậy là chúng ta đã trải qua
mọi chuyến đi săn của cha tôi
mọi ghi chú, và vẫn không tìm thấy ông ấy.
Này.
Chúng ta sẽ không ngừng cho đến khi nào tìm thấy ông ấy.
Được rồi, kể cả khi chúng ta tìm ra được gì đó
nhưng nếu ông ấy muốn mất tích như vậy thì còn nghĩa lý gì nữa.
Được rồi, cô có nghĩ cha cô đưa chúng ta
đến tận Topeka chỉ để mất dấu ông ấy không?
Ờ, thì...
Lần cuối tôi nói chuyện với cha,
chúng tôi đã tranh cãi với nhau gay gắt
về chấm dứt việc đi săn.
Và tôi không biết, mà chỉ cảm nhận
việc ông ấy ở ngoài kia,
mặc cho tôi lo lắng,
như thể ông ấy không muốn nói chuyện với tôi vậy.
Có thể còn một nguyên do khác.
Cô kể với ông ấy điều cô muốn.
Có thể ông ấy đang cố thể hiện ông ấy có thể làm một mình
để cô có thể lui về phía sau.
Hai người cứ như vậy mấy ngày nay rồi.
Hay xả hơi một chút đi,
vài tiếng thôi cũng được.
Không biết nữa, có thể đi xem phim chẳng hạn?
Phim?
Đúng rồi, một bộ phim.
Cô có muốn tôi kiểm tra xem phim nào đang chiếu không?
Anh cứ nghỉ ngơi nếu cần.
Anh có thể xem "The Omega Man."
Còn tôi sẽ đi kiểm tra với Ada,
xem cô ấy có biết được điều gì không?
Tất cả những thứ này đến từ buổi nhập hồn?
Đây là cách duy nhất để tiếp cận
dư âm của con quỷ đã nhập vào tôi.
Thứ mà con quỷ truy lùng cũng chính là thứ
cha cô đang tìm.
Cái thứ dễ thương,
mà tôi cầm đây, chỉ là cục chặn giấy
hơn là một chiếc hộp sát-quỷ?
Nếu thứ này không hoạt động,
chúng ta không có cơ hội trong việc ngăn chặn
bọn Akrida xâm chiếm thế giới.
Nội dung từ những ghi chép này
có thể là cách để sửa chữa chiếc hộp.
Con quỷ đã nhập vào tôi
và con quỷ đã tấn công các bạn
bên ngoài nhà cộng đồng, bọn chúng là bè lũ của nhau.
Bọn chúng cùng hợp tác để cố gắng tìm ra chiếc hộp.
Con quỷ nhập vào cô
bị giết bởi chiếc hộp.
Vì vậy chúng ta nên tìm đồng bọn của chúng.
Chính xác, điều này dẫn đến
một manh mối khác mà tôi đã tìm ra.
Địa chỉ này lặp lại liên tục
ở những dạng khác nhau từ bản ghi chép.
- Cô biết nơi đó không? - Không.
Tôi đoán con quỷ biết.
Tôi biết nó không có gì đáng để bận tâm, nhưng...
Mary, tốt lắm. Bà có ở đây.
- Losy, chuyện gì? - Có vụ bị nổ súng từ trên xe tại nhà của bà.
Và cảnh sát ở khắp mọi nơi.
Giống như một tập phim của "Dragnet."
Bà thân thiết với họ phải không?
Phải. Cha của chúng thì đã bỏ đi,
mẹ của chúng thì lái xe tải đường dài
nên tôi thường trông bọn trẻ mỗi khi rảnh rỗi.
Được rồi, tôi phải đến đó để kiểm tra chúng nó.
Cảm ơn. -Tôi đi với cô.
Tôi sẽ đi kiểm tra địa chỉ này.
Đừng đi một mình.
Đưa Carlos đi cùng, và nếu cô thấy con quỷ,
gọi cho Lata, và chúng tôi sẽ xuất hiện.
Bọn nhóc này bao tuổi rồi?
Ford thì 12 tuổi. Carrie thì 8 tuổi.
Với việc mẹ chúng đi thường xuyên, cả hai đứa đều rất khó bảo...
già đời hơn cả tuổi của chúng.
Làm tôi nhớ đến mình khi cũng tầm tuổi chúng.
John?
Betty. Xin chào.
Em... em làm cảnh sát rồi.
Không gì qua được mắt anh, ha?
Thật tuyệt khi gặp anh. - Ừ.
Nhưng em phải hỏi anh, bởi vì đây là hiện trường vụ án,
anh đang làm gi ở đây? - Bạn của anh sống ở đây,
À, không phải ở đây.
Kế bên cơ.
- Người bạn đó là tôi. - Oh.
Xin chào, tôi là Mary.
- Mary Campbell? - Phải.
Chúng tôi có trao đổi với bà Billups rồi.
Cô ấy nói là liên hệ với cô và cha của cô
để trông coi bé Ford.
Carrie đâu?
Con bé đang bị thất lạc.
- Cô có phiền không nếu tôi... - Không vấn đề.
Thế, chuyện này là sao đây?
Ồ, không. Bọn anh... chỉ là một nhóm nghiên cứu.
Đúng vậy, Anh đã đăng ký vào trường cao đẳng cộng đồng
khi anh trở về. - Chà.
- Đúng vậy. - Anh biết không, em có gọi anh đấy.
Ngay khi nghe tin anh đã quay về.
Anh-anh biết...
Anh nên gọi cho em. - Không sao đâu.
Em chỉ muốn nói là em thật sự rất vui
khi anh về nhà an toàn, Johnny.
Cảm ơn, Betty.
Chuyện gì vậy, Ford? Em có thể nói với chị mà.
Em đã không kể chuyện này với cảnh sát.
Em biết nếu em kể họ nghe, họ sẽ nghĩ em bị khùng mất.
Khi em đến phòng của Carrie,
Em thấy thứ gì đó tóm lấy con bé.
Thứ gì đó sao?
Những gì em thấy là cánh tay dài và xoắn vào nhau.
Nó lôi con bé vào trong một cái túi và...
và biến mất vào hư không.
Và...
Tuyệt.
Giờ chị nghĩ em bị khùng phải không?
Không phải vậy.
Và chị sẽ mang em gái của em quay về, Ford.
Chị hứa.
Ford nói có thứ gì đó bắt lấy em gái của nó,
và rồi biến mất.
Giống như những gì Betty kể với tôi.
Hai người trao đổi công việc với nhau vui quá ha?
Tôi không cho cô ấy biết việc chúng ta làm, nếu đó là điều cô muốn hỏi.
Tôi nói rằng chúng ta là bạn học nghiên cứu.
Tôi chưa từng thấy thứ này trong phòng một đứa trẻ cả.
Đó là cách để Ford và Carrie nói chuyện
với mẹ của chúng khi đang lái xe.
Tôi cũng có một cái.
Cha dạy tôi cách sử dụng khi tôi bằng tuổi với Carrie.
Bắt tôi dò mặt số và lắng nghe
những mật mã thợ săn trong cuộc đàm thoại.
Cô đã không đùa. Khi nói cô bắt đầu hồi còn nhỏ.
Đôi lúc tôi ngủ quên khi đang nghe dân tài xế nói chuyện.
Nó luôn khiến tôi thắc mắc
một cuộc sống bình thường sẽ như thế nào?
Cô đã tưởng tượng thế nào?
Ý tôi là Mary Campbell muốn trở thành ai khi lớn lên.
Bác sĩ?
Luật sư?
Một phi hành gia.
Thôi nào. Phải có nghề nào chứ.
Này nhé, tôi muốn làm người bắt bóng
cho đội Thể thao Thành phố Kansas.
Cha mẹ không bao giờ cho tôi mơ như thế cả.
Lựa chọn duy nhất của tôi là trở thành một đứa trẻ diệt quái vật.
No comments yet. Be the first to leave one.